Vin Hướng  

 

VI CẢM NHẬN VỀ THƠ L VĂN TRUNG

 

Nh thơ L Văn Trung
 

          Chỉ biết bung tay sng soi trong chơ vơ tuyệt vọng khi con sng đời quay cuồng đ lấp vi kiếp đin m ti dưới vực su quằn quại. Biết về đu khi mặt trời đ vỡ tan cho vết thương lng trồi cơn đau nhức nhối, cn lại trong ti một trần gian địa ngục lạnh lẽo mi người. Phải chăng thi sĩ l bng ni hoang đường tuyệt đối c đơn, đứng hấp hối nghn năm dưới sương mờ leo lắt, cho ngy thng lnh đnh vũ điệu hoang tn, trắng xa ầm ỉ một mu tang kỷ niệm.

Ta đi l biệt đời nhau nh
Em c ln ngn ngng bốn phương
Đ biết trăm năm tnh ha đ
Th mong chi giọt lệ tương phng

Thn l hạt bụi bay trong gi
Đậu xuống trần gian như giấc mơ
Đậu xuống lng em như điềm gỡ
Nỗi đau truyền kiếp tự bao giờ.
(BIỆT)

C đi mắt đăm đăm nhn ho quang lịm tắt theo sử đời đằng đẳng nt chng chnh. C niềm c quạnh khn cng giữa kiếp người bất định ngẩn ngơ trước tương lai xc xơ khốn đốn, c số phận hẩm hiu no đứt qung đi-về trong no nuột hững hờ khi đối diện với bi hi nhn thế, một viễn tượng xt xa bng hong khp kn tương lai bởi qu hương tối tăm mờ mịt.

Cn bao nhiu ma bo kh long lốc đang đợi chờ để bạt hoang tn một ti mất ht giữa sn khấu đường trần. Dấu tch thng năm a về vỡ toang lồng ngực, mạch buồn ti rỉ mu, đồng vọng ngn nga tha thiết, bung tiếng lng khắc khoải cho lỡ li m điệu mang mang. Một kẻ vong thn cn bềnh bồng lơ lửng trong nỗi khổ lưu đy, ti thể nhập tnh yu cng dng sng tm tưởng để xua tan bi bờ hoang vu vắng lạnh, lun nung nấu tả tơi ti triền min về thn phận.

Đất nẻ gi kh ma hạ chy
B tru gặm đ trọc đồi trơ
Ta nuốt tnh em cho qun đi
Dng lệ kh bầm đi mắt thơ

C kẻ ngang qua thnh quch cũ
Một mu hoang phế lạnh căm căm
Chẳng c nhang trầm xin x tội
Đốt cnh kh nhận cht thnh tm

C kẻ lạc xiu dăm buổi chợ
Cuồng ngm nỗi xt nhục suy tn
Nghe tri tim cn thoi thp đập
Như lời đi đoạn của trăm năm

Đm nay phơi o bn ghềnh đ
Nằm gối ln sương lạnh buốt lng
C kẻ mun đời như khch lạ
Hong hạc bay rồi v cố nhn
(BI CUỒNG CA BUỒN B)

Bị cơn lốc bầm dập tả tơi trong cuộc tang du, tha thiết yu thế gian qu đỗi nhưng được g ngoi chnh vnh hụt hẫng tan hoang, thi sĩ chm dưới hố su tuyệt vọng. Tận cng nỗi c đơn gi lạnh, tri tim thơ bng vỡ thăng hoa, soi bng mnh bằng những nốt trầm hương điệu hay cuồng nhiệt đam m dệt my tan vo lng bốn bể tri m. Dấu ấn cho đời, thi sĩ phải lấy mu xương kết tinh thnh ngọc để bừng nở những đa hoa linh diệu tnh yu hay những thnh thang rỡ rng su xa nhn bản.

