TUYỀN LINH

 

 

BÓNG VÀ H̀NH

 

 

Có thể muôn đời
em cũng không hiểu được tôi
bởi tâm hồn tôi
là áng mây trôi qua các đỉnh sầu nhiều ngơ ngách

Em cứ mắng mỏ tôi đi
tôi không bao giờ phiền trách
dù ngôn từ em dùng chẳng được sạch chút nào
những ngôn từ
lẽ ra…
chỉ có từ cửa miệng của những kẻ được sinh ra
mà Thượng Đế đă quên ban cho bản thể
Tôi hứng những ngôn từ
xem kỹ ra th́ không phải từ nguyên thủy
nên thấy buồn cho thân phận con người
Nhân chi sơ, tính bản thiện muôn đời
cớ tại sao bây giờ bị xê đi dịch lại ?
Tôi nhận những ngôn từ mà ḷng nghe tê tái
ôm nó vào ḷng để tiếc nuối buổi sơ giao
một tâm hồn thanh cao
một nghĩa cử lớn lao
tưởng, sẽ chẳng bao giờ cất cánh

Tôi ngẩng mặt nh́n lên
xin trời quang mây tạnh
để mong thấy cḥm sao Thiên B́nh (*) lại hiện về
Và… sẽ thấy được em dưới tia sáng sao kia
đang nở nụ cười an nhiên hỷ xả
Xin tất cả được trở về nguyên thủy
như mặt trời thường nhật mọc ở phương đông
như con sông luôn êm chảy xuôi ḍng
như em vẫn là em của những ngày sơ ngộ

Xin trái tim vẫn tinh khôi để chẳng c̣n ái ố
Xin cảm xúc trong lành đừng hỷ nộ t́nh nhau
Yêu nhau lắm…cắn nhau đau…
đâu phải
là quy luật muôn đời bất di bất dịch
nên
bóng đuổi theo h́nh, nếu không đuổi kịp
xin
hăy giữ cho nhau chút hơi ấm trái tim hồng !

 

Tuyền Linh


(*) Cḥm sao bác ái: Thiên B́nh, Bảo B́nh
 

 

 

art2all.net