Trương Mỹ-Vân

 

 

HẦU VƯƠNG

THE MONKEY KING by Timothy Mo

Trương Mỹ Vân dịch

 

 
 

Lời giới thiệu: Timothy Mo là văn sĩ Anh gốc Trung Hoa, cha ông người Quảng Đông, mẹ người Anh. Ông sinh năm 1951 tại Hương Cảng, học đại học Oxford ở Anh và từng cộng tác với các báo chí ở Anh. Ông nổi tiếng ngay từ tác phẩm đầu tiên, “The Monkey King” (1978) và ba tác phẩm liên tiếp sau đó đều được vào chung kết giải văn chương Anh, the Booker Prize. Truyện của Timothy Mo đi sâu vào tâm lư nhân vật và nổi tiếng về lối chọn lọc từ ngữ chính xác tuy đôi khi hơi quá cao siêu đối với đề tài ông viết.

Đoản văn sau đây được dịch từ một đoạn trong quyển “The Monkey King”. Tác giả mượn danh Tôn Ngộ Không của “Tây Du Kư” để ám chỉ nhân vật chính, Wallace Nolasco, một chàng trai nghèo gốc Bồ Đào Nha ở Macau sang Hương Cảng cưới vợ là cô Mỹ Linh, con gái út của lăo trọc phú họ Poon. V́ phải sống chung với gia đ́nh vợ và chịu nhiều thử thách dưới quyền kiểm soát khắt khe và keo kiệt của bố vợ, Wallace bất đắc dĩ trở thành Tôn Ngộ Không của thời đại mới với những mưu mô thủ đoạn tinh quái không kém phần lư thú.

 

~~o))((o~~ 

 

HẦU VƯƠNG

 

Phần I

 

Ngoài ông bà Poon ra, Wallace và Mỹ Linh là cặp vợ chồng thứ hai trong gia đ́nh này v́ anh Long, con cả của ông bà, cùng vợ và hai con ở tầng trên. Mấy cô con gái chưa chồng sống chung với ông bà ở tầng dưới. Ngày Wallace mới về làm rể, ông Poon đuổi hết đám người làm xuống nhà bếp, bắt họ trải chiếu ngủ dưới đất để dành pḥng họ cho vợ chồng chàng.

Ngay từ đầu ông Poon đă hùng hổ làm ra vẻ rộng lượng với con rể. Ông khua bàn tay mập ú đầy tàn nhang bảo chàng:

- Con cần ǵ cứ nói ba biết nghe con.

Không những hai bàn tay mà cả chiếc trán hói của ông cũng đầy tàn nhang. Dưới cái bụng phệ như cái trống chầu là cặp gị khẳng khiu khiến ông Poon chẳng khác ǵ một củ khoai tây to tướng. Ông muốn trấn an Wallace hầu mong dập tắt dự tính đ̣i hồi môn của chàng.

Thế nhưng Wallace vẫn không hề lộ vẻ nao núng. Chàng lạnh lùng bảo Mỹ Linh:

- Hy vọng bố cô không cho rằng việc tôi cưới cô chỉ là tṛ đùa. Không ai qua mặt tôi dễ dàng như thế đâu.

Mỹ Linh chỉ biết cười bă lă.

Sau đó vài hôm, ông Poon bảo riêng chàng:

- Gia đ́nh ba muốn tặng con vật này.

Rồi ông quàng vai chàng dẫn sang hành lang tối lờ mờ sau cái bàn ông thường mặc đồ ngủ mang dép cao su ngồi tính toán tiền bạc sổ sách hằng ngày, chung quanh đống nhật tŕnh vàng ố cao ṿi vọi.

Ông mân mê và gơ nhẹ trên mặt bàn rồi trịnh trọng bảo Wallace:

- Đây là món quà ba và gia đ́nh muốn tặng con, nằm trong ngăn kéo này.