Hỡi thi sỹ vĩ đại của thin thu vĩ đại
Con đường hủy diệt đang chờ đợi ngươi
Sau bữa tiệc mừng phục sinh
Thơ ngươi sẽ p thnh rượu nho
Tưới ln những đa hoa hồng
Trn cnh đồng Sự Sống
Mỗi nụ hoa l một nỗi khổ đau
Về một điều ước
Mỗi nụ hoa l một v sao
Trong bầu trời Sự Thật

Hy nhận lấy vng hoa cuối cng
Vng hoa tang
Vng hoa tang cho một Tổ Quốc bị bức tử
Hơn hai trăm năm
Như một Israel khc
. (Định Mệnh Thi Sỹ)
 


Người trở về thin đường xưa tắt lịm
Vin sỏi nằm hoang hoải điệu mnh mang
Đắp mộ tnh, bi trng cuộn m vang
Sng cảm gic theo my ngn rớt hạt

Tiếng vượn h giữa thin thu tẻ nhạt
Cuộc dặm hồng trăn trở ngt hương yu
Đốm lửa no theo ging bo liu xiu
Nhen tro bụi đốt tuổi chiều khinh bạc.
(Vin Hướng)

 

Ti nhuốm tn tro, khơi bếp quạnh
Ngồi gọi tn mnh, khng nhớ tn!
Ngồi gọi tn người, khng tiếng vọng
Đất trời c quạnh buồn mng mnh

Ci hn chiếc l bn thềm vắng
Rụng tự ma thu xưa, rất xa
M nghe trong l niềm hiu quạnh
Của một ma sương mắt lệ nha


L ơi, thi nh, ti về đy
Gửi cả trăm năm ct bụi ny
Nhuộm thm cho a mu thu cũ
Nỗi niềm thin cổ thong my bay.

(Nỗi Niềm Thin Cổ Thong My Bay)

Em chẳng về trong giấc mơ ti, nn xao xc từng giọt đn ứa lệ. Em bỏ mặc chuyến tu ti vấp ng đường ry, phả vo khng gian những ln khi bơ vơ cực cng day dứt. Khng bước chn người nn hồn ti rẩy run theo nến lụi tn trong giấc ngủ, nn đời ti ướp vo thơ mun vần cung điệu của bức họa ẩn hiện nt huyền.

Từng cu thơ đ chm trong ging bo
Rừng anh xưa đ lạc dấu chim về
Những cu xưa viết bằng lệ mu
Đ kh bầm trn vch đ cheo leo
Con vượn lẻ bn triền cao c độc
Tiếng h di vọng suốt ci thin thu
Anh đứng giữa sn ga đời chật hẹp
Chờ trọn đời, xa ht bng tu qua.
(V Vọng)

Lẻ loi l nốt nhạc huyền hoặc lả về trong đm đen lũng vắng, cn ai chăng một vang vọng đp lời. Thi sĩ đ ha thn thnh những giọt sương thơ lng lnh cuộn ốc đảo hoang vu hay cuộn hnh bng xa xăm của thin đường tnh yu cổ tch.

Chiếc l rơi vng bn xc bướm
Như tiễn đưa nhau cuối phận người
Sao chẳng ai về, cu kinh lặng
Rớt nhẹ vo đm nỗi lẻ loi
Ti đứng bn thềm trăng lạnh buốt
Ngọn nến run v động bng my
Ti rơi chm giữa miền v thức
Mộng du qua những ci lưu đy.
(nh Sng Lưu Đy)

Lng đng theo cơn gi phất phơ thổi trắng tnh người, k ức no vất vưỡng cơn say vang tiếng gọi chng chnh mng quạnh. Ti ni người đi, sao người khng quay lại, bến bờ ti cn man mc neo thuyền. Thi th hy qua đi, cng nu ko khoảng cch trượt cng xa, bỏ lại một ti nhợt nhạt bng mnh, xc xơ mi tinh cầu qunh đặc.

Người qua đi nh dng sng lụa
Ti trải tnh ti những nhịp cầu
Sẽ thấy bờ ti cn neo đậu
Lạnh bng thuyền chao một nỗi đau
V qua đi nh, đừng quay lại
Bỏ một ti buồn với qun xưa
Bỏ một vườn thu vng nỗi nhớ
Bỏ lại dng sng lạnh mấy bờ.
(Người Qua Đi Nh)

Người l chuyến tu chạy ngang đường sắt đời ti của thời no dĩ vng. C bao giờ ngoi nhn bng chiều dầy đặc m sương trn bến hoang vu nơi lớp sng vỗ bờ. Đu đ cn thầm kn vọng vang tiếng kn khản cổ thu xưa của một kẻ lưu đy. Nhưng thao thức trở trăn huyền ảo bất tận của kiếp thơ đ được thi sĩ trong lnh v nhiễm ha thnh vũ trụ u nh tinh khi, trời xa l để đất thm gần, l cũ đ xt xa rơi vo khung trời nhớ-qun diệu vợi.

