TRẦN THOẠI NGUYÊN

 

 

THƠ THẦN DIỆU THƠ TIÊN TRI, CÓ KHÔNG TA?

I.
Cuối năm tôi đến thăm người anh con ông bác ruột. Anh là con Một,có cậu quí tử cũng là con Một và đă làm đám cưới cho cháu hồi tháng Chạp năm ngoái.
 

Uống với nhau được vài chung rượu,anh nh́n tôi với ánh mắt cười,nâng ly cụng cái,rồi nói: ”Chú mầy làm thơ hay, thơ thần diệu thơ tiên tri!” Tôi cười khề khà, không hiểu ư ông anh nói ǵ? Nên nói đỡ: ”Anh nói quá! Cái nghiệp làm thơ nên chẳng biết làm ǵ kiếm sống cho ra hồn, cái số tôi nó cứ xơ xác miết…”. Ông anh bảo: ”Chú mầy chả nhớ chi à ? Anh chị đă có cháu đích tôn! Đúng là có gà trống gáy vang vui cửa vui nhà …Hà hà! Dzô cái mừng nề!”.


Ừ nhỉ! Xin nâng ly mừng ông anh!


Ông anh đến tủ sách, lấy ra tờ báo xuân khổ bự,nói: "Cảm ơn chú mầy. Anh c̣n giữ đây".
 

À.Tôi nhớ rồi. Hôm mồng một Tết, hồi đầu năm tôi đến mừng tuổi hai bác và cùng anh nâng ly chúc mừng năm mới. Nh́n hai ảng bông mồng gà đỏ thắm trước hiên nhà, tôi làm một tuyệt, viết lên trang b́a của một tờ báo xuân để sẵn trên bàn:


BÔNG MỒNG GÀ
Tặng anh Trần Quốc Chánh

Chiều ba mươi Tết Ta,
Rước ảng bông mồng gà.
Mồng một mồng đỏ thắm
Gáy vang vui cửa nhà!


Chữ kư TRẦN THOẠI NGUYÊN

Xin cảm ơn ông anh đă cho lại bài thơ với lời khen tặng nở mũi và được mời một bữa rượu cuối năm thơm râu thật tuyệt!

Vậy th́, “thơ thần diệu thơ tiên tri”, có không ta?


II.
Tôi lại nhớ, thời tuổi đôi mươi tóc xanh ghi danh học triết tại viện ĐH Đà Lạt nhưng sống lang bang phiêu dạt với café thuốc lá Bastos xanh cùng thơ thẩn khắp 4 vùng chiến thuật, có lăng đăng Sài g̣n tá túc cùng bạn bè ở ĐH xá Minh Mạng hoặc tá túc “lều thơ” trước nhà anh chị họa sĩ Hồ Thành Đức-Bé Kư hoặc la cà cùng mấy sư bên ĐH Vạn Hạnh. Lúc ấy sư Tuệ Không Phạm Thiên Thư hồn thơ tràn đầy cảm hứng, làm thơ ào ạt.. Tôi có viết bài thơ BƯỚM LẠ tặng Phạm Thiên Thư, có 2 câu kết:

Ngần ngần hồn vỡ thơ điên
Ồ. Con bướm lạ ấy tiên tri đời
.

(Trích BƯỚM LẠ, đăng tạp chí TƯ TƯỞNG ĐH Vạn Hạnh,SG,1971)

Ba bốn chuc năm sau và bây giờ đây PTT không chỉ nổi tiếng với thơ, với phương pháp trị liệu Pháp-Thân-Tâm (Phathata) mà ông c̣n nổi tiếng là nhà ngoại cảm với những lời tiên tri gây sững sốt cho nhiều người. Bây giờ, thỉnh thoảng gặp lại ông ở quán Hoa Vàng, PTT lại nheo mắt cười: Câu thơ ông (TTN) viết trên bốn chục năm trước tặng (PTT) là thần diệu như lời tiên tri! Hahaha!



III.
Tôi lại nhớ,trong thời kỳ bao cấp ăn cơm độn bo bo, khó khăn trăm bề. Tôi đă làm bài thơ để hát ru con, trong đó có mấy câu bị đánh giá là mất quan điểm lập trường:


Bây giờ vận nước khó khăn
Ngày mai khôn lớn cánh chim bằng con bay
.
(Trích RU CON,1980)

Vận nước dưới sư lănh đạo sáng suốt của Đảng phải là thắng lợi vẻ vang, vinh quang, vĩ đại…chứ sao lại là “Bây giờ vận nước khó khăn”!


Hiện giờ hai con gái tôi sinh sống một ở Mỹ, một ở Úc. Mỗi lần đưa tiễn con ra phi trường, tôi lại nhớ đến ḷng khát vọng của người cha đối với con trong thời kỳ gian khó cũ và câu thơ ấy như là lời tiên tri cho hôm nay! Hahaha !

Ngay cả cuộc đời, thân phận của tôi mấy chục năm nay bồng bềnh xơ xác hết núi rừng Long Khánh Đồng Nai đến rẻo cao Bảo Lộc Lâm Đồng, cũng như cảnh sống như đọa đày trong bi kịch của thời đại dồn tụ trong bi kịch gia đ́nh với người vợ "đồng sàng dị mộng" mà phải lặng thinh chịu đựng trong tâm niệm "hy sinh đời bố củng cố đời con", rồi nỗi đau thương mẹ mà không biết làm sao nuôi dưỡng mẹ già 94 tuổi đành gửi nhờ phía ngoại ngoài quê…Dường như câu thơ khẩu khí, lời thơ của tôi từ thuở 20 tuổi tóc xanh như lời tiên tri báo trước:

Tôi sống điêu linh từ kiếp trước
Về đây c̣n ánh mắt khổ đau.
Dương gian đày đọa người thi sĩ
Ôi! Khói trầm hương có nhiệm mầu!


(Trích GIỮA MÙA HUYỄN TƯỢNG, đăng tạp chí CHÍNH VĂN của nhà văn Nguyễn Mạnh Côn, SG, 1972)

Vậy th́: Thơ thần diệu thơ tiên tri, có không ta?

Và loáng thoáng đâu đó trong những bài thơ của tôi trên tường thời gian Facebook, có những câu thơ bạn đọc không hiểu hoặc thấy h́nh ảnh thơ phi lư quá, biết đâu bốn, năm chục năm sau mới vỡ nghĩa th́ sao?


Chẳng hạn:


Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nôi
Mùa thu chết rồi trên quảng trường lăng!

(ĐƯA EM EM ĐI TRONG MÙA THU HÀ NỘI)

Hay v́ sao:

 

Tôi qua đường xưa
Hàng cây mất tích
Chiến tranh tṛ đùa
Ṿng kim cô xích!

Bóng tối hóa trang
Đêm đen hoang tàn
Mai đèn pha quét
Huyền hồ xóa tan...

(DẠ KHÚC SÀI G̉N)

Biết đâu,người nghệ sĩ nhạy cảm trong đường bay nghệ thuật của thời đại ḿnh có điềm linh hiển khiến tuôn trào ra câu chữ mà tác giả không cưỡng lại được trong khoảnh khắc xuất thần của sáng tạo thơ ca?

Ồ. Thơ thần diệu thơ tiên tri, có không ta?


TRẦN THOẠI NGUYÊN


 

art2all.net