Rồi ông mở hộc lấy ra một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng, sợi dây xích kêu leng keng khi ông nhấc lên đưa qua đưa lại trước mặt Wallace với bàn tay lăo luyện của một nhà ảo thuật tài t́nh muốn thôi miên chàng.

Wallace reo lên:

- Ồ đẹp quá!

Ông Poon cười hinh hích:

- Suốt thời gian Nhật chiếm Hương Cảng ba giấu nó kỹ lắm. Tụi Nhật đâu có ngờ được. Tụi nó có thể vả ba rụng hết hai hàm răng vàng và đá ba th́nh thịch nhưng không đời nào ba để mất cái đồng hồ vàng này cả v́ đây là của ông nội, ông cố của ba để lại đó.

Wallace cảm động rơm rớm nước mắt. Chàng cầm chiếc đồng hồ ước tính trọng lượng nó trên tay c̣n ông già Poon th́ mân mê sợi dây xích. Bỗng ông giựt cái đồng hồ ra khỏi tay Wallace và bảo chàng:

- Bây giờ để ba giữ hộ nó cho con. Không đâu an toàn bằng ngăn kéo này. Thời buổi này con mang nó đi khơi khơi ngoài đường thế nào cũng bị mất dễ như chơi! Thiếu ǵ kẻ cắp dắt dao găm đầy người đó con.

Wallace ấp úng:

- Bỏ trong ngân hàng cũng được vậy.

Nhưng ông Poon đă ngắt lời chàng:

- Con không biết chứ cất ở nhà là bảo đảm hơn cả. Những tên tai to mặt lớn mặc vét-tông thắt cà-vạt chỉnh tề lại là những đứa bịp bợm trắng trợn nhất đó con. Không tin ai được cả. Ba hy vọng con không quên lời khuyên của ba. Dù sao con cũng hănh diện v́ có chiếc đồng hồ này.

Ông khoá trái ngăn kéo lại và tiện tay giấu chiếc ch́a khóa dưới bàn tính bằng gỗ có những hàng nút đen láng. Ông c̣n nói tiếp:

- Bất cứ lúc nào con muốn khoe với bạn con, con cứ cho ba hay. Ba sẽ mang ra cho bạn con xem.

Lúc trở về pḥng, Wallace gặp Long ở trong nhà bếp. Nh́n nét mặt dàu dàu của chàng, Long cười khoái chí:

- Ông già vừa mới cho cậu xem cái đồng hồ vàng của ổng phải không? H́ h́, ổng khoe cái đồng hồ mắc dịch đó ít nhất cũng năm chục lần rồi!

Tiếng cười chế giễu của Long c̣n vọng theo Wallace đến tận pḥng ngủ. Chàng biết Long đang múc đậu hũ ra chén v́ tiếng th́a khua lách cách vào chiếc hũ sành nghe rơ mồn một và cả lúc Long vạch bức màn trúc, lê dép xềnh xệch bước về pḥng.

 

~~o))((o~~

Phần II

 

Mỗi ngày gia đ́nh ông Poon chỉ dọn một bữa ăn chính đúng 12:05 v́ ông chỉ về ăn trưa với gia đ́nh. Buổi tối ông thường tiệc tùng với bạn bè hay đăi đằng thân chủ thương măi của ông ở các trà đ́nh tửu quán dưới phố, và trong nhà không ai được quyền đụng đến thức ăn khi ông vắng mặt.

Buổi sáng mấy người làm dọn cháo trắng với gị-cháo-quẩy, một thứ bánh bằng bột rán phồng. Hằng ngày Wallace vẫn chờ đến bữa ăn trưa và mặc dầu không có đồng hồ chàng vẫn biết rơ giờ ăn v́ đúng ba phút trước đó mấy người làm bật ḷ hâm lại thức ăn. Lâu dần thành thói quen, Wallace biết chàng có thể nín thở suốt ba phút đó. Lúc mặt chàng đỏ bừng lên và sắp ngạt thở là lúc chàng biết đă đến giờ. Mặc dù c̣n xây xẩm mặt mày nhưng không v́ thế chàng ăn mất ngon. Trái lại chàng c̣n khám phá ra rằng hễ chậm chân là hết đồ ăn.

