trần mộng tú


VƯỜN MĂNG CỤT

 

 

 

            Người con gái ra đón ông Thành ở ngay khu đậu xe của chung cư. Cô hồn nhiên nắm tay ông, cái nắm tay không phải dắt ông cho khỏi vấp ngă, nhưng tỏ sự thân t́nh. Cô vừa đi vừa nói:

- Lâu quá rồi bác cháu ḿnh không gặp nhau. Con xem đồng hồ áng chừng giờ bác đến, thế mà đúng. Con vừa ra chưa được năm phút đă nh́n thấy xe bác rẽ vào. Bác trông c̣n khỏe quá!

Rồi cô thấp giọng. “Mẹ con đang chờ bác.”

Ông Thành nh́n cô con gái của bạn, nhớ lại ngày cô c̣n bé tí, nay đă gần bốn mươi rồi, không trách ḿnh già. Ông xiết chặt tay cô, nhớ đến người đă đi biền biệt.

Ông Thành là bạn thân từ thời c̣n rất trẻ của cha mẹ cô, ông là bạn học của ông Lâm từ thời trung học. Họ cùng trưởng thành, ra đời làm việc, lập gia đ́nh, gần như lúc nào cũng có nhau. Họ cùng di tản, tham dự ngày con cái nhau ra trường và cưới hỏi. Cách đây năm năm, ông Lâm qua đời, rồi bà Thành cũng chỉ c̣n là một nắm tro than. Ông Thành sức khỏe bắt đầu hơi kém đi theo tuổi tác. Sắp tám mươi rồi, c̣n trẻ trung ǵ nữa, ông làm biếng đi ra ngoài, sự liên lạc cũng thưa thớt dần giữa hai nhà.

 

Tuần trước cô cháu Lan, gọi bác Thành thăm hỏi và nói thêm:

- Mẹ con mấy hôm nay không hiểu sao cứ mong gặp bác, nhắc bác hoài, bác có thể ghé qua xơi một bữa ăn trưa với mẹ con và con không?

Ông ngại đi quá, nhưng nghe cô cháu gọi đến lần thứ ba, ông không nỡ chối từ. Hơn nữa gặp lại vợ con của một người bạn thân đă qua đời, sẽ gợi nhớ cho ḿnh bao nhiêu kỷ niệm thân t́nh cũ cũng là một điều nên làm.

Cô Lan đưa ông vào căn chung cư của mẹ, mẹ cô ở đây từ sau khi cha cô mất được một năm. Bà ở rất gần các con nhưng không muốn ở chung. Con cháu thay nhau gọi điện thoại, và ghé qua, khi sáng, lúc chiều. Thỉnh thoảng một người thu xếp đến ăn trưa với mẹ, không kể những tụ họp gia đ́nh cuối tuần, nên tuy bà ở một ḿnh ở tuổi bẩy mươi các con vẫn yên tâm.

Bà Lâm hôm nay có trang điểm nhẹ nhàng một chút, trông cho tươm tất tuổi già, chắc để tiếp khách Ông Thành để ư đến những bông hoa nhỏ tím đậm trên chiếc áo len mỏng mầu xám bà mặc, mầu sắc trông rất hài ḥa.

Bà Lâm vồn vă đón ông:

- A, anh Thành. Anh trông khỏe mạnh quá, chẳng khác thời tôi mới gặp anh lần đầu. Anh c̣n nhớ lần đó không? Anh Lâm và tôi đón anh đi Lái Thiêu, đi thăm vườn trái cây. Chúng ḿnh mua bao nhiêu là măng cụt.

Ông Thành lắc lắc cái đầu bạc trắng của ḿnh, cố nhớ lại lần đầu tiên gặp bà. Tại sao lại ở vườn măng cụt nhỉ?

- Anh quên rồi à, chúng ḿnh cùng đi trong cái xe Renault đen của ba anh Lâm?

Chịu, ông không thể nào nhớ ra được. Trí óc của ḿnh sao có thể tệ đến thế nhỉ? Đă tám mươi đâu?

Cô Lan dọn bữa ăn trưa lên chiếc bàn nhỏ. Mấy món ăn nhẹ cho ba người. Bà Lâm h́nh như không chú ư đến thức ăn, Lan tiếp thức ăn vào chén của bác Thành, nhắc mẹ hai ba lần bà vẫn chưa cầm đũa.

