Viên Hướng  

 

KHÓA TU BÁO HIẾU 2007

 


 

          Mỗi năm lễ Vu Lan được tổ chức khi hàng cây chơ vơ run rẩy đứng soi đường bắt đầu nẩy chồi tinh khôi xanh mượt. Như một lời hẹn ước, những chiếc áo tràng lam của xứ Úc t́nh nồng, màu u mặc của khói sương lăng đăng nhưng thong dong thuần khiết giữa đất trời tĩnh mịch, cùng t́m về nguồn sống đích thực của thân tâm trong ngôi chánh điện trầm hùng, uy nghiêm mà vô cùng thân thương gắn bó, ôm những đứa con yêu dấu vào ḷng.

Khóa tu báo hiếu đang rộn ràng mở hội.

Sau ba tháng An Cư tṛn đầy tịnh hạnh giới đức châu viên, tập thể Chư Tăng, những vị chân tu sẽ dùng đạo lực thanh tịnh chung góp sức mạnh vạn năng để cứu khổ độ linh. Phật tử tại gia theo dấu chân Thánh Hiền cùng thực hành nghĩa vụ thiêng liêng của người con Phật, đền ơn và báo hiếu với các bậc Tôn Trưởng, Cha Mẹ hiện thời và Cha Mẹ của nhiều đời trong tiền kiếp, cứu giúp thân nhân đang bị trói buộc trong chập chùng mạng lưới u - minh, bị những sợi dây nghiệp quả ngục tù treo dọng ngược.

Sau khi Cung thỉnh Chư Tôn Đức Tăng Ni quang lâm lễ đài. Chúng tôi cúi đầu rưng rức. Công cha như núi Thái! Nghĩa mẹ tựa biển trời! Mẹ tát cạn đời trong dâu bể v́ con, cho ḍng tóc Mẹ xanh theo thời gian chon von pha tuyết sương trắng xóa! Từ xương máu Mẹ gầy hao, con lớn lên trong khói sương chiều sắc không mờ tỏa. Có sợi nào bạc rơi trong bát con nâng, khi lưng Mẹ đă quá c̣m, cho mắt con âm thầm giọt đỏ!

Chúng con nguyện giữ Tâm bồ đề, muôn đời làm chiến sĩ của t́nh thương, mang tâm từ bi nhập thế, mang gươm trí tuệ quyết diệt sạch vô minh. Xin dâng hết phước báu và công đức nếu có từ vô thủy đến vô chung để cúng dường Trai Tăng đại lễ, cho Cha Mẹ hiện tiền được khinh an Tâm Thể, hồi hướng cho Chúng Sanh bốn bể, đều là Cha Mẹ tiền kiếp của ḿnh, được thẩm thấu Pháp chân, sống ung dung bất thối.

Chúng tôi t́nh nguyện phụ trách các ban: Trai soạn, Hành đường, Chuông mơ, Tảo địa, Vệ sinh, Thư kư, Thủ quỹ, Hương đăng ... Khi chấp tác cũng là những bài học cho chúng tôi tỉnh thức ngay phút giây thực tại. Cực nhọc nhất là ban Trai soạn, các vị âm thầm chu đáo cho đại lễ Trai Tăng được hài ḥa mỹ măn. Bồ Tát xử thế trong thân phận thuộc giai tầng hạ liệt, âm thầm thể hiện phẩm chất thanh cao. Đệ nhị tổ Huệ Khả sau khi được Đạt Ma Tổ Sư truyền tâm ấn, ngài bèn khuất thân làm kẻ thuê mướn cho nhân gian, chịu sự sai bảo rầy mắng của chủ nhân. Có người biết thân phận của Ngài, bèn hỏi:
- Ngài là bậc tôn túc cao trọng. Sao lại đi làm những việc tầm thường hạ cấp để phải chịu sự sai bảo, la mắng của người đời như thế?

