TRẦN THOẠI NGUYÊN

 

 

T̀NH CA BẢO LỘC

 

Ảnh: Nguyễn văn Thương


Anh đi t́m em hết tuổi xanh
Sửng sờ Bảo Lộc mắt tṛn xinh!
Lên đèo se lạnh sương thương nhớ
Gió hát vườn ai trái trĩu cành.
Anh qua B'Lao vào Đamb'ri
Đại ngàn cổ tích thác T́nh Si.
Hớp ánh trăng rừng thơm gỗ quí
Hồn anh chếnh choáng rượu hoa qú.
Tháp núi Đại B́nh đỉnh tỏa trăng
Chuông mây Phước Huệ lụa ngân vàng.
Đất vương triều xưa hồ soi bóng
Nam Phương ơi! Tóc gió mơ màng.
Hương ngát chè dâu tay con gái
Trời em rưng rức ngực đồi xanh.
Nắng lên bản thượng cườm sương biếc
G̣ má lan hương suối nhạc t́nh!
Mưa nũng nịu chiều nghiêng lũng sâu
Chuông nhà thờ đổ gọi hồn nhau.
Gùi em mang nặng t́nh nhân thế
Gió thổi về bốn biển năm châu!
Bảo Lộc ơi! Em hát rừng say
Đất t́nh duyên đỏ níu hồn người!
Ngàn năm cây lá xanh trẻ măi
Yêu em anh chết hồn c̣n tươi !


(Bài thơ ra đời từ những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ XX,ngày ấy Bảo Lộc phát triển dâu tằm tơ nức tiếng như một cô gái mới lớn tươi xanh đầy sức sống hấp dẫn biết bao hồn người! Thầy giáo trẻ Lê Văn Trường dạy văn PTTH Bảo Lộc đă từng đọc bài thơ nầy trong 1 đêm sinh hoạt CLB thơ văn tại Nhà Văn Hóa thành phố Bảo Lộc và vừa mới cho lại tác giả!)

TRẦN THOẠI NGUYÊN

 

 

art2all.net