Bà Lâm đang hứng khởi nói về dĩ văng:

- Anh nhớ chứ. Ḿnh ăn trưa ở Búng. Món nem chua ở đó cũng khá ngon. Sau đó ḿnh vào vườn măng cụt, vườn chôm chôm, vườn dâu ở Lái Thiêu. Lúc đó tôi chưa lấy chồng, lần đầu tiên gặp tôi, anh đă yêu tôi ngay. Cả hai anh cùng yêu tôi. Anh nhớ không?

Cô Lan nh́n mẹ, không hiểu mẹ đang muốn nói ǵ? Ông Thành cũng sững người ra nh́n bà. Ông có yêu bà thời trẻ à? Không, làm ǵ có chuyện đó. Thủa đó họ chơi chung với nhau, cả hai cặp. Thành, Tuyết và Lâm, Liên; sau đó cả hai cặp đều thành vợ chồng.

Bà Lâm hồn nhiên nói tiếp:

- Mấy cái vườn trái cây khi được mùa mới hấp dẫn làm sao! Những chùm trái dâu, trái chôm chôm nặng trĩu chạm mặt đất. Măng cụt đỏ tím cả khu vườn. Muốn vào trong vườn phải rẽ cành hai bên mà đi. Anh nhớ không, anh dắt tôi vào đó, ở một chỗ vừa che mất anh Lâm, và anh đă tỏ t́nh.

Ông Thành thần mặt ra, hoang mang không hiểu những lời bà Lâm đang nói có thật hay không? Cô Lan có lẽ biết, đă đến lúc nên rút lui để cho hai người bạn già cũ nói chuyện quá khứ. Cô khe khẽ thu bát của ḿnh, im lặng bước vào pḥng ngủ của mẹ. Căn chung cư nhỏ, chỉ có nơi đó, cô có thể tránh mặt hai người.

Ông Thành nhíu mày lại, cố h́nh dung ra h́nh ảnh khu vườn trái cây, nơi ông đă mang người yêu của bạn vào đó tỏ t́nh. Không cách nào ông nhớ ra được. Trí óc ḿnh lú lẫn rồi! Ông than thở trong đầu.

Bà Lâm nheo cặp mắt đă có thật nhiều vết nhăn kéo dài ra đến thái dương nh́n ông, từ tốn nói:

- Tôi để cho ông hôn tôi, nhưng tôi từ chối t́nh yêu của ông, v́ lúc đó anh Lâm đă ngỏ lời cầu hôn trước ông. Chắc ông c̣n nhớ, hôm đó tôi mặc chiếc áo dài có những bông hoa mầu tím đỏ. Ông bảo mầu hoa trên áo đẹp giống mầu vỏ măng cụt, rồi ông bửa một trái măng ra chia cho tôi ăn một nửa, mầu vỏ tím hồng nhuộm mấy ngón tay ông, ông quệt lên má tôi, nói: “ Em không cần thoa má hồng nữa, anh thoa cho em rồi”

Chi tiết đến thế này th́ chuyện chắc phải có thật, ḿnh không nhớ ra được th́ ngày mai ḿnh nên làm cái hẹn gặp bác sĩ. Tuổi tám mươi chắc bước vào tuổi mất trí nhớ rồi! Cả một dĩ văng lăng mạn nên thơ như vậy, người đàn bà nhớ được, ḿnh lại quên bẵng như đầu óc được nhúng vào một dung dịch hóa chất th́ tệ thật. Ông không chối nữa, ông nh́n người đàn bà trước mặt, nh́n hai con mắt, mí đă sụp xuống nhưng tṛng đen vẫn lóng lánh pha một chút tinh nghịch. Ông hạ mắt nh́n xuống cặp môi, cặp môi đều đặn, hơi cong, thoa một lớp son mỏng mầu hồng. Ông cố h́nh dung ra cặp môi thời c̣n trẻ của bà, cặp môi chắc tươi như bông hoa mận, căp môi theo như bà nhớ, ông đă cúi xuống hôn trong vườn măng cụt (Chắc là vội vàng lắm, v́ hôn trộm người yêu của bạn ḿnh)

