TRẦN DZẠ LỮ


 

SAIGON, NHỮNG NGÀY NÀY...
 


Saigon thin thít rồi cưng
Ra, vô chạm phải rưng rưng nỗi buồn
Phố đ́u hiu, xá cô đơn
Ngại con virus hết hồn...đó đây !

Saigon ơi ! Những ngày này
Sầu qua phi cảng, người gầy chiêm bao
Thương mà ta, bậu xa nhau
Cách ly cả nụ hôn mầu nhiệm kia...

Đất -lành-chim-đậu, mấy khi
nỗi lo cơm áo lại gh́ lưng ong
Bó chân lăng tử phiêu bồng
Chỉ chừa con mắt ngó mông quạnh chiều...

Bạn bè đă gánh đăm chiêu
Về nơi quê quán, c̣n nhiêu thân t́nh?
Cà phê sao chỉ riêng ḿnh
Câu thơ mắc cạn, hồn ch́m đáy sông !

Lạy Trời mau hết tai ương
Để SaiGon cứ yêu thương ngời ngời...
Không nơi đâu? Tất nhiên rồi !
Rất hào hiệp trái tim người phương Nam...
 


Trần Dzạ Lữ
Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát


 

 

art2all.net