Trong nhà có tám miệng ăn và mùa hè thêm lũ trẻ con nghỉ học là mười thế nhưng thức ăn chỉ vừa đủ cho ba người thôi. Bữa nào cũng thế, trước hết là tô canh bí bốc hơi nghi ngút với vài củ năng nổi lềnh bềnh trên mặt. Những người nào được ông Poon thương - trong số đó có chàng trong mấy tuần lễ đầu tiên - c̣n hy vọng được vài miếng bí trong chén canh của ḿnh. Khi vừa ăn xong, ông Poon ra dấu cho người làm mang tô xuống bếp và món tiếp theo là ba quả trứng chiên bày trên cái dĩa men loang loáng mỡ. Trái với tô canh bí được chia đều cho tất cả mọi người, đến món trứng chiên th́ mạnh ai nấy gắp, sau khi ông Poon gắp phần của ông trước. Người nào ngồi gần, cầm đũa khéo và gắp nhanh th́ được phần, c̣n ai chậm ráng chịu. Mấy hôm đầu mới đến, Wallace  c̣n vụng về chậm chạp, đôi đũa chàng cứ trơn như mỡ trên chiếc dĩa sành nên chàng thấy chỉ chưa đầy một phút cả ba cái trứng biến mất, ngay đến tṛng đỏ sền sệt trên mặt dĩa cũng được mấy đôi đũa lẹ làng chùi sạch sẽ.

Tiếp theo là món cải chiên, mắm cá và tàu hũ kho, c̣n cơm th́ để trong liễn. Mấy người làm c̣n hận Wallace bởi v́ chàng mà họ phải xuống ngủ dưới nhà bếp nên hôm nào họ cũng bới cơm cháy dưới đáy nồi cho chàng. Riết rồi Wallace đâm ra quen ăn cơm cháy.

Bao giờ ông Poon cũng là người đầu tiên xô ghế đứng dậy sau khi ợ vài tiếng khoái trá khiến Wallace chua chát nghĩ thầm “Chỉ có ổng no rồi ổng mới làm vậy được.” Bỗng chốc bàn ăn vắng tanh v́ ai nấy đều lặng lẽ về pḥng chỉ c̣n lại một ḿnh Wallace vẫn thèm thuồng nh́n mấy cái dĩa trống trơn lóng lánh dầu mỡ. Cuối cùng chàng đành theo Mỹ Linh về pḥng ngủ.

 

~~o))((o~~

Phần III

 

Trước Giáng Sinh trời bỗng dưng trở lạnh. Wallace không c̣n ra ngoài được nữa nên cứ đi lui đi lại trong pḥng và nh́n sang hàng cây trụi lá ngoài song cửa. Mỹ Linh cuộn tṛn trong mấy lớp chăn, ngủ gà ngủ gật trước ḷ sưởi lạnh ngắt, trống trơn. Mặc dầu Wallace đă đề cập đến việc đốt ḷ sưởi nhiều lần nhưng vô hiệu quả v́ không ai hưởng ứng. Mấy người giúp việc làm ngơ c̣n ông Poon th́ càng ngày càng quỷ quyệt với chàng. Nhiều lần chàng định lấy cái bệ gỗ dùng để thái thịt dưới bếp làm củi đốt nhưng chỉ mỗi một việc mang nó từ dưới bếp lên nhà trên cũng đủ gây ồn ào có thể làm mưu toan chàng bại lộ nên lại thôi.

Cuối cùng không chịu được nữa, Wallace rón rén leo xuống mấy bậc thang kẽo kẹt, lần ṃ xuống phố. Chàng đến một cửa hàng lớn ngay trung tâm thương măi của người Tàu mua mấy bó củi và một bao than. Trước khi về chàng c̣n dừng lại bên mấy lọ thịt ḅ khô mua một bịch xí muội ngâm trong nước cam thảo và hột hồi.

