Vin Hướng  

 

TNH YU, PHẬN NGƯỜI V CON ĐƯỜNG THI CA

QUA THƠ L VĂN TRUNG


          Với trực gic v vn bn nhạy cng say đắm nghệ thuật thi ca gắn liền với x hội hiện sinh, qu hương của một thời bng đm dy đặc, một thời của thanh nin khng lm chủ được đời mnh, một thời của đợi chờ trong tuyệt vọng lắt liu khi tương lai chỉ l một ngọn nến hắt hiu mờ ảo, chốn quay về của anh l căn nh thinh thch lặng cm, đau đu quẩn quanh chiếc bng chnh mnh khi tm giới cn xc xao kiếp lữ.

Cnh cửa mười năm cn để mở / Đu hiu như mỏi cuộc mong chờ / Ta bước ngại ngần, xiu bng đổ / Run run thềm tối nhện giăng mờ (Đợi chờ đến cuối cuộc tang thương).

Một trong những nt ring của thơ anh l hnh ảnh con đ hoang sơ liu tịch đang miệt mi rong ru giữa nước trời mnh mng quạnh vắng, biết về đu trong thống lụy mịt mờ:

Sng ti chảy một dng buồn / Trăm năm bến vắng bi cồn hoang vu.

Khuya l thời thức giấc của trở trăn bất lực mi c đọng trong hồn, đối diện với chnh mnh, những hoang mang v vọng dằn vặt hương xưa của dng sầu k ức. Anh đốt đời mnh bằng những nốt trầm khốc liệt của một đoạn trường vong thn gi bụi khi mu lệ g phm nẩy chồi.

Ta về như sng v m / Vỗ vo hiu quạnh lạnh bầm mu xương / Ta về lạc giữa m sương / Nghe sầu tận tận nghn phương dội về (Bng my thin cổ by giờ cn bay).

Anh hiện diện giữa nhn gian để sống với gi hnh trang ci NHỚ, l ci lưu đy xa xi mộng mị đ cưu mang anh từng giy pht liu xiu lun hồi trong trở trăn m hoặc, chnh nỗi nhớ đ đem anh về gc đm cheo leo bờ vực với nội tm ht heo độc thoại, cho thơ mi tun tro một trời thở than bi trng.

Ti cứ ngỡ lng ti cn tưởng tiếc
Những đam m chy bỏng buổi xun th
Những khờ dại Những ngng cuồng Kiu bạt
Thuở rực ngời nin thiếu lửa cuồng si

Sẽ đến lc xin gửi lời vĩnh biệt
Hỡi đồi cao, lũng thấp, hỡi sng hồ
Hỡi biển mặn, hỡi rừng xanh, cỏ biếc
Hỡi trăng sao, hỡi gi ni, sương mờ
(Trở về)


Trn hnh trnh tử sinh hối hả, anh lun l kẻ cuối cng nn lại sn ga qua mn mưa hay nước mắt khi hẹn h nhau chỉ l bến bờ của ảo vọng m khơi, để đnh thức kht khao anh suốt một đời chnh chao khắc khoải. Em l ai, em ở nơi no cho tri tim c lặng anh lun chếnh chong cơn say, cho nỗi nhớ mi dập duềnh khng bến đỗ? Em ẩn trong thơ trượt anh lạc loi thng năm hoang ru bờ bi.

Ma thu ơi! Tnh thu! / Ma đi khng trở lại / Tnh em như chim bao / Trong hồn ti mưa bo. (Ma thu ơi ma thu!).

Em l nhan sắc của trời thu ảo diệu, l mu phi pha của đợi chờ ro gọi ng tinh vn trong tuổi chiều cằn kh sa mạc, gi cũng biết ha thn mang tương tư em về ci mộng trầm hương lụa l mi ngọc.

Yu qu đổi những mu thu diệu vợi / o vng thơ vừa chạm giấc mơ chiều / Ti cứ ngỡ em từ trong tnh sử / Nắng lụa hồng ươm mắt ngọc trong veo (Tnh thu).
 

Anh đ lội ngược dng bắt nhịp cầu cổ tch để thnh ha nguồn xc cảm trăng sao, soi bng chữ ru cuộc tnh dưới nh triu dương ngạt ngo hương bay huyễn hoặc. Năm mươi năm tri qua, anh vẫn ngy ngất say những đa quỳnh hương nhạt nha phế tch, d sng tnh anh mi cay đắng trn bờ, nhưng mộng v thực tan nhau trong mơ hồ tm tưởng chảy qua một vm huyền thoại ti hoa. Đủ phiền muộn chưa anh, khi đại dương sẵn sng chn lấp d trng anh để xa tan đi bờ hạnh ngộ.