Tổ bảo:
- Ta đang kiểm xem cái tâm thị phi nhân ngă của ḿnh, đâu c̣n th́ giờ để ư đến chuyện nhục vinh. Đây không phải là việc mà các ông có thể hiểu được.

2:00 p.m: Pháp thoại với Thầy Tâm Minh.

Trong nền giáo dục của Á Đông, Hiếu đạo là con đường thăng hoa và hoàn thiện của Nhân thừa, là nền tảng căn bản của con đường giác ngộ. Nói đến người Mẹ Việt Nam, Lê Minh Hớn đă dâng tràn cảm xúc:

Mẹ bồng ta cả tuổi ban đầu.
Câu hát ngày xưa chín vàng chín đỏ.
Ba mươi tuổi đời lăng lắc đong đưa.
Ba mươi tuổi đầu mẹ c̣n coi nhỏ,
đưa từng trái bắp củ khoai.
Ngày đó ta về, mẹ c̣n vuốt tóc.
Người biết không, ta khóc trong ḷng!


4:00 p.m: Niệm Phật với Thầy Tâm Minh

Khắp cả chốn đâu chẳng là tịnh độ,
Vô sự một đời trắc trở ǵ đâu,
Không phiền trược mong cầu chi giải thoát,
Cứ thong dong như nước chảy qua cầu.
(Tuệ Sỹ)

6:00 p.m: Tụng Kinh Địa Tạng với Thầy Minh Hiếu.

Bồ Tát Địa Tạng ngầm chỉ Tâm giác ngộ bao trùm Pháp Giới sẵn có nơi mỗi chúng ta. Khi đảnh lễ Ngài Địa Tạng là chúng ta thẩm thấu Địa Tạng tự tánh của chính ḿnh. Chỉ có thanh tịnh Tâm mới đủ năng lực phá đổ tường thành vô minh và thoát khỏi tham, sân, si tăm tối. Thiên đường không có ở ngoài tâm, địa ngục cũng không ngoài tâm mà có. Nếu nh́n các pháp mà chúng ta không có một chút vọng tưởng đảo điên th́ Bồ tát Địa Tạng hiện tiền.

7:00 p.m: Thiền Trà.

Bóng đêm hắt xuống! Nến bùng cháy lên! Những ngọn nến bức phá u-minh! Những ngọn nến lung linh thắp sáng niềm tin Tam Bảo! Trong đóm lửa chênh chao như đôi bờ thực hư huyền ảo, giọng Thầy Phước Hựu ngọt ngào du dương tràn tuôn kinh điển, hồi sinh trong chúng tôi cơi hồng hoang huyền nhiệm, nơi tâm thức lồ lộ nét nguyên sơ tĩnh lặng. Trên bồ đoàn, chúng tôi quay quần quanh Chánh điện như đêm cổ tích nến đốt hương bay, thấy ḿnh hoàn toàn không bị buộc ràng, hoàn toàn làm chủ ḿnh một cách an nhiên không cần cố gắng.

Thầy Phước Hựu giảng: “Tâm b́nh-thường là Đạo”, một câu nói lừng danh tự xa xưa, câu nói biểu hiện của tâm đạt đạo, tự tại, b́nh đẳng, đồng thời thể hiện một pháp tương ưng, linh động trong mọi hoạt dụng của ḍng sống hiện tiền, nhưng vẫn an nhiên, b́nh ổn, thường, lạc, ngă tịnh, vượt thoát mọi trói buộc ngay giữa cuộc đời này.

Thoải mái b́nh dị trong cuộc sống, ngay thẳng trong thấy nghe, hồn nhiên trong ứng xử, đó là chỗ sống thật. Chúng ta được nếm hương vị của một tách trà ngon, được ngồi yên lắng nghe những lo âu của một người bạn, chia xẻ khổ đau giúp người thân khi chính ḿnh ổn định.