Lúc chàng đi vắng, Mỹ Linh đă đắp thêm tấm khăn bàn nilông lên lớp mền dày cộm. Nàng cố ngăn tiếng hắt hơi khi thấy Wallace bước vào cửa. Wallace ném gói xí muội cam thảo cho Mỹ Linh và bí mật bảo vợ:

- Em chờ xem thế nào hôm nay ḿnh cũng được ấm áp cho em coi.

Chàng mạnh dạn xuống bếp khệ nệ mang lên cái bệ gỗ và mấy tờ báo cuộn tṛn lấy cắp trong đống nhật tŕnh cao nghệu gần bàn ông Poon. Wallace cặm cụi bửa củi thành từng thanh nhỏ, vo tṛn mớ giấy báo rồi châm lửa. Một làn khói mỏng cuộn tṛn từ từ bốc lên từ đám củi và giấy hỗn độn đó. Wallace trấn an vợ:

- Không có ǵ phải lo hết. Em không thấy đă từ lâu có ai đốt ḷ sưởi đâu. Có lẽ ống khói bị nghẹt đó thôi.

Mấy bà giúp việc lấp ló sau bức màn trúc, ṭ ṃ nh́n hai người. Họ giả vờ ho húng hắng rồi khạc vào cái ống nhổ to tướng ngay cửa ra vào.

Wallace kéo quần lên, gạt mấy bà người làm sang một bên hành lang và hùng hổ xuống bếp mang lên một chai rượu nếp. Chàng chỉ cho Mỹ Linh hàng chữ trên nhăn hiệu:

- Mùi thơm thượng hảo hạng. Rượu này dùng để châm mồi lửa thật tuyệt!

Chàng trịnh trọng rưới rượu lên trên đống củi rồi quay sang bảo vợ:

- Sẵn sàng rồi đó. Giờ chỉ cần châm một mồi lửa nữa thôi.

Ngọn lửa bén lập tức và cháy bùng lên. Wallace kéo Mỹ Linh ra khỏi đống chăn mền và khăn bàn nilông rồi nghênh mặt bảo vợ:

- Em xem có phải anh vô địch thế giới về môn châm lửa không?

Lúc ông Poon đi làm về, ngọn lửa đang cháy bập bùng và nổ tí tách. Mỹ Linh lo sợ rút vào một góc khi thấy bóng cha c̣n Wallace chỉ vào ḷ sưởi không chút ngại ngùng:

- Ba thấy không con đốt ḷ sưởi cho cả nhà ấm áp đó.

Ông Poon chẳng nói chẳng rằng cầm cái ống nhổ to tướng tiến về phía Wallace khiến Mỹ Linh giật lùi thêm một bước. Wallace run sợ bảo ông:

- Ba làm ǵ thế?

Ông Poon bước qua mặt chàng và hất cái ống nhổ vào ḷ sưởi. Một làn nước màu nâu tung lên thành h́nh ṿng cung rồi rớt xuống kêu lèo xèo trên ngọn lửa. Ông sờ soạng trong ống khói vừa chửi thề v́ mấy ngón tay bị bỏng. Mỹ Linh ho sặc sụa v́ lúc này khói bay mù mịt khắp pḥng. Hai viên gạch đen rơi b́nh bịch xuống sàn nhà và tiếp theo đó là nhiều viên gạch nữa. Bây giờ Wallace mới dám lên tiếng:

- Trời đất! Đốt lửa có chút xíu mà ba làm ǵ dữ vậy!

Ông Poon lấy trong túi áo cái dũa móng tay rồi vạch một đường dài trên viên gạch và lần lượt đưa hết viên này đến viên khác ra ánh sáng xem xét cẩn thận như người ta nâng niu giải thưởng thể thao không bằng. Cứ mỗi vết rạch lại toé lên những tia sáng màu vàng lóng lánh.

