TUYỀN LINH

 


ĐÀ LẠT THƯƠNG

 



Thương biết mấy những đồi cao lũng thấp
Ngàn thông reo trầm bổng khúc ca t́nh
Dải mây hồng c̣n nặng nợ nhân sinh
Ḍng suối biếc buồn đời thầm lặng chảy

Thương biết mấy nụ hoa hồng vừa nở
Vẫn b́nh tâm dưới sương đục đất đen
Tỏa hương thầm dần qua tháng qua năm
Như chấp nhận một số phần nghiệt ngă

Thương biết mấy dốc dă quỳ óng ă
Đêm chôn chân, ngày hướng mặt lên trời
Muốn vói lời bày tỏ đến muôn nơi
Và thách thức với ṿm trời hạn hán

Thương biết mấy, ôi phố phường Đà Lạt
Mái ngói khô rêu phủ bụi sương giăng
Những con đường hoa nở giấu niềm riêng
Thầm xa xót đời trí cùn hữu hạn

Sẽ c̣n đó những b́nh minh hé rạng
Rọi soi đường bước khập khiễng nhân sinh
Trời đất không để đồ thán sinh linh
Khi thiên địa vạn vật đồng nhất thể

Hăy cứ vui khi ánh dương c̣n hé
Như cây thông sừng sững đứng giữa trời
Ta là thông ? Thông là ta ? cũng chỉ thế thôi
Mạch nguồn sống vẫn chung ḍng vũ trụ

Nên gói gọn bao điều ḷng ấp ủ
Niêm bọc ngoài bằng ư chí sinh tồn
Đường trần nào mà chẳng có gai chông
Thương Đà Lạt, ngàn năm hoa vẫn nở

Tuyền Linh
1977

 

 

 

art2all.net