Ti trải đời ti xuống mặt hồ
Để nghe từng lớp sng l nh
Để thấy đời ti như bọt nước
Sng giạt vng quanh những bi bờ
Ti vẽ tnh ti ln l kh
L rơi từ buổi o thu vng
Người đem o nhuộm mu qun lng
Chiếc o tnh phai theo thng năm

Ti chảy đời ti trăm bến sng
Con nước vui buồn nỗi đục trong
Người mi giong thuyền trăm bến lạ
Chẳng thấy mưa đời ti bo ging

(Bn Kia Bờ Lng Qun)

Những ảo vọng chập chờn lun hiện về đnh thức kht khao ti suốt một đời chnh chao khắc khoải. Em l ai, em ở nơi no cho tri tim c lặng ti lun chếnh chong cơn say, cho nỗi nhớ mi dập duềnh khng bến đỗ? Em ẩn trong thơ trượt ti lạc loi thng năm hoang ru bờ bi. Em thả cnh gi tạt my ti phiu lng gc trời hoi vọng tnh thu. Em l dng sng cho ti giấu mnh sau cơn sng bo ging định mệnh, em c chờ kiếp du lữ thủy triều ti hốt nhin ha đại dương tinh khi tĩnh mặc?

Chờ ti với, em l trăng l gi
L my về thng tm trời đang thu
Đừng vội khuyết, đừng vội tn em ạ
Đợi chờ nhau cho lệ vỡ niềm đau
V em nh, em l dng sng lạ
Chảy ưu phiền qua bờ bi hoang vu
Ti sẽ tri, linh hồn ti chiếc l
Tri cng em về tận ci xa m.
(Chiếc L)

Từng bước chn xa dần như chuyến xe rạc rời mất ht, cho buổi chiều run rẩy quyn sinh một tinh cầu vỡ nt, cho dấu xưa cn lại khối tnh cm.

Cc nng v hồn thơ m đến rồi lại ra đi, cũng chỉ l một trong những sn ga mang vnh trăng khuyết, chỉ cn lại nỗi lặng cm quyện hồn anh trong ci m sương nhức nhối, cho niệm dữ dội bng chy ln những trang thơ b ẩn ngn từ.

Cuối cng, cũng nhận ra sự nhiệm mầu khi gục đầu trước cay đắng lao lung, anh đnh kham nhẫn kin tr lắng nghe đau khổ, để rồi cn duy nhất một loại tnh thương ha mnh vo dng sng bo ging định mệnh.

Một mnh ta giữa sn ga
Nhớ con tu cũ đ nha trong sương
Buồn khng? Khng phải nỗi buồn
M sao giọt lệ xưa cn rơi theo
Mnh ta giữa sn ga chiều
Nhớ? Khng phải nhớ m hiu hắt về
Chờ? Chẳng biết chờ ai
M sao gi ro sầu đầy sn ga

Rồi thi cũng chỉ mnh ta
Tay cầm nỗi nhớ. Người xa. Vạn trng
(Ga chiều)


Em l gi thổi qua đời phiền muộn
Em l my tan giữa bến sng chiều
Xin ngồi lại một lần trn bi cạn
Nghe triều ta ln xuống qu đu hiu

Con đường mở v con đường chợt khp
M sng ơi khao kht chảy v cng
Chuyến tu muộn l chuyến tu đẹp nhất
Để tnh buồn ngồi đợi giữa mnh mng.