Măi về sau Wallace đă không hối hận lại c̣n bảo Mỹ Linh: - Hừ, có chút xíu mà ổng cũng làm ầm lên. Ai lại không biết nóng đến 800 độ vàng mới chảy. Cho đáng đời ổng! Ai bảo không chịu tin ai lại cứ đem vàng giấu trong ống khói. Tụi Nhật về nước từ đời nào rồi bộ ổng không biết sao! Đúng là ổng bị Trời phạt v́ tội keo kiết biển lận.

Đêm đó chờ mọi người ngủ say, ông Poon lén gỡ mấy thỏi vàng giấu trên ống khói, đem gói cẩn thận trong mấy lớp vải dầu và mang xuống giấu sau ống nước dưới nhà bếp. Lúc làm xong ông thở hổn hển và nh́n lại đồng hồ th́ đă ba giờ sáng.

 

~~o))((o~~

Phần IV

 

Thấm thoát đă đến Tết. Mấy hôm trước đó, các bà người làm và chị em Mỹ Linh bận rộn giă nếp chuẩn bị gói bánh. Đây là cơ hội duy nhất trong năm cả gia đ́nh được ăn uống ngon lành thỏa thích, ngay đến ông Poon cũng phá lệ nài ép mấy đứa cháu nội ăn thật no đến nỗi bụng chúng ph́nh ra như mấy cái trống cơm.

 Wallace ngồi trên giường nghe tiếng chày giă gạo cùng tiếng dao thớt dưới bếp vọng lên và nơm nớp lo âu. Chàng sợ mất mặt v́ từ hôm về làm rể đến nay chàng đă tiêu gần hết số vốn khiêm nhường của ḿnh. Nào là mua xí muội cam thảo cho Mỹ Linh, nào là mua than củi đốt ḷ sưởi, thảo nào giờ này chàng gần cạn túi. Cuối năm kiểu này đào đâu ra tiền để mùng một tết ĺ-x́ cho bà con bên vợ? Chả trách Wallace sợ mất mặt là phải v́ chàng biết chắc rằng không thể nào tránh được tục lệ ĺ-x́ của người Trung Hoa v́ với họ sáng mồng một Tết bao giờ cũng phải có những tờ giấy bạc mới toanh xếp tư xếp tám cẩn thận bỏ trong những phong b́ màu đỏ mới được. Người Hoa tin rằng màu đỏ tượng trưng cho sự may mắn và tiền bạc biểu hiệu một năm trù phú thịnh vượng nên mùng một tết họ ĺ-x́ cho nhau. Người lớn ĺ-x́ cho lũ trẻ con và những người có gia đ́nh ĺ-x́ cho đám độc thân kèm theo những lời chúc tụng khách sáo và lời cảm ơn đầy khuôn phép. Tất cả sự trao tặng chúc mừng này của người Hoa diễn ra không đầy một phút, c̣n nhanh hơn một thoáng hơi thở của chàng. 

Thực ra Wallace không hoàn toàn cực lực phản đối tục lệ ĺ-x́ này mà c̣n xem đó là thứ khí giới tế nhị nhất trong hầu hết các quy ước xă hội của người Hoa và cũng là dịp nhắc nhở những kẻ c̣n độc thân về sự hiện diện thừa thải của họ trong gia đ́nh, khiến họ phải quan tâm đến t́nh trạng độc thân của họ. Wallace quyết định tận dụng món tiền ĺ-x́ của ḿnh để trả đũa hai bà chị vợ mà chàng cho là hai cô gái già vô tích sự bấy lâu nay hay nói bóng nói gió mỉa mai chàng. 

