Trần Xuân Thời

 

HUYNH ĐỆ CHI BINH



            Nếu gọi văn hoá là tất cả những ǵ thể hiện sự hiện hữu của con người trên trái đất nầy th́ t́nh huynh đệ chi binh cũng là một đặc điểm của nền văn hoá Việt Nam nói chung và của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà uy dũng nói riêng.
 

Diễn tŕnh kiến tạo t́nh huynh đệ chi binh là diễn tŕnh Tri và Mộ, v́ “Vô tri thường hay bất mộ”. Không quen biết th́ làm sao có thể trở nên thân thích được. Thế nên hễ có dịp gặp anh em để bàn bạc sự đời, chúng ta thấy tinh thần hoạt hiện.


Các Đại hội thường niên tạo cho chúng ta môi trường gặp gỡ, kết chặt thân t́nh, kết tinh chí hướng. “Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ”. Được gặp bạn từ phương xa đến thăm, quả là một niềm vui v́ t́nh bằng hữu giá đáng muôn chung, người ở thế dẫu trăm năm là mấy. Với nghị lực tiềm tàng, chúng ta đương đầu với cuộc sống mới đầy gian lao và thử thách. Hoàn cảnh mới đ̣i hỏi chúng ta phải phấn đấu trường kỳ cho bản thân, gia đ́nh và ṇi giống.


Nhớ thuở ban đầu nơi xứ lạ quê người, sau biến cố lịch sử có một không hai của đời người, dù không lưu luyến, nhưng ngàn năm chưa dễ đă ai quên. Có khi “Vui là vui gượng kẻo mà. Ai tri âm đó mặn mà với ai”. Có lẽ phần v́ chúng ta đă xem nhau như người khách lạ, phần khác v́ măi mê vật lộn với những nhu cầu cấp thiết của cuộc sống hằng ngày nên thái độ ngoănh mặt, cúi đầu, mặc ai hỏi, mặc ai không hỏi đến là thái độ thường t́nh của kẻ bất đắc chí.


Nếu thời gian là liều thuốc hàn gắn vết thương ḷng, th́ sau hơn nhiều năm trời viễn xứ, thời gian đă khơi động t́nh huynh đệ chi binh và t́nh đồng hương muôn thuở tiềm ẩn trong tâm khảm của mỗi người. Dù “Anh với tôi đôi người xa lạ. Tự phương trời chẳng hề quen nhau. Nhưng lúc nguy biến, t́nh siết chặt t́nh. Đêm tối chung chăn, thành đôi tri kỷ” và mỗi khi đă trở thành tri kỷ th́:


“Gặp một bữa, ḿnh mừng thầm một bữa
Gặp hai hôm, thành nhị hỉ của tâm hồn”


Diễn tŕnh kết nghĩa là diễn tŕnh tri và mộ. Khi chưa quen biết th́ gặp gỡ, t́m hiểu nhau để thông cảm. Khi quen biết nhau rồi th́ không c̣n t́m hiểu nhau nữa mà hiểu nhau qua môi giới cảm thông, qua ánh mắt, nụ cười v́ bằng hữu thân t́nh là người hiểu ta tất cả nhưng vẫn thích ta.


T́nh huynh đệ chi binh, t́nh đồng hương, tri âm hay tri kỷ là cung bậc tiết tấu cảm thông toàn vẹn nhất của nhân t́nh. Ngày xa xưa ấy, Bá Nha và Chung Tử Kỳ là đôi bạn tri âm. Bá Nha có ngón đàn tuyệt diệu, khi cao th́ vời vợi tựa núi Thái sơn, khi trầm th́ âm hưởng như tiếng suối mới sa giữa vời. Chung Tử Kỳ chết, không c̣n ai hiểu nổi tiếng đàn, Bá Nha ném đàn không gảy nữa!


“Đàn Bá Nha mấy kẻ biết thưởng âm
Mới nghe qua khóc trộm lại đau thầm
Chung Kỳ chết, ném đàn không gảy nữa”.


T́nh huynh đệ chi binh là kho tàng vô giá, là nguồn an ủi vô biên, ai xa lánh t́nh huynh đệ tâm hồn sẽ chết trong giá lạnh!


Khi sống hạnh phúc, trong ấm ngoài êm, ai cũng có thể là bè bạn. Nhưng khi gặp lúc gian nguy, khốn khó đem cay đắng đến cho đời, th́ c̣n ai lao ḿnh vào lửa đạn để cứu ḿnh, c̣n ai thương tiếc ḿnh, c̣n ai để chia vui sẻ buồn, t́m phương thoát hiểm, nếu không phải là tri kỷ.


Một Lưu B́nh và Dương Lễ, ai nhờ ai nên danh phận?


Một Lê Lai liều ḿnh cứu chúa, chẳng những để đền ơn tri ngộ, giữ nghĩa quân thần mà c̣n là biểu tượng hy sinh cao cả của t́nh bằng hữu. Thế mới biết lúc gặp hoạn nạn, mới biết ai là bạn thật.


