Tương Giang


 

BÀI CHO MỘT T̀NH YÊU VĨNH CỬU.


 

Khi con ngồi trong ngôi nhà khang trang
Gió thật mát, đàng hoàng vào cửa trước
Nắng ban mai đành hanh len vào mùi trầm hương quen thuộc
Chợt ngơ ngẩn nhớ ngày xưa, giọng nói Bố hiền ḥa..


Thích tự do, thơ và con luôn rong chơi thật xa
Từng ngữ nghĩa len lỏi trong thi tứ
Thủa xe đạp cà thắng bằng gót dép
Là lúc Bố con ḷng ṿng phố xá ngược xuôi...


Cơm độn khoai khô, bố nhường cơm tinh
Cho cháu ngoại, Bố cười hiền như tiên ông trong cổ tích
Vốn chắt chiu từng đồng tiền cắc
Bố dặn ḍ, lợp mái bếp, mưa dột, cháu ốm đau...


Những chuyến đi, tước sức khỏe thật mau
Bố nằm xuống chưa kịp nh́n chái nhỏ
Nơi 2 thiên thần ngày xưa ra vào hớn hở
Thơ con thêm vành khăn
Của ray rứt muộn màng...


Ngày, tháng, năm...trang nhật kư vội vàng
Ghi lại những tâm tư sâu, đắng, thật
Lúc nhà đẹp, con trưởng thành
Từ bao giờ đă mất
Tiên ông của cuộc đời, t́nh yêu lớn, vĩnh cửu...riêng con!


TƯƠNG GIANG


 

art2all.net