Mấy hôm rồi chàng toan tính nhiều kế hoạch làm tiền nhưng lần nào chàng cũng thấy không cách ǵ hay bằng cách mang chiếc đồng hồ vàng của ông Poon đi cầm lấy tiền xài tạm. Dĩ nhiên chàng phải hết sức bí mật mặc dầu chàng vẫn cho rằng chiếc đồng hồ này là của hồi môn hoàn toàn thuộc về chàng. Thế nhưng Wallace cũng tự bào chữa là không muốn làm mếch ḷng ông Poon. Chàng biết không thể nào hỏi thẳng ông Poon về món tiền hồi môn v́ làm như thế quá lố bịch và c̣n mặc nhiên công nhận ḿnh thua cuộc, ngoài ra e c̣n phải lép vế ch́u lụy ông trong tương lai nữa. Wallace đời nào chịu hạ ḿnh một cách dễ dàng như vậy.

Chàng chỉ cần một món tiền tạm thời qua ba ngày Tết thôi v́ sau đó hy vọng với số tiền ĺ-x́ chàng nhận được, chàng sẽ chuộc lại chiếc đồng hồ trả ông Poon. Biết đâu chàng c̣n có lời nữa v́ thế nào với tư cách trưởng tộc, ông Poon lại không mở ḷng hào hiệp cho chàng nhiều tiền hơn. Wallace lẩm nhẩm tính chỉ nội phong b́ của ông Poon và Long, anh vợ chàng, cũng đủ bằng số tiền chàng cho họ, ngoài ra c̣n bà Poon và vợ Long nữa. Biết đâu, Wallace nuôi hy vọng, biết đâu c̣n nhiều hơn thế nữa.

Thế là chàng quyết định lấy cắp chiếc đồng hồ vàng của ôn Poon và không hề cho Mỹ Linh biết. “Mượn tạm vài bữa thôi”, chàng nhủ thầm. Chờ đến tối chàng rón rén sang bàn giấy của ông Poon và t́m chiếc ch́a khóa giấu dưới máy tính bằng gỗ. Chàng mở ngăn kéo lấy đồng hồ cho vào túi rồi cất ch́a khóa vào chỗ cũ. Xong xuôi chàng thở phào v́ mọi việc dễ dàng hơn chàng tưởng nhiều.

Sáng hôm sau Wallace xuống phố. Chàng nhớ Long có lần bảo chàng ở phía Bắc có nhiều tiệm cầm đồ và chàng nhận ngay những cửa hàng đầy người Ấn độ canh gác, chung quanh có hàng rào cao bao bọc . . .

Tối hôm đó  Wallace bày ra trên giường một mớ phong b́ đắt tiền màu đỏ có in lời chúc tụng bằng chữ Hoa mạ vàng lóng lánh và bên cạnh là đống giấy bạc mới toanh gồm nhiều tờ giấy 5 đồng, 10 đồng cùng một tờ 100 đồng c̣n thơm mùi mực. Chàng cầm tờ giấy 100 đồng đưa lên mũi ngửi rồi tung mớ tiền c̣n lại lên trên trần nhà. Những tờ giấy bạc nhiều màu bay lơ lửng trước khi rơi xuống sàn. Chàng quyết định giữ lại tờ giấy 100 c̣n những tờ kia chàng cẩn thận xếp tư cho vào từng phong b́ và mỉm cười khoái chí khi tưởng tượng nét mặt của hai bà chị vợ lúc họ mở phong b́ ĺ-x́ của chàng.

Sáng mùng một Tết ai cũng thức dậy sớm hơn thường lệ và chẳng cần rửa mặt súc miệng, mọi người đă y phục chỉnh tề ngồi quanh bàn điểm tâm. Wallace để Mỹ Linh đi trước c̣n chàng nấn ná lại v́ đang bôi thêm dầu Vaseline lên mớ tóc láng mượt của chàng và không quên chùi tay lên quần trước khi ra khỏi pḥng. Rút cuộc chàng là người đến sau cùng. Hai bà chị vợ mặc chường-xám dài chấm gót với hai vạt áo xẻ lên tận đùi và mặc dù đă mang áo khoác bằng gấm, cả hai bà đều run cầm cập v́ lạnh. Lúc họ ngồi xuống bàn ăn, vạt áo co lên để lộ đôi hài đă sờn mép. Mỹ Linh mặc chiếc áo cũ của hai bà chị để lại nên rộng thùng th́nh. Wallace có vẻ hài ḷng với bữa cháo điểm tâm duy nhất trong năm có chút thịt nên không ngần ngại ăn luôn hai khúc gị-cháo-quẩy mặc cho bà người làm chau mày phản đối.

