TRẦN DZẠ LỮ

NHẬT KƯ HÀNH TR̀NH:

NGÀY TRỞ LẠI PHỐ NGÀN HOA
 


          Người viết lách ( nhất là làm thơ ) thường có những ngẫu hứng bất chợt không giống ai. Tôi và Em lên mạng cùng lúc nghía trang Đà Lạt Trong Tôi và cùng thích quán cà phê Đường Lên Trăng…và những cánh đồng hoa Hướng Dương, Tam Giác Mạch. Thế là quyết định đăng kư vé xe đi Đà lạt. Bất chợt nhớ lời nhạc của TCS : Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ …

Ngày…Tháng…Năm…

Buổi sáng SàiG̣n trời hơi se se nên nghĩ chắc Đà Lạt sẽ lạnh thật rồi. Đúng 6 giờ, xe đón chúng tôi ở Văn Thánh. Lên xe giường nằm thoải mái. Em dành ghế số 6, sát bên cửa kính để tha hồ ngắm trời đất mênh mông. . . Riêng tôi, thủ sẵn cuốn Tội Nghiệp Boléro của nhà văn Trần Hữu Ngư nghiền ngẫm. Tuy vậy, thỉnh thoảng vẫn liếc mắt ra bên ngoài thư giăn. Thấm thoát, xe qua Định Quán, vẫn c̣n thấy ḥn đá chồng ngày nào trơ gan cùng tuế nguyệt. Đoạn đường huyện Tân Phú của tỉnh Đồng Nai dài thăm thẳm. Nhà phố hai bên nhiều hơn những năm trước. Hết tỉnh Đồng Nai xe chuẩn bị vượt hai đèo là đèo Chuối và đèo Bảo Lộc. Sau hết là đèo Đà Lạt. Cảnh đèo thật đẹp bởi hai bên là rừng thông tuyệt vời. Hèn ǵ anh bạn tôi: Họa sĩ Đinh Cường thường xuyên có mặt ở Đà Lạt để vẽ tranh. Sự lăng mạn, bay bổng mà không nơi nào có được … ĐàLạt, ngày xưa, tôi gọi đó là Thiên Đường Lỡ. Nhưng nay th́ không. Bởi v́, như nhà thơ Vũ Hữu Định đă phán trong thơ: May mà có em. Đời c̣n dễ thương… Đà Lạt không c̣n Thiên Đường Lỡ nữa rồi em ơi!


13 giờ xe đến phố ngàn hoa. Tôi và Em ở một khách sạn trên con dốc đường Phan Như Thạch. Từ đây thả bộ từng bậc cấp là xuống chợ Đà Lạt. Thời tiết Đà Lạt lúc này là 13 độ. Suốt hành tŕnh hơn nửa ngày, nghe đoi đói nên chúng tôi kiếm một quán cơm niêu gần nhất để ăn. 16 giờ chiều, thức dậy lại tản bộ xuống phố. H́nh như đây là niềm thích thú của du khách mỗi khi đến thành phố mộng mơ này.  Một tay nắm tay Em, một tay Tôi lọ mọ lấy điếu thuốc Con Mèo gắn lên môi, nhả khói. Em nói: Anh bỏ thuốc rồi mà…Tôi nói: Ở dưới bỏ thuốc. Nhưng lên đây lạnh lại nhớ thuốc…heheThông cảm lần này cho anh. Nhưng về miền nhiệt đới là cai nha. Ok em. Thả bộ đă đời, chúng tôi gọi một chiếc taxi để lên đường Nhà Chung ăn Bánh Canh Xuân An. Đúng là danh bất hư truyền. Tô bánh canh bột lọc màu trắng, những miếng chả tôm màu vàng ươm hấp dẫn. Tôi và Em làm một hơi…hết sạch!. Ngon thiệt !


Ăn xong lại cùng nhau lang thang dọc phố. 17 giờ tới quán cà phê Đường Lên Trăng ở đường Phan Bội Châu. Chủ nhân là một kiến trúc sư thiết kế quán cà phê có trăm mái. Vừa tân kỳ vừa lạ lẫm. Chúng tôi kêu 2 tách cà phê đen, vừa uống cà phê vừa ghi h́nh, những h́nh ảnh thấy trước tiên. Sau đó t́m…Đường Lên trăng! Em dành đi trước. Tôi đi sau. Đi đến đâu th́ đèn tự động bật sáng tới đó. Thú vị thật. Đèn sáng tới đâu th́ em chụp h́nh tới đó một cách say mê…Lần ṃ qua một trăm mái. Tôi và Em cũng đă đứng được nơi cao nhất. Nơi đây nh́n xuống thành phố Đà Lạt về đêm đẹp lung linh. Đẹp năo nùng…



