Tương Giang

 


VÔ ĐỀ
 



Yêu lắm phút thật ḷng
Cùng ta hái thong dong
Thời gian như dừng lại
Ḱa, màu nắng thật trong...

Và dĩ nhiên dĩ nhiên
Có một khoảng trời riêng
Nâng niu bao cảm xúc
Bất chợt ḥa thiêng liêng..

V́ không thích nỗi buồn
Nên ḥ hẹn yêu đương
Cùng Tự Do t́m đến
Niềm vui rất b́nh thường...

X̣e bàn tay ngắm nh́n
Những đường chỉ lặng im
Dọc ngang ta tự biết
Hà cớ ǵ huyên thuyên?

Ngủ yên nhé, vần thơ
Lăng mạn khéo đẩy đưa
Chỉ nơi này, bóng mát
Vơng đưa duyên...cũng vừa...

TƯƠNG GIANG

 

 

art2all.net