TRẦN THOẠI NGUYÊN


 THƯA CÙNG BẠN TRI KỶ TRI ÂM
 

 

Ảnh Thi sĩ Trần Thoại Nguyên (Tran Judy chụp tại Melbourne,Úc,tháng 3-2015


 

          Nhân chuyện 20 nhà văn từ bỏ Hội nhà văn Việt Nam, bạn tri kỉ tri âm của tôi đă viết gửi cho tôi mấy ḍng quá thân thiết:

 

"Bạn của tôi, tức là nhà thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN: TỪ XƯA TỚI NAY, VỐN LÀ MỘT NHÀ THƠ CHÂN THẬT và là một người bạn dễ mến, chân t́nh, không cần đi vô rồi đi ra hội nào cả!
XIN CHÚC MỪNG cho chính tôi!"
NGUYỄN XUÂN CHIẾN.


TRẦN THOẠI NGUYÊN xin thưa cùng bạn tri kỷ tri âm:
Hỡi bạn hiền Nguyễn Xuân Chiến, Đỗ Tư Nghĩa, Cao Hữu Điền, Nguyễn Đế, Hàng Chức Nguyên. . . của tôi ơi!
Thi sĩ như cánh bướm như cánh chim như ngọn gió như bóng mây như hơi thở. . . làm sao mà có thể chui vào một hội nào được! Vào hội chim cảnh à ? Để tài giỏi như con vẹt biết nói tiếng người mà hát xướng nịnh hót a-dua ư? Không! Không!Không!
Biết bao những Hội văn nghệ, Câu lạc thơ từ phường xă quận huyện tỉnh thành phố mời tham gia, nhưng không là không. Không! Không! Không!
Cảm ơn bạn hiền Nguyễn Xuân Chiến!

Trước 1975 tôi sống lang thang vô định như mây trời tha phương kiếm sống ăn học dù đói rách tá túc ăn cơm chùa hoặc nhà bạn bè thân yêu, sống đày đọa điêu linh cho hơi thở thành thơ bay thơm lừng theo chân cát bụi, vào khoảng năm 1972 tại thành phố sương mù mộng mơ Đalat tôi đă có tập thơ THIÊN SỨ CA do tôi tự đóng tập, tŕnh bày b́a rất đẹp, bạn bè chuyền tay đọc khen hay nên thường gọi tôi là Thiên Sứ! Thời tuổi mới lớn vừa bước chân lên ngưỡng cửa trường Đại học năm 1970, tôi đă kiêu hănh ngồi cùng chiếu thơ với BÙI GIÁNG, PHẠM CÔNG THIỆN, PHẠM THIÊN THƯ, TUỆ SỸ. . . trên tạp chí TƯ TƯỞNG của ĐH VẠN HẠNH!


Sau biến cố Quê Hương, cả miền Nam ngập tràn cờ đỏ búa liềm hồn thiêng sông núi lặng ch́m, tôi lại sống đọa đày điêu linh một cách khác, hơn 10 năm dằng dặc chôn thân xó quê nhà, tôi sống như cá mắc ngạc c̣n ǵ là tài hoa ở quê nhà Mộ Đức Quảng Ngăi! Rồi tôi phải giă từ xóm quê với ngă ba làng loa phóng thanh sang sảng tiếng ai như ŕu búa dội măi xuống ḷng dân! Bàn chân phiêu hốt hết 3 năm trôi dạt lêu bêu ở Ngă ba Tân Phong với núi rừng Long Khánh Đồng Nai rồi 15 năm trôi dạt miền rẻo cao nguyên Blao, Bảo Lộc Lâm Đồng! Ôi ! Thương vợ thương con đèo ḅng cùng bước điêu linh! Hai con gái học xong tiểu học, tôi lại liều lĩnh kéo về Sài G̣n t́m ánh sáng cho con, nghĩ rằng con ăn cơm nhà đạp xe đạp đi học cũng qua được ĐH, chứ ở với núi rừng mà không tấc đất vườn rẫy làm sao nuôi con ăn học ĐH cho được! Nguyễn Đức Sơn có rừng thông Sư Nhất Hạnh để lại mà c̣n phải để con chịu dốt hoặc gửi chùa cho hết nợ trần gian đấy thôi! Cũng do duyên phước trời Phật con gái tôi hiền ngoan chăm học và học giỏi, đài truyền h́nh TP từng đến nhà quay cảnh "góc học tập của em/tường dợp, tôn trốc mái" và phát sóng trên TV "Con nhà nghèo học giỏi", rồi 2 cháu đều tốt nghiệp Dược sĩ và cùng bay theo chân trời Tự Do Dân Chủ trong máu trong huyết quản trong hồn người cha thi sĩ phiêu bồng là tôi! A Di Đa Phật trợ duyên! Cháu gái lớn định cư ở Melbourne Úc vừa qua đă cho bố mẹ một chuyến thăm thú xứ kangaroo 2 tháng sau tết và cháu gái nhỏ theo chồng ở Florida Hoa Kỳ.