Ngày …Tháng…Năm…

Ngày thứ 2 của chuyến đi chúng tôi hợp đồng một chiếc xe 7 chỗ. Nghe tài xế nói có thêm 5 khách nữa. Khi xe đón đủ người, tôi thấy 5 khách là những em trai và gái trẻ nói giọng Nẫu. Thế là ḥa nhập để đi tham quan nhà ga Đà Lạt và những nhà vườn …


Trước tiên ghé vào nhà ga Đà Lạt. Dấu tích một thời vẫn c̣n đó. Những toa tàu quạnh quẽ trong bụi thời gian. Không c̣n cảnh rộn ră tiễn đưa trong tiếng c̣i bịn rịn. Bất giác tôi và Em cùng ngậm ngùi. Cảm xúc lại được Em chuyển thành thơ:


Th́ t́m về với chiêm bao
Sân ga ngày cũ, người đâu hẹn thề ?


Hết tham quan nhà Ga, tài xế đưa chúng tôi leo dốc đi thăm làng hoa Vạn Thành. Nơi có hoa màu, trái ngọt trồng trong những nhà lồng bằng kính …. Đường dốc có đoạn đất đỏ rất khó đi nhưng nhờ tài xế ( là một chàng trai Đà lạt chân chất) là một hướng dẫn viên vui tính. Cộng thêm các em cùng đi rất ḥa đồng, vui vẻ nên chúng tôi quên hết dằn xóc, mỏi mệt. Phải nói là Đà Lạt đă thay da đổi thịt rất nhiều. Nhà vườn không c̣n cảnh tưới tẩm cho cây bằng tiểu thủ công nữa. Họ đă vin vào công nghiệp hiện đại để sản xuất. Có những trái bí ngô nặng kư bằng em tôi. Có những trái dưa …thấy mà mê. Đẹp nhất là những loài hoa đủ màu sắc. Em mê chụp h́nh nên không c̣n biết thời gian là ǵ. Trưa trờ trưa trợt rồi xe mới đưa chúng tôi vào một nhà hàng ( tôi quên mất tên ) Tôi và Em gọi món cơm lam, thịt heo rừng để thưởng thức. Ăn xong mới biết là ngon bá cháy…. Em nói chuyến đi này ḿnh khám phá những điều mới mẻ hơn chuyến trước đến Thung Lũng T́nh Yêu, Thung Lũng Vàng dù vẫn đi qua đèo Tà Nung. Tôi th́ thích thú và yên tâm khi thấy tài xế là một tay lái lụa. Đèo dốc quanh co thế mà anh chàng: Một xe trong cơi hồng trần như bay…So với đèo Bảo Lộc, đèo Chuối th́ đâu có nghĩa lư ǵ. Bên này bàn là Tôi và Em. Bên kia bàn là 5 anh em trong một gia đ́nh trẻ trung. Cứ măi râm ran tṛ chuyện đến hơn 15 giờ chiều mới bắt đầu ṿng quanh t́m những cánh đồng hoa. Mùa này thú thật là Tôi và Em rất thích ngắm hoa Mai Anh Đào. Nhưng năm nay thất mùa nên quanh Hồ Xuân Hương và các nơi chỉ c̣n trơ cành khẳng khiu. Về gần Hồ Xuân Hương gặp một cánh đồng hoa Tam Giác Mạch. Đà Lạt cũng có th́ cần ǵ phải ra tận Hà Giang cho xa xôi nhỉ ?. Em như bơi, như bay mênh mang trong màu trắng hồng d́u dịu của loài hoa ấy. Tôi đứng nh́n cách Em thỏa thuê cùng tận với nụ cười tươi mươi…Đó chính là hạnh phúc mà Tôi sẻ chia cùng Em với nụ cười mỉm chi cùng điếu thuốc thả khói lên trời xanh…


16 giờ tài xế trả chúng tôi lại khách sạn. Tắm rửa, nghỉ ngơi một chốc lại đi kiếm món bánh Ướt ḷng Gà ở đường Tăng Bạt Hổ. Món đặc sản lạ nhất của Đà Lạt mà lần đầu tiên chúng tôi ăn. Quán đông nghẹt người Nhưng không v́ thế mà mất vẻ sống chậm của người Đà Lạt. Trật tự. Yên b́nh. Sau đó, Tôi và Em đi t́m cái cảm giác dễ thương ở chợ Đà Lạt: Uống sữa nóng, ăn bắp nướng... trong không gian ren rét về đêm.



