Tương Giang


 

TRẦM TƯ


Tựa gốc thông già thầm tính nhẩm
Ta được ǵ sau cuộc t́nh phai?
Tuổi xuân đă tuột khỏi kẽ tay
Chỉ c̣n thơ ở lại, đếm giùm ngày tàn đông!


Ngước nh́n lên, trời lặng im...khói sóng
Cuồn cuộn về từng cơ cực, truân chuyên...
Biết đ̣i ai đây thủa chân sáo huyên thuyên
Thích th́ khóc, rồi cười vang thanh sảng!


Buổi tập tành luôn luôn cho vỡ nát
Canh bạc đời ngỡ ḿnh được hơn thua
Quên tóc xanh đă nhuộm những buồn thừa
Mất nhiều quá, tưởng trắng tay là hết!


Không đếm nữa, biết bao lần giáp tết
Thêm lần này tư lự nhẩm lạ quen
Mưa trong hồn thoai thoải trôi thật hiền
Tung quá khứ về phía sau
Đón nắng!


TƯƠNG GIANG
 


 

art2all.net