Sau bữa ăn sáng, mọi người theo nhau sang pḥng khách. Ông Poon ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bành bằng gỗ mun đen bóng loáng, chung quanh là mấy chậu mai vàng và lan trắng tỏa hương thơm ngát. Bà Poon đứng cạnh chồng và trước mặt bà là một đống phong b́ màu đỏ trên chiếc ghế đẩu nhỏ. V́ là con trưởng nên Long phải mở màn. Chàng tiến lên trước mặt cha mẹ, khoanh tay cúi đầu vái hai người, miệng lí nhí mấy lời chúc tụng. Khuôn mặt ông Poon vẫn bất động như chiếc mặt nạ bằng đất sét nung trong các tuồng cải lương Tàu và đến lúc bà Poon bật ngọn đèn trên đầu ông th́ trông ông chẳng khác ǵ Bồ-tát Di-Lạc.

Sau khi lănh phần ĺ-x́, Long rút lui và tiếp theo đó là hai đứa con trai của chàng, hai cô con gái chưa chồng của ông bà Poon, vợ Long rồi kế tiếp là vợ chồng Wallace và sau cùng đến mấy bà giúp việc. Lũ trẻ con vừa đưa phong b́ lên ánh đèn để đoán xem số tiền trong đó đă bị Long gạt phăng tay xuống, rồi chàng chấp tay sau lưng, ưỡn ngực đứng thẳng người lên. Nhưng từ góc cửa sổ, Wallace cũng thấy rơ mấy ngón tay Long mân mê lần ṃ chiếc phong b́.

Đến đây hai bà giúp việc mang ra mấy khay mứt bánh hạt dưa bày rải rác khắp pḥng và rót trà ra mấy cái chén tống chén quân mời mọi người. Đă đến lúc chàng ĺ-x́ cho hai bà chị vợ. Thấy chàng, họ giả vờ e lệ rút vào một góc pḥng. Wallace nghênh ngang tiến về phía hai bà và đưa cho họ hai chiếc phong b́ đỏ. Chàng hếch mặt bảo:

- Nè, hy vọng sang năm tôi sẽ được hai bà ĺ-x́ lại đó nha!

Tiếp theo đó, gia đ́nh Long và Wallace ĺ-x́ lẫn nhau rồi Long khoác vai chàng tiến về phía đám đông cùng họ uống trà, cắn hạt dưa.

Khi Wallace cùng Mỹ Linh trở về pḥng, chàng có linh tính đoán trước số tiền chàng nhận hôm nay. Nh́n đống phong b́ đỏ trên giường, chàng hất hàm hỏi vợ:

- C̣n phong b́ nào nữa đâu, mang hết ra đây xem nào.

Mỹ Linh trợn tṛn mắt:

- Bộ anh tưởng em giấu anh sao?

Wallace khua tay:

- Ở đây riết rồi không tin ai được cả.

Chàng mở phong b́ thứ nhất. Một hột nút rơi ra. Wallace nh́n trừng trừng như không tin. Rơ ràng một hột nút mầu nâu với bốn cái lỗ nhỏ nằm trơ trẽn trên giường. Wallace lấy đầu cây bút dí dí vào hột nút, mỉa mai bảo vợ:

- Chắc đây là hột nút quần của tên Long chứ c̣n của ai nữa. Tên khốn nạn! Vậy mà lỡ cho nó đến 10 đồng!

- Của ai?

- Của tên Long anh cô chứ c̣n của ai vào đây nữa! Ai lại chơi tṛ đểu cáng thế này. Chỉ có hắn ta thua bạc nhẵn túi mới giở tṛ này thôi!

