vơ công liêm

 

 

 

BIỂN ĐÊM

 

 


ngày nắng ngáp
đêm mưa ngủ
rặng liễu tiêu điều đứng ngóng ai
hay là mắt biếc thuở xa người
đêm . tràn vào ngơ ngách em
thơm phức mùi dạ lư buổi trăng về
mơn trớn trong tay những chùm hoa gió
chợt nhớ ra ḿnh là bóng . giữa đêm về một thu không
hồn phiêu lăng năm xưa là lệ chảy tràn be ra biển gọi
tên người hay tên tôi với trời bảng lảng cuối hoàng hôn
là dấu chân trên cát bỏng . là hố thẳm tuyệt vọng vói tay trần
những cụm cúc sao phơi phới hứng cơn gió chướng đầu đời
tôi . ngọn lá ép
em . là đóa quỳnh
phục sinh . hề . phục sinh
để được gần nhau
trong cánh cửa biển
không hề cách xa
mưa trút xuống đời
ngàn năm sỏi đá
em . là sen nở
là khói sóng . tôi
nghe lạnh đôi chân giữa mùa sạn đạo
gió thổi bạc đầu mây đón mưa ai ?
đêm hé cười tâm sự
từng bước chân ai về
giữa băi đời trắng đen
không gian vồ chụp lấy
mắt môi em lá khép
đoạn trường có ai hay
những ǵ của hôm qua là lời thơ ai oán
những ǵ của hôm nay là ngh́n trùng xa cách
những ǵ của ngày mai là sợi dây tḥng lọng
cuốn hút đời nhau
hố thẳm tội lỗi
mưa tầm tả rơi
lộ thảo đầu phô
ôi . một kiếp người
sinh phải nhầm thời
đêm hé nụ cười
nham nhở khâu đêm
trong chén rượu tàn
lưu vong . hề . lưu vong
quanh quẽ đời lên nhịp thở bốn mùa làm thân con cú cô độc rừng hoang
trời sa mạc nghe biển hát những điệu buồn thê thảm quê hương nước đỏ
nỗi nhớ thơ ngây trên cánh đồng thả gió diều bay vào cơi chết xa mờ
điệu kèn ai oán rít giữa đêm về sáng lên vĩa hè ướt lá me bay
thao thức đêm tàn bến ngự ru em ngủ trong tay ngà yêu dấu
mắt môi em và biển là vùng trăng nguyệt thực nhắp chén si mê
là nhánh hoàng hôn rụng lạnh nhểu từng buốt giá xuống bờ tóc mai
tinh thần tôi trần truồng bởi nhục thể đớn đau chia đôi ngày tháng
lệ rướm long lanh vương vào khóe mắt . thu không khóc mà ướt
để rồi lạc vào động trầm em khỏa thân cho rực rở giữa đêm về
và gió hân hoan uống mặt trời đuổi theo ảo giác của sát na tha
tặng phẩm đời là những ǵ c̣n lại trong biển đêm mù u vực thẳm
xin chuộc lại quá khứ tàn cơn mộng cho một hiện tại đẩm lệ nhàu
thôi th́ . thỉnh câu kinh chiêu điệu cho hoa nở cho đá thở đêm trăng
xa giá ngạ ta bà lăn oải đường khô cát bụi mờ dật dờ noăn cát đường trần
án phạ . hề . án phạ
ngọc phỉ thúy đường cong cong động thức đêm về ngưỡng nguyệt dư
đời khoan nhặt tầng tầng phủ đệ cờ nghê bóng quyện lạnh hương thừa
mật thất chôn chân phóng diệm khẩu u trầm đọa đọa huyễn hoặc đọa
mưa da diết phả vào chuông ngụy giới tương tri thủ lễ quan . úm ba la
biển đêm . hề . biển đêm
trầm ḿnh trong lặng yên nghe đời đi qua vội . rống cô thôn phả vào đời
nghiệt dĩ gương đồng soi mặt chiêu thảo sứ liên hoa ngần như thể phá oan
tốt khốc hương đèn tỏa trăng vườn ngọc . thọc chốn trần gian luống xót xa
thanh chủy rung vang ngần như tế độ tiết điệu tha hồ thỉ một chung đầy

hư vô tôi
cát bụi

đường trần em
như không ./.


VƠ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . nhật thực 8/2017)

 

 

 

art2all.net