vơ công liêm

 


CHIỀU THÁNG TƯ
gởi: thi sĩ lê bảo hoàng

tôi . đi trong nắng chiều tháng tư
phố găy những khúc đường . cây khóc đời thôi mưa
những lá me bay buồn gợi nhớ
lên vỉa hè một sớm . bóng em qua
lá vàng bay ta nâng niu mùa thu chết của vơ-lên tuyệt cú
và . gió chẻ tóc em thành những lọn mây trời xa biền biệt
tôi . đi trong nắng chiều tháng tư
độc cước
con đường xưa
quen thuộc
nhảy trên thềm
vũ điệu
ṃn dư âm


tôi . đi trong nắng chiều tháng tư
nhớ ngày xưa
ngă ba đường
một tháp ngà
nghiêng nghiêng say
đêm màu hồng đánh thức hồn lăng tử
điệu kèn tắt thở đọng trên môi nửa đêm về
và . tiếng c̣i khua thức c̣n lỡ dỡ chưa dứt điểm
kỷ niệm quàng vai trên những tuyến đường lục tỉnh


tôi . đi trong nắng chiều tháng tư
mây xám đục đậu trên thành quách đổ vỡ
tượng đá buồn ngơ ngáo chốn phồn hoa xanh mướt
giữa cao ốc ta biến ḿnh hiệp sĩ mù nghe gió kiếm
‘những tiếng nức nở dài
của chiếc đàn vĩ cầm
mùa thu
làm đau đớn con tim
bằng điệu buồn
vời vợi’*
từng bước chân âm thầm
lên xe về cổ xứ
vết lăn trầm theo sau
thành phố thức hay ngủ ?
cuối xuân mai vàng lă chă rơi theo nắng
bỏ cuộc chơi về với thú yên hà
c̣n nghe văng vảng đâu đây nhỉ
tiếng vọng xa đưa một kiếp người
sống dậy một lần và chết măi ngh́n thu


tôi . đi trong nắng chiều tháng tư
mà nhớ thương hoài em gái hậu phương
một thời xanh biếc . rừng xanh biếc
trong mắt môi em . áo tím xưa

tôi . đi trong nắng chiều tháng tư
bước vào cơi lặng . vỗ cánh hư vô
vào đám tàn dư . ướt sũng vai gầy
ảo thực như không . một trời nhân thế

mặt trời mọc !

VƠ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. đầu tháng tư / 2018).



* Dịc̣h từ thơ của P. Verlaine trong bài : ‘La Chanson d’Automne’:
Les sanglots longs
Des violins
De l’Automne
Blessent mon Coeur
D’une languer
Monotonne…


 

 

 

art2all.net