Xin cảm tạ ơn đất trời đă cho những tác phẩm bằng xương máu của tôi được sống dưới bầu trời Tự Do Dân Chủ, đă được sống từ cháy bỏng ước mơ tôi!


Đứa con bằng xương bằng thịt trong cuộc đời đă được vậy, huống hồ chi những đứa con tinh thần là tác phẩm thơ tôi với cơi tâm hồn con người muôn thuở!


Vậy nên:
XIN THƯA CÙNG BẠN TRI KỶ TRI ÂM: Người nghệ sĩ đích thực, nhà văn nhà thơ đích thực luôn sống chân t́nh chan ḥa cùng bè bạn Con Người, dù có đọa đày điêu linh vẫn yêu thương tha thiết cuộc đời điên đảo nầy với một trái tim nhiệt huyết như ngọn lửa cháy lặng lẽ trong cô đơn độc đạo độc hành dâng hiến máu xương tâm hồn ḿnh trong tác phẩm nghệ thuật độc đáo gửi lại cho đời! Thi sĩ giống với Thiền sư ở điểm nầy: Chấp nhận sống trong đọa đày xác thân, điêu linh điên đảo trong hồn mộng nhưng luôn hồn nhiên trong sáng vô cầu trong tâm t́nh phụng hiến cho Chân-Thiện-Mỹ!

Hỡi bạn hiền thân quí Nguyễn Xuân Chiến, Đỗ Tố Như, Cao Hữu Điền, Nguyễn Đế, Hàng Chức Nguyên. . . của tôi ơi!
Trên đất nước nầy th́ liên tục ngày đêm báo đài loa phóng thanh sang sảng từ trường học đến cơ quan, từ địa phương đến trung ương ra rả tra tấn nhồi sọ "Sống chiến đấu học tập và làm theo tư tưởng hồ chí minh", làm sao mà không điên đầu nhức óc, làm sao mà chịu nổi!


Nhân chuyện hàng loạt nhà văn nhà thơ nhà báo từ bỏ Hội nhà văn Việt Nam, xin chuyển đến quí bạn hiền bài thơ HUYỀN NGÔN THƠ tôi làm tặng Thi sĩ Bùi Giáng đă lâu rồi giữa những ngày tháng CON NGƯỜI, QUÊ HƯƠNG MỌI MẶT XĂ HỘI XUỐNG CẤP TRẦM TRỌNG!

HUYỀN NGÔN THƠ
Thơ Trần Thoại Nguyên

Tặng BÙI GIÁNG

Đập đổ tan mọi thần tượng
Cho cây đời trổ hoa ngát hương.
Cho tôi sống hồn nhiên ngất ngưỡng
Ca hát Tự Do trên những con đường.
Tôi đi giữa ḷng cuộc đời
Không hội đoàn băng nhóm.
Cánh cửa hồn thơ tôi
Mở ra những chân trời huyền diệu mộng!
Hạt cát vàng lấp lánh cả thế gian
Đóa hoa nghiêng chao trời đất mơ màng.
Vô biên xanh tay cầm khoảnh khắc
Chớp mắt sáng lừng vĩnh cửu mang mang!
Ồ gái đẹp thiên hương bất tuyệt!
Cơi tồn lưu gọi Mẹ của vĩnh hằng.
T́nh yêu phụng hiến trăng là nguyệt
Khép mở muôn trùng …cánh sao băng!
Cây lá xanh biêng biếc thời gian
Chuồn chuồn châu chấu măi bay sang
Cầu vồng sinh tử thiên thu soi bóng
Lối bay về Thiên Sứ ca vang!
Tôi sáng tạo tôi là Thượng Đế!
Không thần thánh ai giữa ḷng cuộc đời
Thơ tôi là bạn tri kỷ
Của Con Người vạn thuở muôn nơi!


TRẦN THOẠI NGUYÊN

 

art2all. net