Bà không để ông có thời giờ thả đầu óc về những h́nh ảnh bà nhắc nhở ông, bà uống một ngụm nước, nói tiếp:

- Sau đó tôi lấy anh Lâm, nhưng không thể quên mối t́nh của ông. Hôm đám cưới chúng tôi, ông làm rể phụ. Ông đẹp trai và rất xứng với tôi, nên có người đă nói, để ông làm chú rể th́ đẹp đôi lắm. Mấy chục năm sống với ông Lâm, sanh mấy đứa con, nhưng chẳng lúc nào tôi không tơ tưởng đến ông. May mà chúng ḿnh chưa hề xa nhau ngày nào cho đến khi anh Lâm mất hẳn. Bây giờ th́ chắc chắn không c̣n ai ngăn trở ḿnh nữa. Ông có nghĩ ḿnh nên dọn vào ở chung không?

Thế này th́ nguy quá rồi. Bà Lâm nhắc lại dĩ văng cốt để nối hiện tại vào. Nhưng ông không hề nhớ được một chi tiết nào cả. Tuổi già thật khó chịu, nó xóa hết cả dĩ văng, rồi dựng lên một tương lai huyễn hoặc. Ông cúi xuống uống nốt ngụm trà trong chén, cất tiếng gọi:

- Lan ơi! Bác về nghe con.

Ông kéo ghế đứng lên. Ông không trả lời về đề nghị của bà Lâm vội, ông chỉ nói nhỏ nhẹ, và hứa một lời rất bâng quơ:

- Tôi về nghe chị. Sẽ trở lại thăm chị khi nào trí óc sáng suốt thêm một chút.

 

Lan tiễn bác Thành ra chỗ đậu xe. Cô ở trong buồng ngủ, sát vách, nên đă nghe hết lời của mẹ kể. Hai bác cháu yên lặng đi bên nhau không nói năng ǵ. Ông Thành đă ngồi vào xe, trước khi mở máy, ông quay kính xuống nói như tâm sự với Lan:

- Chắc bác cần đi khám lại cái đầu của ḿnh. Những điều mẹ con nói hôm nay, bác không làm sao h́nh dung ra được một dĩ văng vừa thơ mộng, lăng mạn, vừa tội lỗi của tuổi trẻ. Bác có mất trí nhớ tồi tệ đến thế không? Bác nhớ là cả ba con và bác cùng lớn lên ở Đà Lạt. Những kỷ niệm của bốn người: Lâm, Liên, Thành, Tuyết có với nhau hồi đó là: Cà phê Tùng, Nhà thờ con gà, Đồi Cù, trường Vơ Bị Đà Lạt, và những trại mận. Rồi ngày ba mẹ con đám cưới, bác đang tu nghiệp vơ bị ở Mỹ, làm sao bác phù rể được nhỉ?

Ông nói xong, ngẩn người ra như không tin những điều ḿnh nhớ, ông đợi Lan trả lời câu hỏi của ḿnh.

Lan cho hẳn đầu cô vào trong cửa xe, gục đầu lên vai bác Thành, cô ngửi được mùi già nua trên cổ bác phả ra, mùi của ba cô ngày trước, làm cô khóc nức lên:

- Bác ơi! Không phải bác mất trí nhớ đâu. Mẹ con đấy, mẹ con bị Alzheimer nặng lắm rồi. Mẹ con quên hết dĩ văng thật của ḿnh, và ngày nào cũng vẽ ra một câu chuyện mẹ con tin là đă xẩy ra trong đời ḿnh.

 

Tối hôm đó, Ông Thành trằn trọc trên giường, không sao ngủ được. Ông cứ nhớ măi câu nói của cháu Lan. “Mẹ con vẽ ra một câu chuyện mẹ con tin là đă xẩy ra trong đời ḿnh.”

Ông bâng khuâng: Liên mất trí thật, hay Liên yêu ḿnh từ trẻ mà ḿnh không biết?

Một vườn măng cụt đổ ập xuống giấc mơ của ông trong đêm.

 

tmt

Tháng 11/2008

 

______________

 

Nguồn :

https://www.diendantheky.net/2019/02/tran-mong-tu-vuon-mang-cut.html#more

 

 

 

art2all.net