TRẦN THOẠI NGUYÊN

 

 

ĐÊM TỪNG ĐÊM NGÂN KHÚC ĐẠO SĨ CA
Tặng ĐỖ TƯ NGHĨA

Đêm từng đêm gió hú ngoài hiên
Một bóng tôi tường vách lặng câm.
Khuya khoắc h́nh như ai gơ cửa
Đồi trăng hoang lạnh mờ sương giăng!
Nghe quần thung lũng ngọn gió điên
Rừng thông cô tịch khí ưu phiền
Tôi ho khàn.Ngồi chong đèn thức
Chiếc thân gầy bóng chữ Hoa Nghiêm.
Đêm từng đêm nghe tiếng hót họa mi
Buồn thế gian ngân khúc biệt ly!
Tôi nắm tay cuộc đời thêm ảo năo
Cỏ hoa ơi! Nắm mộ xanh ŕ!
Những con đường tôi đă đi qua
Bước áo cơm đời dẫm nát hồn hoa!
Tôi lặng khóc đóa quỳ vàng rướm máu
Thương hồn thảo mộc kiếp phôi pha!
Đêm từng đêm sao Vệ Nữ sầu chong
Cơi ta bà rợn ngợp sắc không.
Tia mắt sáng xanh trời vô hạn,
Ồ. Tiên thiên vạn nẽo phiêu bồng!
Có đêm mơ Trang Chu hóa bướm
Vỗ cánh thênh thang rừng thẳm nội đồng
Thức dậy làm người cười huyễn mộng
Một đời hiu hắt khói trên sông!
Đêm từng đêm gió hú đồi hoang
Sương trắng bay bay buồn mênh mang.
Tôi ngồi tịnh độ im pḥng vắng
Phơi hồn cô lữ đỉnh phù vân.
Đêm từng đêm ngồi quán kiếp xưa
Ḷng trống không sớm nắng chiều mưa.
A ha! Đời trắng kinh Bát Nhă
Mở hồn Đạo sĩ bước qua thơ!


TRẦN THOẠI NGUYÊN


MẤY D̉NG VỀ BẠN VÀ SỰ RA ĐỜI CỦA BÀI THƠ:

Bài thơ nầy tôi làm riêng tặng người bạn thân quư của tôi: Đỗ Tư Nghĩa.

Chúng tôi chơi thân nhau từ năm 1972, bạn như chim trốn lửa trời đạn bom Quảng Trị vào thành phố sương mù mộng mơ Đà Lạt và như có duyên tiền định gắn kết cùng một lũ lất phất lang thang mà người hàng phố Đà Lạt gọi là bọn điên khùng với Nhơn Điên, Huy Khùng, Đương Thiên sứ! Có khi về tá túc, ăn cơm chùa Linh Sơn với chú Minh An (với bút danh Siêu Tuệ cùng TTN đăng thơ trên tạp chí Tư Tưởng của ĐH Vạn Hạnh, SG, 1970), chú Đào Duy Thy (Sau 75 đă ra đời có vợ con, in 2 tập thơ), chú Trương Tâm Lạc (năm 1973 về ĐH Vạn Hạnh với Trưởng lăo Ḥa thượng Thích Minh Châu và bây giờ là Ḥa thượng Chơn Nguyên ở Thiền viện Vạn Hạnh, SG), có khi cùng lang thang, café với người tàng tàng ẩn ẩn Lê Trung Trang (dạy và dịch tiếng Nhật, sau là Sư Viên Ngộ ở chùa Linh Sơn) và "Người ngoại hạng" và là ân sư của tôi là GS Nguyễn Khắc Dương dạy triết Viện ĐH Thụ nhân Đà Lạt...

Bạn tôi, Đ.T.Nghĩa có tia mắt sáng xanh, khóe môi cười hiền và khuôn mặt có nét giống diễn viên điện ảnh Omar Sharif (thủ vai Doctor Zhivago trong phim cùng tên. Phim này được đạo diễn David Lean viết kịch bản từ cuốn tiểu thuyết 'Doctor Zhivago' của nhà văn Boris Pasternak mà cả bọn tôi rất yêu thích, nhất là bản nhạc phim "Lara's Theme" - Người t́nh Lara), cho nên ngày ấy thấy Nghĩa là bọn tôi nói Doctor Zhivago đây rồi, Nghĩa cười thật dễ mến! Trước 1975, bạn có về dạy Triết và Anh văn ở trường trung học Bảo Lộc. Sau biến cố quê hương 1975, bạn tiếp tục dạy Anh văn tại trường trung học Bảo Lộc, đến năm 1981 th́ về trụ lại với Đà Lạt. Rồi dù có vợ con nhưng cuộc sống Nghĩa vẫn lăng đăng, ó khi ngủ lại căn hầm của người bạn thơ, họa sĩ HNB (Hoàng Như Thụy An) và Nghĩa đă sáng tác được nhiều bài thơ trong thời gian nầy (1983).

