TRẦN THOẠI NGUYÊN

 

NIỆM KHÚC T̀NH SẦU
 


May mắn trong đời c̣n có người em Nguyễn Đức Quỳnh đă lưu nhớ những lời t́nh buồn nầy trong một đêm rượu say mùa Noel năm 1974 ở Đà Lạt tại nhà em, nhà người bạn thân Nguyễn Đức Trung nay đă là người thiên cổ!


Ôi! Những vần thơ
Ghi trên giấy bao thuốc lá Bastos xanh ngày nọ
Hơn 40 năm qua
Thi sĩ đâu c̣n nhớ!
Thơ vẫn c̣n sống cơi người ta!


TTN.



Khói thuốc mờ bay nhớ dáng người,
Ngày xưa hoa bướm tuổi hồng tươi.
Em nghiêng mái tóc cười trong nắng
Môi thắm lời yêu anh trọn đời!

Em đến nhà chơi xuân hoa nở,
Anh đàn em hát, thật đẹp đôi!
Hồn nhiên em "dạ thưa" cùng mẹ
-" Con dâu..."
Mẹ khóc!: "Phúc ba đời!"

Anh lên đại học hồn thi sĩ,
Anh vẫn yêu em. Chưa vợ chồng.
Cha mẹ buộc ràng duyên con gái
Quê nhà, thôi thế!: Sáo sang sông!

Rồi từng mùa thu qua, biệt ly
Anh lặng nh́n mây trắng bay đi.
Đâu người em gái hay sầu mộng,
Bao lá thư t́nh lệ ướt mi!

Ừ nhỉ! Áo gối và khăn tay,
Em thêu dệt mộng...loan phượng bay.
Năm tháng cuộc đời toàn mộng ảo,
Ngàn xưa ngàn sau mây trắng bay!

Anh giờ đứng chắp hai tay lạy,
Trần gian đẫm lệ buồn thu tang!
Em ơi! Bướm chết thang lầu cũ,
Niệm khúc t́nh sầu theo khói tan!

TRẦN THOẠI NGUYÊN


 

art2all.net