(Cn Giữa Tn Phai)

Người khng về, chiều qun hong hn
Chiều cứ tan những sợi nắng vng
Nắng qun nạm ngọc vo đi mắt
V lệ chiều ai lạnh mấy dng
Người khng về, tay nuối bn tay
Nhớ từng sợi tc ướt trn vai
Nhớ như my nhớ chiều khng gi
Nhớ như l nhớ mu thu phai

Người chưa về? Người khng về đu!
Đường thu xưa ru lạnh một mu
Dấu chn xưa nhớ bn chn cũ
Bước vo tnh nhau như chim bao.
(Bng Khung)

C bao giờ cc nng hiểu được tri tim anh trắc ẩn rong ru, mun thuở cn ngậm ngi lắt liu tịch mịch, cơ hồ bay theo tiếng gọi mun trng của một ci nhớ qun, nn anh đ nghiền nt tim mnh ha tan thnh con sng để trn bờ em lấp lnh, để trường cửu một tnh yu khng bin giới của đại dương bi tr chập chng.

Nụ hoa đ năm mươi năm chưa một lần thức dậy
Bỗng diệu kỳ tỏa ngt một mi hương
Mi của đớn đau, của hạnh phc, của tang thương
Của khoảnh khắc ph du của ngn năm vĩnh cửu
Của những mong manh, của mất cn sinh tử
Của ly tan, của đon tụ, của vui buồn
Của những trăm khe, nghn suối, vạn sng
Của đất, của trời, của trng trng thin cổ

Xin tạ ơn cnh hoa hồng vừa nở
Cho em về nhung lụa giấc mơ ti
Cho nắng về t thắm lại đi mi
V sương ngọc long lanh hồn thục nữ
V trăng của tnh ti trăng từ viễn xứ
Bỗng trở về trn tc lộng hương trăng
Bỗng trở về như h hẹn trăm năm
Lời vng đ l lời hoa bất tử
Lời vng đ khắc vo hồn thi sỹ
Kẻ đ thin thu c đơn lạc lỏng giữa con người
Kẻ mang niềm - đau - hạnh - phc khn ngui
Đem lệ mu viết thnh lời vi diệu

(C Một Nụ Hoa Vừa Nở Sng Nay)

Một đời anh ngất lịm triền min trong biển tnh chứa chan khong đạt, tha thiết lột trần trụi tm hồn mnh thnh một khc hoang ca trong bầu trời ngt hương biếc nh nhụy vng. Tnh yu của anh l đi tim vẹn ton n sủng đất trời, cng nhau thnh tẩy mắt mi, xc thn nồng nn đồng nhất cng ngọn lửa thing tinh khi thuần khiết.

Ti mi đi như sẽ chẳng bao giờ
Phải dừng lại bn bờ tuyệt vọng
Để hiểu được đu l chn dung cuộc sống
Đ vẽ nn từ những nghiệt ng đời người
Đ vẽ nn từ những đau xt ngậm ngi
Chn vẫn bước d bao lần vấp ng
Mu vẫn si d dng chia trăm nhnh lạ

Ti đi về nh sng tri tim em
Tận v cng thăm thẳm cuối trời đm
i nh sng nhiệm mầu của tnh yu vĩnh cửu.


i! Ngi bt như gi lay động vầng trăng vang vang lời Kinh Bt Nh! Ai đang thả hạt lệ tri vo trời qun lng! Ai đang thong dong theo dng định mệnh ẩn hiện nt tương giao! Ai đang vững tay thuyền giữa đất rộng trời cao! Bởi tử sinh l phiu khc tiu dao! Cho cnh c khng cn đơn độc trong tuổi chiều bn dng sắc-khng giai điệu!

người về kể chuyện dưới trăng
rằng ma thu đ qu giang xứ người
từ em để chiếc thuyền tri
lng ngang ngửa giữa ngược xui mấy dng

người về kể chuyn dưới trăng
rằng rừng thu đ sương giăng o chiều
cn đy dưới cội trăng gầy
người ngồi kể chuyện vơi đầy nợ duyn.

(Người Về Kể Chuyện Dưới Trăng)

Em đến trong đời chỉ l một thong so với cuộc trăm năm, đủ chưa em cho khoảnh khắc hồn nhin của nguồn hạnh phc dịu dng chong ngợp khi dng suối mt em len li vo rặng cy kh ti kiệt nước đứng đổ bng ring mnh. Rồi ngy thng no mnh mng chong vng, em cũng ra đi trong mịt m qun lng. Cn lại đy tiếng gọi mun trng qun-nhớ của một vệt sao băng!