Em ngn năm Em thin thu vĩnh cửu
Em pht giy Em ph phiếm st na
Em bỏ lại ci đời ta tội lỗi
Em quay về lạc giữa ci người ta
Em l gi thổi qua dng sng lạ
V thuyền ta chm giữa đy tang thương
Em l sng ta bạc đầu trắng xa
Bọt bo ta tri mi giữa v cng. (Em)


Anh lun quằn quại một tnh yu tuyệt đối ch mỹ thing ling. Giữa gian nan dập vi cơn địa chấn, tuy manh o phong trần cn thống khổ cuộc tồn sinh v thơ anh l tiếng ku của loi chim đm lạc giọng bn trời, nhưng với tnh yu sấp ngữa chốn bụi hồng my tụ bo tan như huyệt mộ chn vi, anh vẫn trung thnh xem như một n sũng thnh ha kiếp đời bằng ngn ngữ nguyn sơ, chấp nhận chuyến hnh hương vũ trụ thi ca tột cng trong chn mỹ thiện.

i thi sỹ!
Kẻ hnh hương c độc trn dặm trường đi tm CI ĐẸP
Chn thiện mỹ
Người đi ngang qua cuộc đời ny
Bằng đi chn của Thin Sứ
V linh hồn Thượng Đế
Người đi trong v vọng đau thương
V hạnh phc rạng ngời
Tuyệt vọng v hy vọng
Xt xa v hn hoan
Tiếng gọi của CI ĐẸP ro go v tận
V CI ĐẸP bừng ln trong NHAN SẮC EM
Thin thu bất diệt
Tiếng gọi của TỰ DO v VĨNH HẰNG
Người sẽ đi cho đến khi kh kiệt giọt mu cuối cng
Người sẽ đi cho đến khi thịt xương tan ha tro bụi
V EM thấy chăng
Hỡi NHAN SẮC hiễn linh
Nơi giọt mu kh bầm
Nơi nhm bụi tro tn tạ

Một NỤ HỒNG rực rỡ tỏa hương (Thi sĩ v hoa hồng)


Ngoi nt dạt do siu thăng điệu nhạc trong thơ, biển lng anh cn điu khắc hnh ảnh nữ thần liu trai rực ngời tinh khiết:

Trắng ngần một đa quỳnh hương / Thơm lừng một nụ xun hồng mn khai / Người về theo nắng ban mai / Xim y lộng ngọc, ngực ci nhũ hương (Kể chuyện).

Sau chứng tch lung linh bức tranh mu chy bỏng, tnh sang trang trổ đa an nhin giữa nguyn thủy đất trời:

V đạo php / Ẩn mật Diệu ngữ Diệu ngn / "Ai theo ta hy vc Thnh gi" / "Chng sinh ơi hy tự mnh đốt đuốc ln m đi" / Ti đang vc Thnh gi đời mnh / V Ti đang đốt ngọn đuốc đời ti / Rực sng!!! (Mật ngữ).


Thơ anh cn l bản ha tấu thin nhin u nh giữa ni rừng hoan ca tĩnh mịch, mở rộng tri tim bao dung độ lượng cng hưng phế nhn gian, thong dong chảy cng v bin một sức sống đại ngn.


Rồi c một ngy trn đỉnh ni cao
Cht đời ta cũng v cng sương khi.
Tnh em no c nghĩa g với cỏ cy
Bởi hồn ta đ phủ đầy my trắng.
(Ngy Về Với Thin Nhin)


Đ biết đời v thường, ai rồi cũng ra đi chỉ cn lại nắm đất bn đường.
Chn đời sẽ anh dốc cạn để một ngy lm khch lữ ven trời, nhưng bng dng L Văn Trung vẫn nồng nn nằm nghe sương rụng trong thơ. Cn lại sau lưng anh l tnh yu nhi đau trong hạnh phc v thơ l dưỡng kh đ nui anh suốt cuộc đời cn lại, cho mi thường tại với thời gian những khc tnh lng mạn chy tim người đồng điệu.

Ta nu vo thơ cng sinh tử / Ta nương vo thơ m tồn vong / Lng ta như gi qua trung vắng / Lng ta như suối băng qua rừng (Thơ thơ)

Cc nng ơi, anh chỉ l một chuyến đ em vỗ sng mạn thuyền của bờ xưa lau lch, anh chỉ l sn ga hụt hẩng chuyến tu em trong pht chốc dừng chn. G rồi cũng qua như đi tay anh khng đủ sức nu giữ cuộc tnh, rồi cũng chẳng cn ai d lng anh chưa kịp lng qun. Nếu một ngy trở lại mộ phần anh cỏ loang hiu hắt, c chăng em một gc nến trong tim hoi niệm những hẹn h phiu lng ph vn.


