TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa


T
rần Dzạ Lữ

BẮT

Em bắt anh nhớ suốt đời
Muốn qun chẳng được, muốn rời chẳng xong
Đi mi mọng...đến kht lng
Mắt sao sa xuống vực hồng trần anh!


Em bắt anh nhớ... th thầm
Gh mi hn ấy một lần kh qun...
Xui về cuối cuộc ngoi đm
Hai con rắn lạ trườn ln bụi hồng!


Em bắt anh nhớ chy lng
Ci m hoan lạc, bềnh bồng ci ni?
Thắp vầng trăng giữa tn khuya
Để anh cng bạn tnh đi ngời ngời...


Trần Dzạ Lữ
 

____________

 

Tương Giang

QUN


Em bung nỗi buồn cho my
Nương theo gi để tan bay xa vời
Qun đi những lc ngậm ngi
Cng nhau đếm tuổi đang tri vội vng...


Em tung hết buổi tri ngang
Ra ma xun sắc, nhuộm trang thơ tnh
Qun sao được ng bnh minh:
Một mi hương lạ thnh lnh keo sơn!


Qua rồi buốt lạnh cuối đng
Bỏ qun ngy thng, m chầm thanh tn
Đời người ai cũng một lần
Cứ yu như thể lỡ lầm chưa ghi!


Tương Giang


 

 

art2all.net