TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa



TRẦN DZẠ LỮ
 

XA CÁCH

Có những ngày ḿnh cách xa nhau
Như sao hôm, sao mai, không hề gặp mặt
Bởi ḍng đời cuốn phăng nguyệt, nhật
Và trang nhật kư t́nh lặn xuống chiêm bao…

Nhưng anh hiểu, chẳng bao giờ trách em đâu
Đường quê mẹ luôn luôn vẫy gọi
Cả cỏ cây cũng thầm chờ đợi
Nụ cười em che giấu trái tim đau!

Người đàn bà đa mang ǵ đâu
Cứ trói ḿnh vào trong đa cảm…
Nước mắt chảy ṃn trái tim khao khát
Nụ đoàn viên nở thật dài lâu…

Có những ngày ḿnh cách xa nhau
Là nhựa luyện để nuôi cây hạnh phúc
Biết xót xa để quư vàng thương nhớ
Không lửa nào đốt cháy được t́nh đâu…

Trần Dzạ Lữ

---------------------------

TƯƠNG GIANG

LỤC BÁT CHO NGƯỜI

Em về gói hết ân cần
Phủ lên vai áo cố nhân t́nh cờ
Xuôi ḍng kư ức t́m thơ
Hồng trần lờ lững cho vừa mênh mang

Đêm qua cuối nhánh Tương giang
Có người ngồi vớt dở dang một ḿnh
Nát nhàu trang giấy nguyên trinh
Từ trong khói sóng lời kinh nửa vời

Xin đừng tủi phận, duyên ơi!
Ngập ngừng chân bước bồi hồi ly tan
Kiếp này đeo lấy dở dang
Luân hồi có biết đa mang một lần?

Cũng đành, điên dại, cát lầm…
Mai sau… sỏi đá, trăm năm… t́m về!

 

Tương Giang

 

 

art2all.net