” Xung phong chiếm một đầu.
Niềm vui chung hưởng, chén sầu chung mang”


Dương Khuê chết đi, cụ Nguyễn Khuyến khóc suốt cuộc đ̣i c̣n lại!


“Bác Dương thôi đă thôi rồi
Nước mây man mác ngậm ngùi ḷng ta
Chợt nhớ thuở đăng khoa ngày trước
Vẫn sớm hôm tôi bác cùng nhau “!


Bây giờ, thư pḥng trở nên băng giá, can trường bỗng chịu vết thương đau v́ không c̣n ai để đối ẩm.


“Đă tắt ḷ hương lạnh phím đàn
Thư pḥng sắp sẵn để cô đơn
Trời cao mây nhạt ngàn sao rụng
Một giải vương theo vạn dặm
buồn


Sớm biệt ly nhau “luôn” nhớ nhau
Nửa đêm chợt tỉnh bỗng "dâng" sầu
Trăng mùa "thu cũ" ai tâm sự
“Đệ” đă đi rồi, “huynh” biết đâu”!


Hay


“Rượu ngon không có bạn hiền
Không mua không phải không tiền không mua
Câu thơ nghĩ đắn đo không viết
Viết đưa ai, ai biết mà đưa” !


Đồng cảnh ngộ, Vua Tự Đức khóc Bằng Phi, một thiên giai nhân tri kỷ.


“Ới thị Bằng Phi đă mất rồi
“Ới t́nh, ới nghĩa, ới duyên ôi
Mưa hè, nắng chái, oanh ăn nói
Sớm ngơ, trưa sân, liễu đứng ngồi
Đập cổ kính ra t́m lấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hơi
Mối t́nh muốn dứt càng thêm bận
Lẽo đẽo theo hoài măi chẵng thôi “


Xem thế th́ tri kỷ quư hoá biết dường nào!


Thời gian vô bờ, đời người không bến, trôi dài với nhau. Thời gian càng chồng chất, nỗi ḷng càng thêm tê tái, tràn gập nỗi cô đơn và niềm đau xa tri kỷ khi phải lià bỏ quê hương dấn thân trên bước đường vô định.


Không cần phải “gọi nằm người thiên cổ dậy” để chứng giám cơn đau vời vợi ấy, mà chính chúng ta, trong thâm khảm của mỗi người, cảm nghiệm được niềm bất hạnh của cuộc đời với cuộc chia ly bẽ bàng và oan nghiệt. Bạn khuyên ta nên uống cạn chén bồ đào v́ khi qua bên kia phương trời Tây, không c̣n cố nhân nữa!


“Khuyến quân cánh tận nhất bôi tửu
Tây xuất Dương quan, vô cố nhân”.


Trong hoàn cảnh vỡ đàn tan nghé đó, mỗi người ṃ mẫm đi t́m sinh lộ như lữ hành trong sa mạc đi t́m suối nước.


“Than ôi, một kiếp phong trần, mấy phen ch́m nổi
Trời t́nh mờ mịt, bể hận mênh mông
Sợi tơ mành theo gió đưa đi
Cánh hoa rụng, chọn ǵ đất sạch”.


Có lẽ con Tạo khéo trêu ngươi, bắt người khôn phải gặp gian truân và cũng có lẽ con Tạo muốn thử thách chúng ta, những chiến binh đă một thời oanh liệt:

 

“Trong lăng miếu ra tài lương đống, ngoài biên thùy rạch mũi Can tương”.
 

Dù vậy,


“Có gió cả mới hay cây cứng
Không đường dài, nào biết ngựa hay”


Trong cái thử thách đó, ḿnh thử nghĩ:


“Ngẫm thay muôn sự tại Trời
Trời kia đă bắt làm người có thân
Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao”


Đă là chiến binh th́ mấy ai có thể rời khỏi kiếp gian nan!


Hơn ba triệu dân, quân, cán, chính tuấn kiệt của VNCH đă hy sinh tánh mạng trong trận chiến chống CS xâm lăng. Trong đó biết bao chiến sĩ đă sống hiên ngang và hy sinh cho tổ quốc một cách oanh liệt! “Sống bên t́nh, hy sinh bên bạn”. Chết v́ tổ quốc, chết vinh quang “Mourir pour la patrie c’est une gloire”. Những người sống sót như chúng ta, để đổi lấy tự do, chúng ta cũng phải chia phần mất mát.


“Trời đâu thiên vị người nào
Chữ tài, chữ mệnh dồi dào cả hai”


Nhưng không phải v́ thế mà chúng ta quy ẩn hay sinh ra chán chường không phải lẽ. Dù “Hận nước chưa trả xong đầu đă bạc," nhưng "gươm mài bóng nguyệt đă bao ngày”, bởi hy vọng là mạch sống của cuộc đời.