Tṛ chơi của địa cầu tṛn
Hóa ra cũng giống một ḥn bi lăn.
Từ lâu đă sống băn khoăn
Cuối cùng vẫn một gă chăn tháng ngày

(Phạm Trung Kiên)

Con người sẽ tiếp tục bị khổ đau giày xéo khi chưa nhận thức chín chắn ta là một trong thế giới vạn trạng tương giao vô tận, là một với muôn ngàn đại thể hỗ trợ nhau, hủy diệt nhau rồi trở lại sơ sinh. Dẫu bản ngă mâu thuẫn chống đối nhau để tồn tại nhưng lại tương dung tương nhiếp nhau, ḥa hợp nhau không ngăn ngại. Nếu không chấp thủ th́ có ǵ khác nhau đâu giữa những kẻ vô gia cư sợ hăi đêm khuya mù mịt, khổ đau dưới vực xoáy tận cùng khi khánh kiệt phúc duyên và những bậc đại nhân đă thể nhập được viên giác tánh, những vị Bồ tát âm thầm hay hiện hữu ôm thế gian vào trái tim bao dung bất tuyệt.


Cái tôi chỉ là thể xác vô thường tạm bợ, nhưng ta nương vào xác thân này để tu vô lượng vô biên công đức.

Những vấn đề nan giải trong gia đ́nh chúng tôi, từng câu hỏi, được Thầy Phước Thiền đọc lên. Ba vị Thầy ngồi trầm ngâm, suy tưởng về những chuyện không như, giúp Phật tử giải quyết vấn đề bằng con đường bi, trí.

Các vị ngồi đây trong lặng yên
Mà nghe giông băo nổi trăm miền
Như từ vực thẳm đời nhân loại
Bóng tối đùn ra trận gió đen...
(Huy Cận)

Hôm sau.

7:00 a.m: Thiền hành ngoài trời.

Vẫn con đường quen thuộc chúng tôi đă qua! Vẫn băi cỏ trần gian nhấp nhô đôi bờ nắng mưa chúng tôi đă đến! Vẫn bông hoa dại chao nghiêng mặn mà hương sắc, mặc cho ṿng quay luân hồi c̣n, mất của thời gian. Tiếng th́ thầm của chồi cây chuyển nhựa rung cành, tiếng gà quanh quất xác xao như tiếng réo gọi quê hương trong kư ức bay theo hơi gió thoảng, bay trên lưng mùa Vu Lan thắng hội. Vũ trụ đang thở sâu mùi bát ngát rạng đông như càn khôn đang rộ nở trong chúng tôi từng lỗ chân lông. Tâm thức chúng tôi bao la như trên kia ṿm xanh cao chất ngất! Những nốt nhạc Bây-Giờ-Ở-Đây-Là-Duy-Nhất! Bùng lên từ dàn giao hưởng của đất trời! Khán thính giả là một đoàn áo lam không ch́m đắm buông lơi, đang theo Sư đi Thiền hành trong từng bước chân tỉnh thức. B́nh thản! Lặng lẽ! Thong dong! Cửa Địa Đàng bỗng bật mở mênh mông!

9:00 a.m: Niệm Phật với Thầy Phước Thiền và Thầy Minh Hiếu.

Ta vẫn c̣n đi đến thong dong.
Có, không, c̣n, mất, chẳng băn khoăn.
Bước chân con hăy về thanh thản.
Không tṛn, không khuyết một vầng trăng
(Nhất Hạnh)

Nam Mô A Di Đà Phật, là người sống trong giác ngộ xả buông, xả buông cả thiên đường - địa ngục, xả buông luôn giác ngộ lẫn vô minh, xả buông cả nhị nguyên thiện ác. Nam Mô A Di Đà Phật là sức mạnh của tâm trong hiện tại sát na. A Di Đà thị hiện trên đỉnh đầu khi chúng ta sống trong phút giây hiện tại một cách sung măn vẹn tṛn, là hơi thở ngan ngát mùi sen, là tâm thức rỗng không, rực ngời lộng lẫy.

12:00 am: Thọ trai và kinh hành quanh Chánh điện.