Phải khng anh? Mọi dấu tch rồi sẽ qua đi, những ngậm ngi yu thương hờn tủi chỉ l tr chơi trăm năm của nhn sinh vạn hữu trn đường tm về một cội nguồn min viễn.

Khi bỏ lại đời ta khng tiếc nuối
Ta thắp cu thơ truy niệm kiếp người
Ta thắp cu thơ xưng lời th tội
Cuộc tnh người niệm khc của chia phi
Lng du bể - tnh em l du bể
Ta bỏ đi, tn tạ, xc thơ buồn
Ai biết được nh ho quang sự chết
Vẫn rực ngời trong sng gi tang thương. (Bn bờ sinh tử)


Qu khứ! Thời gian đ chưng cất men đậm v cay, ướp tn rơi anh phiu diu những cung buồn ro rắc. Anh đ phủ ln mun phương giải lụa thu vng nn n hương sắc, rồi nhẹ nhng bước vo khung cửa tịnh mặc phơ phất mu thập gi ngn xưa. Dng dấp ho sảng khinh bạc một đời thơ như cnh diều ma gi chướng xn xao giờ đy lắng đọng. Thi ca anh trải mnh trong nh sng ngn h, khởi đầu cho tm thức bao la như vm xanh bật mở khai quang, nhn chứng cho v ngn Thnh Hiến.

V nguyện xin rữa sạch bụi ưu phiền
Rữa cho em những hương phấn tn rơi
Cho ha ngọc trong hồn em trinh bạch
Rữa tri đi những hạt lệ bầm trong mắt
Của một thời dang dở cuộc trăm năm
Xin ướp thơ anh ln bng nguyệt nguyn rằm
Xin khấn cu thơ như kinh chiều sm hối (Thnh Hiến)

 

-----------------------------

Thơ của thi sĩ L Văn Trung

Thin thu

Xin gom hết những vng phai tn tạ
Những rong ru trn đền thp ngn năm
Cho ti tạc bức tượng đi ln đ
Đ Thin Thu vỡ lệ khc V Cng

Xin gom hết những hong hn trn mắt
Những sương rơi ln tc nhuộm hương chiều
Cho ti vẽ thnh bức tranh tuyệt bch
Khung vải tnh da thịt của thu phai

Xin gom hết tiếng th thầm của gi
Của hư v, của hố thẳm, diệu kỳ
Cho ti g vo my lời nh nhạc
Lời của trng lai hội ngộ, của chia ly

Xin gom hết, như một niềm khổ nạn
Ti trở về ngồi mộng giữa hoang vu
Trăm năm nhau l trăm ma trăng khuyết
Khng ai về nhỏ lệ khc thương đau.


L Văn Trung
 

~~o))(o~~

 


Thơ

Thơ như hương tỏa vo trong gi
V gi bay m trời viễn phương
Hương ơi o mỏng mềm da lụa
Thơ chảy mềm thơm mi nguyệt rằm

Em khot trầm hương bay trong mơ
Em trải lng nhung mượt như thơ
Hương ơi tc ủ nồng hương mật
Tc ơi sương ủ nồng sương mơ

Em về nắng ngọc thơ như ngọc
Em đi thơ vng thơ như trăng
Ai biết trăm năm hồn khu nữ
Thơ cn vương tnh thơ chưa vng

Thơ như hương quyện vo hồn sương
i mắt người chm my hong hn
Ti ngồi nghe tiếng thơ tan nhẹ
Vo ci tnh xưa, em biết khng ?


L Văn Trung

 

~~o))(o~~
 


Thơ chm trong nỗi đợi chờ

Khng hẹn h sao quay quắt đợi chờ
Cứ nhuộm buồn vng a những cu thơ
Lng như cơn gi chiều ngưng thổi
Lng như bng my chiều bơ vơ

Con dế ngủ qun chm trong cỏ
Tiếng gy lạnh vi im dưới sương
C con chim lạ v tnh qu
Rụng giữa hồn ti mấy giọt buồn

Mai kia mốt nọ người về khng
Ti trải hương thơ những dặm đường
Người nhớ qung khăn cho đủ ấm
Người nhớ ci hoa ln tc sương

Mai kia mốt nọ người về khng
Ti nở vo thơ vạn đa hồng
Người nhớ nhẹ nng bn chn ngọc
Mỗi cnh hoa l một vết thương

Mai kia mốt nọ người về khng
Ti đốt thơ , xc bụi thơ tn
Người nhớ gom tro ha trong mu
Cho dng lệ biếc cũng thơm hương

Khng hẹn h m quay quắt đợi chờ
M chng m lặng cả cơn mơ
Người về nhớ gọi hồn ti dậy
Nhớ gọi hồn ti tận ci thơ.