Em hương sắc
Một đời ta lận đận
Một đời ta bờ lở bến bồi
Em hương sắc
M ta hoi tay trắng
Giọt rượu buồn như lệ vỡ trn mi

Em hương sắc
Ta rt tnh qun lng
Năm mươi năm men rượu vẫn cay nồng
Ta rt mi vo đất trời v hạn
Ngọn lửa tnh như một vệt sao băng.

(Cơn Say Di V Tận)

Thu nn n lung linh diễm tuyệt khoc chiếc o vin dung tuyệt hảo ln vạn hữu mun mu, thng điệp huyền thoại của thu vng được thi vị ha như men say ngất đỉnh trước bất tận thơm ngt hương trăng, trước v bin của một ci lnh đnh diệu vợi.

Lng xanh biếc trải hồn xanh cỏ biếc
Bước ngọc ng từng đa nở như trăng
Ti cứ ngỡ em từ trong cổ tch
Như từ trong huyền thoại ci thần tin

Đy rượu mật, đy men hồng mi ngọc
Đy trầm hương, đy da thịt lụa l
Ti cứ ngỡ em từ trong truyền thuyết
Điệu ngh thường, dng ngọc qu kiu sa.
(TNH THU)

Ma thu, hnh ảnh l vng rơi l cuộc thin di trở về nguồn cội sau khi đ hon thnh sứ mệnh của một kiếp đời. Nhưng c phải chiếc l rơi trong hồn thu bn trời đang thắm đượm giọt lệ ngời biến ảo của v cng hạnh ngộ m sương? Cho đi hồn cng cất cnh bay cao truyền đăng ngọn lửa, cho Ma Thu đang thiu đốt hồng cầu qua mun ngn tầng xanh thăm thẳm l giấc mơ chạm cổng thin đng, hay Ma Thu đang l một dng ngn h cho bước chn khng thể đến để cng nhau lạc lng m sương?

Hnh như trời chưa giăng mưa
M sng ti đ đi bờ sng dng
M thuyền ti cứ bềnh bồng
Tri về em, pha ngược dng sng su
Hnh như trời chưa vo thu
M tnh em đ vội m sương ti
Hnh như!
Hnh như!
Thế thi!
Ma thu ti đ bn trời vng bay.
(Hnh Như Ma Thu)

Trong mầm sống l gi giữa rừng thu tri chảy mun cng, c sự tĩnh an ngơi nghĩ của linh hồn yu thương nt chấm ph tuyệt bch của đất trời. L Văn Trung! Người ngồi đ như bức tranh vĩnh tịch!

Cho ti ngồi lại bn rừng vắng
Nhớ một mu sương trắng lụa l
Sương trắng hay hồn ti nhuộm trắng
Chạnh nhớ một ma thu rất xa

Em c bao giờ tiếc nuối khng
Một trời thu biếc nắng hong hn
Một mu thu nhuộm vng cơn mộng
Một tiếng thu vang động suối ngn?
(Thu)

Tnh yu nam nữ chỉ l một trong v số tnh yu vạn đại đ sẵn c trong tm anh tự bao giờ. Thi sĩ lm thơ v thơ l hnh bng cuộc đời, l ưu tư buốt đau bất tận, l cảm hứng rạo rực kht khao, l nhựa sống dạt do của tm hồn thi sĩ. Ngoi tri tim lắng đọng khi sương u tịch thu đng, anh cn thăng hoa tư tưởng nhn văn về chn thiện mỹ, như ly tan vỡ nt cũng l n huệ su sắc do sng đời ban tặng cho anh những cnh hồng nhung Thnh ha.

Tnh yu anh cn mang vẻ đẹp thin nhin đậm chất thơ bỏng chy ướp nồng nghệ thuật hồn nhin độc đo của nhịp tim rung cảm.

K ức về lnh đnh triều ảo vọng
Du tử ơi trường mộng hắt hiu tnh.
Dng sng xưa nghing mnh xui biển rộng
Nắm tay người lồng lộng cổng ph sinh.
(Vin Hướng)

Ti nằm im giữa vườn sương nguyệt lạnh
Nghe bước tnh xa vắng cuối bờ khuya
Em về đu giữa đất trời u tịch
M trăng sao chm mấy buổi chia la
Ti về ngủ như hạt mầm trong đất
Lắng nghe đời lặng lẽ chảy lnh đnh
Em về đu những nẻo tnh ru nhạt
Hạt mầm ti vỡ lệ đa hoa hồng.