Đúng ngọ là giờ Quả đường. Sau nghi thức thọ trai, chúng tôi dùng cơm trong im lặng để thoát khỏi sự trói buộc của thói quen vô thức. Biết rơ mùi vị của thực phẩm trong miệng, hiểu ḿnh đang nhai kỹ, ư thức khi nuốt vào. Tường tận các diễn biến đang xảy ra và nối tiếp nhau trong lúc ăn. Như vậy, mới có thể cảm nhận được nhu cầu thật sự của thân, ăn không v́ lư do tham muốn, mà v́ nuôi thân để hoàn thành đạo nghiệp nên chỉ dùng những thức ăn có tác dụng nuôi dưỡng và ngăn ngừa bệnh tật.

Trong lúc ăn, hiểu rằng đây là tặng phẩm của đất trời cùng vạn vật, bao bàn tay đă dày công lao tác, nên ta nguyện sống xứng đáng để thọ nhận thức ăn này và mong cho chúng sanh đều có được bát cơm no dạ.

Sau khi thọ trai, Thầy hướng dẫn chúng tôi đi kinh hành quanh Chánh điện. Cảm được sự nhẹ nhàng khi dở chân lên, thấy chuyển động đưa chân ra trước, và khi đặt chân xuống, biết sự tiếp xúc của bàn chân trên mặt gạch. Chúng tôi cùng nhau kinh hành với những bước chân tự do, nhẹ nhàng, không buộc ràng với nơi vừa rời khỏi, không mong nơi đến trong làn hơi thở đều ḥa.

Thiền hành là đi và về trong thiên thu vĩnh cửu, là đi trong nhịp thở của Hoa Nghiêm, mỗi hơi thở vào ra chứa tam thiên đại thiên thế giới, khi ấy, ư thức và vô thức của con người bị phá tung bởi nguồn ánh sáng tinh khiết từ mặt trời trí tuệ toàn thiện tuyệt vời. Thầy cùng chúng con đồng hành đi trong Bát Nhă hoa khai như đoàn người từ ngh́n xưa trên từng bước chân trở về nguyên thủy, làm nên cuộc quy hồi hiện thực, là những bước chân đi nhưng không là để đến, chẳng có lúc bắt đầu và không có nơi dừng lại, nguyên khí của thái không đang giao ḥa trong Chánh điện, lấp lánh vạn cánh hoa thiên thu rơi rơi từ núi Thứu. Những nụ cười mỉm an lành trên môi các cô hiển hiện, làm bay bay trong mùa khí thiêng những nét tinh khôi, làm nhân chứng cho vô ngôn cảm tạ.

Tiếng khánh của Thầy Minh Hiếu gơ nhịp theo gót chân đi, dội vào ḷng chúng tôi những âm ba tiêu sái, cho chúng tôi biết thế nào là sống trong thức tỉnh để chạm tới cái “quy như” mà Thiền Sư thi sĩ Ikkuy đă từng măi mê hát ca về Đạo:

Thôi đi nhị kiến
Chẳng c̣n ba, tư
Trên con đường thật
Người về với Như.


4:00 pm: Hoàn măn

Đạo Tràng chúng con một ḷng biết ơn chư Tôn Đức đă có những bài Pháp rất hiện thực của suối nguồn Bi, Trí, Dũng, cho chúng con biết quay về bến bờ Giác ngộ. Xin tạ ơn Quư Thầy đă truyền đạt đến chúng con những lời vàng thước ngọc cho Tâm bồ đề chúng con trở nên kiên cố. Xin tạ ơn các vị trong ban Trai soạn, đă toàn vẹn cho chúng con những thức ăn ngon bổ dưỡng, giúp chúng con được tṛn đạo nghiệp. Tạ ơn đất trời đă cưu mang chúng tôi suốt bốn mùa năm tháng. Tạ ơn mái chùa dấu yêu, nơi có quư Thầy Cô với những nâng đỡ dắt d́u. Tạ ơn bằng hữu và tha nhân đă cho chúng tôi những bài Pháp vô ngôn hiện thực.


Viên Hướng

 

 

 

art2all.net