TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa


Tương Giang


PHÍA SAU THƠ


Muôn đời thơ chỉ là thơ
Phía sau là những t́nh cờ dễ thương
Ngực trái có thực tế buồn
Th́ bàn tay phải nắm luôn nghĩa t́nh


Muôn đời nắng cứ lung linh
Cỏ thật xanh, lá thật gần đưa hương
Ngọt ngào tóc hát rối tung
Kính nâu che khuất trùng trùng thời gian


Già nua không dám vội vàng
Ngôn từ tươi trẻ cứ đàng hoàng phơi
Lụa là mềm mại vàng tươi
Đếm thầm tri kỷ lựa lời tri âm


Phía sau thơ, cứ thâm trầm
Với bao cử chỉ ân cần trước sau
Yêu thương luôn ngấm thật sâu
Những ǵ ảo, đến đă lâu...thật mà!


TƯƠNG GIANG
 

______*****______*****______*****______
 

 

Trần Dzạ Lữ


LÀ NHAN SẮC - TÂM HỒN


Hiểu thơ gửi cơi ta bà
Là em xả hết những va vấp buồn
Chân t́nh dù chạm cô đơn
Vẫn là nhan-sắc-tâm-hồn đấy thôi


Sau mưa là nắng bồi hồi
Bước về sông hạ, soi thời bể dâu...
Đường ngôi lệch, có ǵ đâu?
Môi cười dẫn lối, chiêm bao cũng t́nh


Già nua chi? Hẹn b́nh minh
Em về giữa cỏ phơi ḿnh an nhiên
Từ tâm thơ hóa thi hiền
Ngước lên tri kỷ chưa phiên bản sầu...


Trước thơ, lần chuỗi cơ cầu
thế gian, em đă nhiệm mầu bước qua !
Ngậm luôn hạnh phúc kiêu sa
Bay lên phía nhớ thương Cha, Mẹ rồi...


TRẦN DZẠ LỮ

 

 

art2all.net