TRẦN THOẠI NGUYÊN

 


VỀ MỘT BÀI THƠ H̉A ĐIỆU HỒN THƠ BÍCH KHÊ!
 

Bích Khê
(24/3/1916-17/01/1946)



         
Cách nay đúng 10 năm, cũng những ngày trung tuần tháng Chạp như thế nầy, nhà thơ HUYỀN HUYỄN THẠCH Nguyễn Xuân Phước từ Quảng Ngăi vào Sài G̣n giữa một buổi trưa gọi mời tôi nhậu mà như réo giục "Mời Thi sĩ lên ngay, các bạn đang chờ tại nhà hàng X đối diện chợ PVH, Tân B́nh!"

-OK! Ḿnh sẽ lên giờ!

Tôi với Xuân Phước dù xa cách nhưng rất thân thiết nhau, tôi về Quảng Ngăi là gọi bạn sáng café, tối vài ve ở tiệm cơm Việt Nam và bạn vào SG là gọi tôi liền.

Tôi đến bàn rượu đă có đông bạn bè văn nghệ với Nguyễn Tấn Đức, Huyền Huyễn Thạch, Đoàn Vị Thượng, Lê Đào Nguyên, Khả, Huệ...

Và bàn tiệc đang CHỜ SỰ XÁC MINH CỦA TÔI ( để chung độ chầu nhậu nầy! Hahaha) về những câu thơ có phải của Bích Khê không? Mà đa phần anh em trong bàn rượu cho là của Thi sĩ Bích Khê! Nghĩ rằng, Xuân Phước vừa mới dự HỘI THẢO VỀ BÍCH KHÊ, KỶ NIỆM 60 NĂM NGÀY MẤT BÍCH KHÊ ngoài Quảng Ngăi mới vào, nên đă thuộc!

Những câu thơ ấy như sau:

Một mai đời chợt vỡ hương tan
Bay tuyết vàng thu mộng úa tàn
Một bóng tài hoa sầu cuối mộ
Hồn thơ c̣n động cơi thiên man.
Một mai tôi chết bên đồi vắng
Nằm lạnh hư không mồ tịch liêu
Hồn vẫn nhớ ai chùng mây trắng
U ám trần gian những buổi chiều!


Các bạn có ngờ đâu tôi và HUYỀN HUYỄN THẠCH Nguyễn Xuân Phước biết nhau có cùng làm thơ từ thuở c̣n là học tṛ trung học ở Quảng Ngăi. Tôi lên ĐH trước mấy năm và tiếp tục làm thơ với bút danh TRẦN THOẠI NGUYÊN xuất hiện trên vài tờ báo có uy tín ở thủ đô Sài G̣n.

Thuở c̣n xuân xanh mười chín đôi mươi tôi lang thang phiêu bạt với một tâm hồn tràn đầy mộng mơ, sống chập chờn giữa trang đời hư ảo và trang kinh Phật thơm hương Thiền, nhưng bị ám ảnh mănh liệt về cái chết yểu giữa mùa xanh như những bậc tài hoa yểu mệnh: NGUYỄN NHƯỢC PHÁP, BÍCH KHÊ, HÀN MẶC TỬ, ĐẶNG THẾ PHONG, VƯƠNG BỘT, JOHN KEATS, ATHUR RIMBAUD... nên tôi đă làm ra những vần thơ ấy mà HUYỀN HUYỄN THẠCH đă thuộc từ ngày xa xưa trước 1975!

Cả bài thơ hoàn chỉnh có 3 khổ, ngày đó tôi viết trên giấy bao thuốc lá Bastos xanh và đă bỏ quên lại trên căn gác của Nhà thơ Nguyễn Đạt sau một chiều cùng lang thang café Sài G̣n và một đêm tá túc trên căn gác của nhà thơ! Nguyễn Đạt lúc bấy giờ là thư kư ṭa soạn tạp chí CHÍNH VĂN (của Nhà văn Nguyễn Mạnh Côn) nên đă cho in đăng trên một số của mùa xuân năm 1972 (?)

Sau 1975, nhiều tạp chí bị tịch thu và đốt sạch, tôi xem như rất nhiều bài thơ của tôi đă thất lạc, ch́m vào quên lăng! Nhưng người bạn thơ trẻ HUYỀN HUYỄN THẠCH đă thuộc ḷng từ khi bài thơ đăng trên tạp chí CHÍNH VĂN thời xưa ấy và sau nầy đă chuyển email cho tôi!

Bài thơ đầy đủ như sau:

 

GIỮA MÙA HUYỄN TƯỢNG

Một mai đời chợt vỡ hương tan
Bay tuyết vàng thu mộng úa tàn
Một bóng tài hoa sầu cuối mộ
Hồn thơ c̣n động cơi thiên man.
Tôi sống điêu linh từ kiếp trước
Về đây c̣n ánh mắt khổ đau.
Dương gian đày đọa người thi sĩ
Ôi! Khói trầm hương có nhiệm màu!
Một mai tôi chết bên đồi vắng
Nằm lạnh hư không mồ tịch liêu
Hồn vẫn nhớ ai chùng mây trắng
U ám trần gian những buổi chiều!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Nhân kỷ niệm 70 năm ngày mất của Thi Sĩ tài hoa yểu mệnh BÍCH KHÊ, tôi nhắc lại chút kỷ niệm vui này như để tỏ ḷng ngưỡng mộ TINH HUYẾT TINH HOA THẦN THƠ BÍCH KHÊ, cũng như bày tỏ ḷng thương tiếc người bạn thơ tri âm HUYỀN HUYỄN THẠCH Nguyễn Xuân Phước, mà ngày 24 tháng Chạp nầy là đến ngày tuần giáp năm!

Nhớ, năm ngoái cũng những ngày cuối năm như thế nầy, tôi đến thăm bạn nằm xanh xao giai đoạn cuối và tôi viết cho bạn bài thơ CUỐI NĂM GHÉ THĂM HUYỀN HUYỄN THẠCH, trong đoạn kết cũng có nhắc đến Thi Sĩ BÍCH KHÊ mà chúng ta cùng yêu thích ngưỡng mộ:

Tôi gọi vang vang Huyền Huyễn Thạch
Thiên Bút ngừng tay đọc mây thơ.
Thiên Ấn ngân chuông thần tử mách
Bến mộng Bích Khê rót rượu chờ!

 

TRẦN THOẠI NGUYÊN

 

 

art2all. net