“Trời đâu riêng khó cho ta măi
Vinh nhục dù ai cũng một lần”


Đức Khổng Tử khuyên thế nhân khi vui th́ hăy vui nhưng đừng kiêu căng, tự phụ và khi tai họa đến th́ nên lo nghĩ mà chớ buồn phiền để mưu sinh thoát hiểm. Thế th́ suy nghĩ là giềng mối cho mọi sự v́ tư tưởng lên khuôn cho hành động.


Chúng ta đang t́m nhau để kết nghĩa huynh đệ thân t́nh, kết tinh chí hướng hầu giúp đỡ nhau trên bước đường gian truân lưu lạc. Nguyên tắc người đồng môn, đồng hương, đồng màu cờ sắc áo, phải giúp người đồng hội, đồng thuyền để cùng nhau thăng tiến. Nếu nguyên tắc nầy được xem như chỉ tiêu sinh hoạt trong đời sống hằng ngày, th́ sá ǵ gian lao thử thách.


Chúng ta sẽ san bằng mọi trở ngại để cùng nhau xây đắp nền tảng cho tập thể đồng hương, Dân, Quân, Cán, Chính đoàn kết và phồn thịnh. Mỗi người ư thức trách nhiệm của ḿnh, tự nguyện gánh vác việc chung, phát huy khả năng cá nhân, đóng góp vào sự kiến tạo một tập thể con Hồng, cháu Lạc, hùng mạnh cho hiện tại và tương lai.


Về t́nh cảm, dù có lúc cô đơn, nhưng như cụ Phan Sào Nam cũng đă khuyên chúng ta:


“Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ
Thiên hạ thùy nhân bất thức quân”


Đừng buồn v́ trên đường đời chưa gặp được tri kỷ, trong thiên hạ hẳn có người biết đến bạn. Biết đâu nhiều chiến hữu, đồng hương, đang trông chờ gặp được huynh, đệ, trong các đại hội Xuân hay thường niên, nghe những khúc hát ân t́nh nặng ḷng với quê hương hay tiếng quân hành c̣n như văng vẵng bên tai. Với ḷng tin tưởng không nao núng th́ đường đời không c̣n khó v́ ngăn sông cách núi.


“Như nước Việt ta từ trước, vốn xưng văn hiến đă lâu. Sơn hà cương vực đă chia, phong tục Bắc Nam cũng khác. Từ Đinh, Lê, Lư, Trần gây nền độc lập. Cùng Hán Đường, Tống Nguyên, mỗi thời hùng cứ một phương. Dẫu cường nhược có lúc khác nhau, song hào kiệt thời nào cũng có.
Vậy nên,
Lưu Cung sợ uy mất vía, Triệu Tiết nghe tiếng giựt ḿnh. Cửa Hàm Tử giết ngay Toa Đô, sông Bạch Đằng bắt sống Ô Mă. Xét xem sử sách đă có minh trưng”.


Những trang sử oai hùng đó c̣n như văng vẳng bên tai, sống măi trong tâm khảm của mỗi người, không những trong khung cảnh quê hương gấm vóc:


Đây, Bắc Việt với núi Nùng, sông Nhị, cả một vùng cây cỏ thanh u. Trung Việt với miếu môn lăng tẩm, chốn đế đô nghiêm mật mơ màng và Nam Việt với đồng ruộng ph́ nhiêu, nguồn lợi dồi dào của dân tộc Việt”, mà ngày nay c̣n phảng phất khắp năm châu, bốn bể, v́ đâu đâu cũng in h́nh dấu vết của con cháu Lạc Hồng.


Tập thể dân, quân, cán, chính chúng ta đang nỗ lực san bằng mọi trở ngại, tham gia sinh hoạt trong mọi ngành hoạt động của người Việt quốc gia hải ngoại, tận dụng và phối hợp khả năng cơ hữu, sở trường riêng tư của mỗi công dân VNCH hải ngoại trong các lănh vực : Văn hoá, xă hội, kinh tế, chính trị, quân sự, ngoại giao, công pháp, ...để viết thêm trang sử oai hùng, làm rạng danh ṇi giống Tiên Rồng hầu lưu truyền cho hậu thế.


Sau một chu kỳ, mọi sự phải được tái bắt đầu “Thua keo nấy bày keo khác” cũng như Triết gia Platon đă góp ư “Hăy bắt đầu v́ đó là ngưỡng cửa quan trọng nhất của sự thành công “. “Avec la persévérance on vient à bout de tout”.


Thương nhau như tri kỷ trong t́nh huynh đệ chi binh và t́nh đồng hương muôn thuở, kết chặt thân t́nh, kết tinh chí hướng, hoàn thành sứ mệnh cố hữu mà tổ quốc đă giao phó.


Phục vụ tập thể Dân, Quân, Cán, Chính, đồng hương tại hải ngoại trong hoàn cảnh tha hương th́ cũng như phục vụ chính quê hương chúng ta trong tinh thần “Tổ Quốc-Danh Dự- Trách Nhiệm” vậy.


“Rồi một ngaỳ mai băng giá hết,
Muôn hoa đua nỡ, rộn Xuân về “

 


Trần Xuân Thời

 


 

art2all.net