Năm 1992, ĐTN đă làm thủ tục ly hôn để vợ cùng 2 con gái qua định cư xứ người: Wesminster, quận Cam, USA. Từ đó, Nghĩa sống một thân một ḿnh với căn pḥng thuê, mà mỗi lần chuyển nhà thuê khổ nhất là di chuyển sách! Trước 75, Nghĩa sống hiền lành, ít nói, nên bây giờ bạn sống càng thầm lặng, ít giao tiếp. Tôi từng nghĩ, bạn sống một ḿnh với Đà Lạt, thầm lặng giữ hồn hoa Đà Lạt và tôi đă làm bài thơ ĐÀ LẠT TÔI tặng Phạm Công Thiện ngày xưa và Đỗ Tư Nghĩa bây giờ, từ nhiều năm về trước! ĐTN dạy nhóm tiếng Anh và chút quà dịch thuật để sống những tháng ngày hiu hắt với căn pḥng thuê dưới con dốc sau Nhà thờ Con Gà của xứ lạnh sương mù Đà Lạt. Hai con gái của bạn giờ đă trưởng thành, có dạo đă về quê hương thăm bố, chăm sóc sức khỏe cho bố, khi ở xa th́ gửi quà về cho bố. Trái tim của bạn tôi được sưởi ấm phần nào!

Bây giờ những người bạn thân thiết xưa Trần Nhơn, Nguyễn Quang Huy, anh Lê Trung Trang đă ra người thiên cổ lâu rồi!

Trong trang thư kèm theo tập thơ tặng tôi "GỞI T̀NH YÊU GỞI CUỘC ĐỜI" in năm 1999, "Để chia tay thế kỷ 20", Đỗ Tư Nghĩa đă viết:

"Khi ḿnh viết mấy ḍng nầy th́ Quang Huy và Trần Nhơn đă ra người thiên cổ; Minh An đă là Thượng tọa,có chức sắc trong giáo hội,nên tâm hồn đă thuần thành của bậc tu sĩ,ít nhiều không c̣n lửa thơ mộng như xưa!

Nh́n tới nh́n lui,cũng chỉ c̣n Đương và ḿnh là vẫn cứ lăng đăng như thuở nào!"

Từ năm 1990, sau thời gian sống xác xơ ở Ngă Ba Tân Phong núi rừng Long Khánh Đồng Nai, tôi lên sống ở Bảo Lộc, Lâm Đồng nên thỉnh thoảng lên ĐL thăm thầy xưa và café cùng ĐTN, có khi ngủ lại qua đêm với bạn. Ngủ lại với bạn hay ngủ lại với thầy NKD (NN cho ở đường Đào Duy Từ) cũng là căn pḥng nho nhỏ với một thân một ḿnh lạnh lẽo cô đơn, từng làm cho tôi bồi hồi nhớ cảnh pḥng trọ ở nhờ một thời gian, dưới dốc phía sau vườn ngôi biệt thự số 31 đường Pasteur ĐL trước 1975 (thực ra chỉ là chỗ ngủ của người gác vườn của chủ đă chuyển gia đ́nh qua Pháp) mà đêm từng đêm tôi nghe gió quần hú rừng thông, có đêm trăng chập chờn hiu hắt mà cũng có những đêm mưa băng giá năo nùng.