Ngày…Tháng…Năm…

Ngày thứ 3 ở Đà Lạt, cũng xe và tài xế hôm trước, đoàn 7 người chúng tôi sẽ đi tham quan Làng Cù Lần và Ma Rừng Lữ Quán. Tôi và Em thức dậy sớm, xuống dốc kiếm người đàn ông bán xôi rẻ và ngon nhất Đà Lạt để ăn. Em nheo nheo mắt sau khi nhấp một ngụm cà phê quán cóc: Chính xác là đạo Xôi ! Đà Lạt ngày này vẫn 13 độ. Tám giờ 30 đoàn chúng tôi 7 người trên một chuyến xe tốc hành. Đường lên làng Cù Lần thênh thang nắng gió và núi rừng bát ngát. Hơn 10 giờ xe đừng lại trước cổng Làng Cù Lần. Chàng hướng dẫn viên du lịch nói với chúng tôi: Vào làng có 2 cách: Một là đi xe jeep lùn mỗi người phải trả 150 ngàn. Ngồi xe Jeep phải hứng chịu bụi mù đất đỏ. Hai là chịu khó xuống dốc vào làng phải qua 2 cây cầu tre lắt lẻo. Chúng tôi không tiếc tiền nhưng chọn cách thứ 2 vừa nhàn nhă vừa thơ mộng hơn. Em xăm xăm đi trước để khám phá và ghi h́nh. Tôi lẽo đẽo theo sau. Năm anh em trẻ của xứ Nẫu kia th́ đă thoăn thoắt qua cầu. Qua cây cầu thứ nhất, Tôi ngại ngần không dám đứng giữa cầu ghi h́nh cho Em lúc vừa có một tốp người vừa đi, vừa rung dây cầu. Làm sao không ngán khi những thanh tre bạc màu sương gió đă qua bao năm tháng kia chứ ? Chỉ c̣n tin ở 3 dây cáp móc hai đầu cầu thôi. Nhưng rồi Tôi và Em cũng qua được 2 cây cầu rung rinh …. Đến một lối ṃn có mũi tên dẫn vào làng Cù Lần. Những mái nhà nâu, nho nhỏ xinh xinh. Đây là nơi thường trú của người K’ Ho. Thung lũng này dễ thương làm sao! Hoa mua, hoa dại tím một trời…Quẩn quanh hết làng Cù Lần th́ xem đồng hồ đă hơn 12 giờ trưa. Tôi và Em đi ngược trở lại 2 cây cầu đă qua ( Tội nghiệp có một người đàn bà léo nhéo sau lưng chúng tôi: Làm sao trở về mà không phải qua hai cây cầu nhỉ ?. Lần này th́ tôi tỉnh táo hơn nên chụp cho Em mấy tấm h́nh rất ok. Em vui. Thế là Tôi mừng rơn v́ không c̣n bị chê như những lần trước. Leo ngược dốc trở về th́ Em lại thua Tôi. Cho nên Tôi phải đưa tay cho Em níu…Quay lại điểm xuất phát vẫn chưa thấy 5 anh em nhà Nẫu. Lại đợi chờ.


Khi đủ mặt trên xe th́ tài xế “đạp” nhanh để qua Ma Rừng Lữ Quán. Trưa lỡ bữa, mà phải đi cho kịp hành tŕnh. Thế là mọi người cùng quyết định gặm bánh ḿ.


Đến Ma Rừng Lữ Quán mới thấy công tŕnh của chủ nhân thật tưng tưng và cũng thật vĩ đại. Chọn một nơi heo hút dưới thung lũng chắc ban đầu chủ tâm ở ẩn, tránh ồn ào thế gian chăng? Nhưng đă Ma Rừng Lữ Quán rồi th́ người ta t́m đến. Khung cảnh đẹp đến thần tiên. Ngôi nhà gỗ mun bên hồ nước trong xanh, lung linh những giàn hoa tím. Giữa mặt hồ, chủ nhân trưng bày một cây đàn to đùng đúc bằng đá. Tôi và Em thích thú bước ra đó ngồi đâu lưng nhau, nhờ anh tài xế ghi h́nh. Năm anh em nhà Nẫu cũng nhanh nhẩu chụp h́nh kỷ niệm. Lúc này tôi nghe văng vẳng đâu đây lời nhạc Suối Mơ của nhạc sĩ Văn Cao. Có khi nào ḿnh biệt đời phố để về đây ở ẩn không Em nhỉ ? Thiên nhiên. Vâng, chỉ có thiên nhiên mới thanh tẩy được tâm hồn ḿnh trở lại trắng trong, tinh khiết…


Giă từ Ma Rừng Lữ Quán trong niềm luyến tiếc, ngẩn ngơ bởi chúng tôi c̣n phải đi thăm Mê Linh cà phê, sở thú Zoo- Doo cùng đồi chè Cầu Đất nữa.