Mỹ Linh lắc lắc một phong b́ khác và tươi nét mặt bảo chồng:

- Chắc phong b́ này có tiền.

Wallace giật lấy và lôi ra tờ giấy bạc một xu chỉ dùng vào việc kế toán và vô dụng đến nỗi chỉ có công ty cung cấp nước mới in mà thôi. Kiểm điểm lại, số tiền trong tất cả các phong b́ vừa đúng 20 đồng, trong đó hết 15 đồng do bà Poon cho. Wallace bực bội khi thấy chiếc phong b́ cuối cùng chỉ vỏn vẹn có vài cắc bạc. Chàng hậm hực lẩm bẩm:

- Cho đáng đời. Ổng sẽ không bao giờ thấy lại nó nữa đâu.

- Anh nói ǵ?

Nhưng Wallace không đáp.

 

~~o))((o~~

Phần V

 

Vài hôm sau lúc Wallace đang đọc sách trong pḥng, vợ Long vào báo tin ông Poon muốn nói chuyện với chàng trong pḥng khách. Khi chàng bước vào, mọi người đă tề tựu đông đủ. Cuối cùng ông Poon đi vào, theo sau là bà Poon với vẻ mặt nghiêm trọng. Ông bắt đầu thuyết một tràng dài bằng tiếng Quan-Thoại rồi ngưng một lát, ông chuyển sang tiếng Anh, đôi mắt vẫn không rời Wallace.

- Tôi biết trong nhà này có một con rắn độc phải t́m cho ra.

Long sửng sốt hỏi Wallace:

- Có chuyện ǵ vậy cậu?

Wallace bĩu môi:

- Cứ lục khắp người tôi đi!

Ông Poon đuổi mọi người ra và đi từng pḥng lục lọi t́m kiếm từ nhà bếp lên nhà ngang. Lúc ông vào pḥng, Wallace và Mỹ Linh đứng dạt vào hai bên cửa đón ông vào. Đây là lần đầu tiên ông vào pḥng hai vợ chồng chàng từ hôm đám cưới. Ông sục sạo trong tủ áo, lộn ngược túi áo khoác của chàng khiến cho đám móc áo chạm vào nhau kêu leng keng. Ông c̣n lật ngược mền nệm, gối chăn và cả đến mấy bộ áo quần ngủ cũng bị ông xổ tung ra. Không cần ai bảo, Wallace tự động lộn ngược hai túi áo chàng đang mặc cho ông xem. Ông chỉ vào chân chàng và Wallace tụt dép ra. Rút cuộc không c̣n chỗ nào trong pḥng để ông t́m kiếm lục lọi nữa. Ánh đèn trên trần nhà hắt ra một màu vàng úa và soi rơ từng cái sẹo, từng vết mụn trên làn da sần sùi của Mỹ Linh. Ông Poon dậm chân lên miếng ván hở tựa hồ như vết nứt sẽ mở ra thành một hố sâu chôn đồ thổ phỉ của bọn đạo chích. Ông lần theo kẽ hở đó xuống nhà bếp và Wallace nghe tiếng bát dĩa chạm nhau lách cách cùng tiếng ông sục sạo trong mớ nồi niêu soong chảo. Chán rồi ông trở lên pḥng, tḥ đầu qua bức màn trúc dọa dẫm:

- Trong nhà này có nhiều chuyện kỳ lạ xảy ra mà từ trước tới giờ chưa hề thấy. Liệu chừng đó nha!

Nét mặt Wallace vẫn bất biến.

Đêm đó chàng gỡ tờ giấy bạc 100 đồng ra khỏi hộp dầu cù-là Con Cọp nhỏ bằng ngón tay cái và mang tấm biên lai cầm đồ vào pḥng tắm. Chàng châm lửa và với cây kéo cắt móng tay, chàng đốt tấm biên lai cháy rụi rồi giựt nước thủ tiêu tang vật.

 

Trương Mỹ-Vân

dịch từ “The Monkey King” của Timothy Mo

 

 


 

art2all. net