L Văn Trung

 

~~o))(o~~



Thơ Đề Trn Bục Cửa

Ta chp bi thơ ln bục cửa
Người về đọc nốt
Một lần
Qun
Cởi o - tnh - nhn
Lau hạt bụi
Bm vo nỗi nhớ đ ru xanh
Thơ ta l những cu Huyền Ngữ
Tinh kết từ sương của đất trời
Người về sương chạm lời thơ vỡ
Giọt lệ tnh xưa cũng vỡ, tri
Bục cửa ma trăng ngồi chải tc
Người như tượng đ từ trăm năm
Tc rối hồn ta vừa ẩm mục
Đọc nốt thơ
Rồi
Cũng lng qun
Bao giờ trở lại gian nh cũ
Lng bỗng như vừa chợt nhớ ra
C kẻ đề thơ ln bục cửa
Đợi chờ tn a những cơn mơ.

 

L Văn Trung

 

 

~~o))(o~~



Thơ - Em -  v Ti

Cho dẫu mười năm, năm mươi năm
Thơ khng sng nổi một đm rằm
o hoa khăn lụa l cơn mộng
Em đ qun từ những dấu chn


Cho dẫu mươi năm hay trăm năm
Thơ cũng v hoa m lặng thầm
Mu lệ đ kh dng thin cổ
Tnh vẫn tương tư mu i n


Dẫu sắc hương kia l hư ảnh
Dẫu mắt mi người l m sương
Thơ vẫn trải tnh ln cỏ thắm
Vẫn nở trong tim đa nguyệt hồng


Em dẫu qun dẫu nhớ cũng đnh
Thơ như dng lệ mi cn xanh
Mai kia gc biển chn trời lạ
C xt xa thơ giạt cuối ghềnh


Xin hy v thơ lm dấu Thnh
Ơn người, nguyn vẹn giấc chim bao
Em sẽ thấy mu thơ rướm mu
Thin thu chảy mi giọt thơ sầu


Xin hy v thơ m khấn nguyện
Ta cn hố thẳm với hư khng
Biết đu trong những cơn huyền mộng
Rằng đa trăng xưa đ nguyệt hồng.


L Văn Trung
 

~~o))((o~~

 

 

Thơ thơ

Ta nu vo thơ cng sinh tử
Ta nương vo thơ m tồn vong
Lng ta như gi qua trung vắng
Lng ta như suối băng qua rừng

Năm mươi năm ghềnh thc gập ghềnh
Năm mươi năm bo bọt lnh đnh
Cu thơ chm nổi trong mưa bo
Tri giạt theo tnh người lng qun

Ta bỏ người đi ma trăng khuyết
Ta chờ trăm năm ma trăng trn
Ta ngỡ tnh người trăng tuyết nguyệt
Ta ngỡ lng nhau cn nguyn xun

Ta nu vo thơ m nhớ người
Ta nương vo thơ m qun ta
Lng ta l một con thuyền nhỏ
Tnh người như l một con mơ.


L Văn Trung

 

~~o))((o~~


 

Thơ Ti L Giọt Lệ Người Trăm Năm
( Trch thơ của Ngi )


Ti đang kht chy cả lng
Uống nghn chung m nỗi buồn chưa vơi
Đi qua mấy dặm lun hồi
Thơ ti l giọt lệ người trăm năm
Đi qua mấy cuộc thăng trầm
Thơ ti l hạt sương tan giữa chiều
Đi, về trong ci quạnh hiu
Thơ ti l tiếng chim ku cuối ngn
Qua em l những dỡ dang
Thơ buồn đọng lại điu tn thu xưa
Ti đang kht, chy niềm đau
Rượu người chảy một dng sầu v bin
Xin đời giy pht bnh yn
Cho ti neo đậu bng thuyền đời ti
Xin cho tn cuộc lun hồi
Thơ ti l giọt lệ người trăm năm.


L Văn Trung

 

~~o))((o~~

 

Thơ ti vừa nở đa mong chờ

Xin ướp vo thơ giọt lệ người
Xin đan vo tc sợi tnh ti
Cho trăng n i ma xanh cũ
Cũng nở hồng trn đi cnh mi

Em hỡi thơ l những giọt sương
Mnh mang chm trong mắt hoang đường
Nghn năm đi mắt ma trăng nở
Những đa tnh xưa cn ủ hương

Xin chải thơ ln ln tc rối
Cho gi tnh rung nhẹ bng my
Cho l tnh như ngn cnh bướm
Cho giấc mơ lừng hương tc ai

Ti chp thơ tnh ln o lụa
Ti nhuộm thơ vng chiều nắng phai
Thơ chảy theo tnh như hương mật
Thơ mềm như my trn bn tay

Em c về khng? Bay với thơ
Hoa ti vừa nở đa mong chờ
Xin dịu dng ơi bn chn ngọc
Bước từng bước nhẹ trong cơn mơ.


L Văn Trung

 

 

 

art2all.net