Tài xế lại tranh thủ phóng 100 cây số giờ. Đến cà phê Mê Linh chúng tôi mục sở thị Cà phê cứt Chồn. Từ lâu nghe nói nay mới thấy cách làm. Người ta nuôi Chồn và cho Chồn ăn cà phê để thải ra một hợp chất. Sau đó thanh lọc, lấy lại những hột cà phê thơm lừng. Một ly cà phê cứt Chồn tại đây gần 70 ngàn đồng. Chúng tôi ngồi bên hàng ghế có gió lộng uống cà phê, nh́n xuống thung lũng xanh bạt ngàn cà phê. Cũng không ít Tây Ba Lô ghé vào đây uống cà phê, đánh trần phơi nắng một cách tự nhiên. Khi uống cà phê cứt chồn tôi lại nhớ những ngày chộn rộn trước 75 có người đă chờ đợi Tôi bên ly cà phê cứt chồn… Thương quá ! Hơn nửa giờ ở đây, chúng tôi lại tiếp tục hành tŕnh đi thăm sở thú Zoo. Doo.


Ghé Sở Thú, đoàn chúng tôi được một nhân viên trẻ hướng dẫn đi thăm “bé thú” ( chữ của anh chàng cưng thú nuôi )


Sở Thú không phải là chuồng trại mà một dăy nhà rộng mênh mông nuôi từng loại thú. Mỗi người mua thêm một lon thức ăn để khi vào chủ động cho thú ăn. Trước tiên là nhà nuôi Cừu, Ngựa lùn, Dê. Thấy thức ăn chúng từ từ tiến tới ngoan hiền, ngoạm thức ăn và đứng yên để người ve vuốt. Tiếp đến là nhà nuôi chim Trĩ ngũ sắc. Nhà nuôi loài Chồn đất tinh quái. Đáng yêu nhất là nhà nuôi nhiều loài chim, nhất là hoàng yến. Đổ thức ăn ở tay, chúng sà xuống ăn ngon lành không biết sợ hăi là ǵ. Khi hết thức ăn chúng bay vào tổ. Vui nhất là tham quan nhà nuôi khỉ đuôi dài. Móng tay của chúng được cắt bớt nên khi đưa thức ăn vào chúng cầm rất điệu rồi bỏ vào miệng nhai ngon lành. H́nh ảnh ấn tưọng nhất đối với Tôi và Em là loài Kangaroo ( Chuột túi ) Ở đây cũng có, th́ cần ǵ phải qua tận bên Úc trải nghiệm hở bạn NDK? Gọi là Chuột Túi v́ dưới bụng có cái túi đựng con nhỏ khi chưa đủ một trăm ngày. Chúng tôi tiến lại gần con Kănguru ( tiếng Việt ), sợ bắt con nên mắt chằm hăm vào chúng tôi. Khi gần sát nữa th́ nó nhảy đi chỗ khác bằng hai chân sau to, khỏe. Hai chân trước h́nh như trời sinh cho có vậy thôi. Điểm tham quan sau cùng của chúng tôi là nhà ( gọi là nhà nhưng thực ra là khu đất trống bao quanh bằng lưới thép ) nuôi 3 con ngựa lùn giống nước ngoài, trắng đen và xám và 5 con Lạc Đà không bướu hiền hậu. Giờ này đă 17 giờ chiều. Chúng tôi vội vă lên xe về đồi chè Cầu Đất …Tôi và Em tranh thủ ghi h́nh đồi chè lúc hoàng hôn vừa buông. Những tấm h́nh không lăng mạn-không-ăn-tiền !

Sáng ngày thứ 4 Tôi và Em c̣n nửa buổi ở Đà Lạt. Tiêng tiếc nên lang lang dọc bờ Hồ Xuân Hương. Cuối cùng, leo lên những bậc cấp ngồi cà phê Ngọc My nh́n khách du bách bộ … Đà Lạt vẫn 13 độ tuy có nắng vàng óng ánh ban mai.


12 giờ trưa trả pḥng, ra xe trung chuyển để về SàiG̣n. Trong mắt Tôi và Em nhuốm màu lưu luyến khi nghe ai đó cất lên lời hát :

 

Khách du t́m đến thành phố ngàn thơ
Nhặt hoa thấy ḷng buồn không bến bờ
Gần nhau, xa nhau mấy nỗi
Hỡi quê hương xứ sương rơi
Đà Lạt ơi, Đà Lạt ơi!
( Nhạc của Minh Kỳ và Dạ Cầm ) )

Bài hát cứ đi thẳng vào ḷng người xưa nay mà ai một lần đến Đà lạt không thể nào quên.

 

Giă từ phố ngàn hoa Tôi và Em đă gắp thêm vào ḷng những kỷ niệm của lần khám phá mới nhất đầu năm 2017.


Trần Dzạ Lữ



 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all. net