(Về Ngủ Giữa Vườn Sương)

Tri thơ ln ci sương chiều
Đẫm dng sng mộng tnh phiu giấc nồng.

(Vin Hướng)

o người hay l vờn bay
Tnh ơi như tc rối hoi trong mơ
Chiều rơi nắng ng vng tơ
Em qua nắng nhuộm vườn xưa o hồng
Chiều ơi c nhớ chiều khng
Cho ti xanh với tấm lng thu xanh
Cho ti chiều với mng mnh
Trải hồn nhung lụa ln tnh thu xa
. (CHIỀU)

Tnh yu anh cn thức tỉnh lương tri trước nỗi đoạn trường của dn tộc nước non, cn l lời mẹ ru con trong suốt ci v cng.

Mẹ nằm nhn bng trăng thiu
Khuyết vo con một nụ hiu hắt cười
Mẹ! i! Mẹ của con ơi!
Giang tay m cả đất trời vo con

Giang tay che kn nỗi buồn
Giang tay m cả linh hồn trần gian
Mẹ nằm m hết gian nan
Dnh nhung lụa trải cho đường con đi.
(Mẹ)

Khng c người nữ no đủ sức sở hữu một hồn thơ c thn vạn l nhưng lại cực kỳ bi trng trước điu tn của tr chơi sinh tử. Chnh v biết thưởng thức nt đẹp của nỗi nhớ trở trăn, của niềm đau sa mạc hoang vu ring mnh đối bng, nn trước sau g, cnh nhạn lạc đn ny cũng quay về chn l uyn nguyn, vấn đề l thời gian, sớm hay muộn m thi.

Rồi c một ngy trn đỉnh ni cao
Cht đời ta cũng v cng sương khi.
Tnh em no c nghĩa g với cỏ cy
Bởi hồn ta đ phủ đầy my trắng.

Sẽ thắp sng thin nhin bằng tri tim hồng
Ta thổi t v trong chiều tĩnh mạc
Hạnh phc em dầu rất hiển linh
Lm sao đưa ta đến những v sao
Nở trắng một trời vĩnh cửu.
(Ngy Về Với Thin Nhin)


Hy nghe anh ht tn ca sĩ cuồng đin
Ht nghu ngao như một người du mục
Hy thắp gim anh những v sao
Khi gi đ băng qua triền ni biếc
Khi thin nhin đ phủ kn hồn anh

Ngy mai anh về ht trn rừng xanh
C cc em thổi t v qua lũng thấp
Khi chuyến tu đầu ngy băng qua đồng cỏ
Xin gửi đi những hệ lụy đời anh
V gửi đi những muộn phiền đời em
Chng ta sắp đến giờ thnh tẩy.
(Giờ Thnh Tẩy)

Giữa biển đời biến dịch khng ngừng, c những cuộc tnh gặp gỡ từ v lượng tiền thn, nn vằng vặc đi tim ngt hương trầm tri kỷ! Xa hay gần chẳng cn nghĩa khi đối diện cng Lng Sng Cạn của thi sĩ Seamus Heaney: Nửa lng sng cạn, l rơi đầy. Ta nghe sng chảy xiết trong cy. Nếu vẫn nhớ nhau, vẫn nghĩ về nhau th đu cũng l ngọn nến lay động vầng trăng, rực rỡ thing ling một tnh yu chn thnh min viễn, cng thnh thang du nhau về đỉnh ngn bất tận với hạo kh rạng ngời.

Mặt trời sẽ khng mọc vo những bnh minh v mặt trăng sẽ khng cn sng trong mỗi đm rằm,
Nếu một ngy no đ tri tim ti trong tri tim em ngừng đập.

Trong ci thin đường, giữa chốn trần gian sẽ khng nơi no tm ra hạnh phc,
Nếu một ngy no đ ti khng thể nở cho em một nụ hồng đỏ rực của thi ca.
(Giả Thiết)

Vin Hướng
 

 

 

art2all.net