Hôm vừa rồi, tôi lên Đà Lạt đến nhà trọ dưới con dốc đường Nhà Chung thăm bạn. Tôi nhẹ gót đến nép ḿnh bên cánh cửa nh́n vào pḥng,thấy bạn ngồi ( nằm) ngửa trên chiếc ghế vơng xếp dưới gầm bàn, hai bàn tay mỏng mảnh giơ lên với những ngón lướt bàn phiếm laptop được bạn cố định như máy mở úp ngược xuống (thật lạ, thật độc đáo của mỗi bạn tôi: "Nằm ngữa lướt phiếm mây"! Haha!), bạn đang lướt phiếm gơ chữ thật tập trung, không biết có bạn đến thăm! Nh́n bạn với dáng h́nh và 2 cánh tay gầy guộc mà chạnh ḷng, thương bạn quá! Khi biết có bạn đến thăm, Nghĩa vui mừng lắm, vội vă dẹp gọn hết, liền mặc áo quần (3 lớp áo) và mời bạn ḿnh đi uống café. Lời của Nghĩa:" Thi sĩ th́ phải mời ngồi ở quán café có không gian thơ mộng hỉ, ta đi café Bích Câu hồ Xuân Hương thôi". Nghĩa chu đáo là vậy, ngồi quán café phải có cảnh quan trang trí đẹp dễ thương, yên tĩnh, nhạc hay, cổ điển không lời càng thích; c̣n khi ngồi quán cóc, café kho Domino th́ b́nh thường mộc mạc thôi.

Hai thằng tâm t́nh với nhau ở café Bích Câu hồ Xuân Hương (ảnh), cũng có hai người bạn nữa là MTL và HS Phạm Nhuận. Tôi nói Nghĩa có cuộc sống một ḿnh hiu hắt thơ mộng không có ǵ ràng buộc, có nhiều thời gian rănh rỗi, có nhiều cảm hứng với xứ sở của hồn hoa, chắc làm được nhiều thơ mà chưa công bố ? Nghĩa nói tâm hồn ḿnh bây giờ thanh thản rồi, không c̣n săn đuổi cô đơn sầu năo nữa, không c̣n làm thơ nữa, tập sống đời đạo sĩ âm thầm lặng lẽ thôi. Tôi nghĩ, Nghĩa nói cho qua chuyện thôi, v́ bạn nói với nụ cười tếu táo bông đùa!

Tôi biết bạn ḿnh ăn chay trường từ lâu rồi, vui trong dịch thuật như tạo nghiệp duyên lành với những tác phẩm: mang hương vị thiền, đạo hạnh của Đạo sư Osho, Thánh thi Kahlil Gibran, Ni sư Charlotte Joko Beck... hay về vẻ đẹp kỳ diệu của con người vượt lên trên số phận của Helen Keller (tác giả là người phụ nữ vừa mù, vừa câm, vừa điếc mà tâm hồn phong phú thượng thừa cao đẹp quá!)...

Đỗ Tư Nghĩa ơi! Thời tóc xanh xưa tưởng ḿnh yểu mệnh, sống từng ngày qua với nỗi chết trên tay! Có ngờ đâu bọn ḿnh rồi cũng có vợ, có con học hành sáng láng! Bạn có cơ duyên giải quyết tốt cuộc sống của ḿnh thật nhẹ nhàng, không bị ràng buộc chuyện vợ b́u con ríu giữa xă hội nhiễu nhương quay cuồng điên đảo nầy, sống thanh đạm vẫn giữ tâm hồn ḿnh đẹp, trong sáng,độ lượng, thơm mùi thánh thiện, thật trân quư biết bao!

Với cảm xúc, cảm hứng về vẻ đẹp tâm hồn của bạn tôi, về thiên nhiên đẹp thơ mộng của Đà Lạt mà tôi đă sống suốt một thời trai trẻ có bạn cùng chia sẻ để tôi làm nên những vần thơ thơm hương thiền đăng trên tạp chí TƯ TƯỞNG ĐH Vạn Hạnh, SG ngày xưa ấy, tôi làm bài thơ ĐÊM TỪNG ĐÊM NGÂN KHÚC ĐẠO SĨ CA tặng bạn hiền Đỗ Tư Nghĩa như một kỷ niệm c̣n cầm tay nhau giữa thập kỷ thứ 2 của thế kỷ 21!

Bạn tôi, qua email rất cảm ơn, rất thích bài thơ hay đă tặng ḿnh, nhưng bạn muốn giữ cuộc sống âm thầm lặng lẽ, không muốn ai khuấy động đưa đời ḿnh "phơi ra" ánh sáng với mọi người.

Nhưng bạn thân yêu ơi:

Trong phù phiếm của sân đời hư ảo
Có chút ḷng thành theo gió xa bay
Trong cát bụi có điềm linh thánh đậu
Màu thiên thu trong khoảnh khắc hoa lay!

TTN

 

Ảnh của Trần Thoại Nguyên.
Trần Thoại Nguyên và Đỗ Tư Nghĩa (phải)


TRẦN THOẠI NGUYÊN

 


 

art2all. net