vơ công liêm

 

CHỜ NẮNG

                                                     “…Blessent mon coeur/D’une languer/Monotonne ‘’*

                                                                                                P. Verlaine

 

Mưa bắt đầu rơi từ nửa đêm cho tới sáng. Gió xuyên qua mưa đưa tới cái lạnh heo heo vào buổi sớm trời hè. Đường phố chưa mấy ai qua lại, chỉ thấy một vài người phu xe, khoác tấm áo mưa rách tơi tả, đạp chậm răi và mấy gánh hàng rong thong thả, đủng đỉnh trên đường phố trong tư thế b́nh yên của một ngày làm ăn tất bật. Người dân ở đây điềm nhiên trước cuộc sống, thời nào cũng thế; có biểu t́nh, đả đảo, có cách mạng, cách miệng, có rầm rộ hay khổ đau chả mấy khi làm cho họ nao núng dài lâu. Bởi chuyện đời xẩy ra quá nhiều lần cho nên xem như thường t́nh nhưng có cái lạ đời; chuyện t́nh th́ hay đem ra mổ xẻ tận t́nh, t́nh già hay t́nh trẻ đều là dư luận hấp dẫn ở xứ nầy. Phong thổ và tập quán tạo ra con người như thế. Thâm trầm như mưa với nắng ở đây. Cũng v́ cái khí thế đó mà đi đâu rồi cũng nhớ về.

Đứng trước sân ga ướt mưa, Sanh mang một gương mặt tuyệt vọng, phủ bên ngoài chiếc áo mưa mỏng, thọc tay vào túi quần nh́n bao la dưới bầu trời xám đục, giăng đầy những sợi mưa, xéo ngang vào mặt chàng như đánh thức cơn mộng dữ đêm hôm qua. Thực như thế! Cái đêm đánh dấu đời chàng với Duyên. Đời cướp hạnh phúc, cướp luôn t́nh yêu của chàng với Duyên, để rồi đi tới chia xa. Gia đ́nh đă ép duyên nàng lấy người ḿnh không yêu, chẳng qua mănh lực đồng tiền chế ngự mọi t́nh huống, đổi trắng thay đen. Sanh cho đó là một hành động phũ phàng hay định mệnh đă rẽ ra làm hai. Sanh chấp nhận thương đau để ra đi, một quyết định dứt khoát để chạy trốn tiếng thị phi, trốn cái thọc lét, dèm pha của cái đất muôn đời ḍm ngó đời tư để lên án.  Sao lạ thế nhỉ ? Sanh nghĩ suy lời chất vấn ấy trong tâm tư ḿnh. Xa mẹ và mấy đứa em, lấy cớ đi xa để làm ăn và thay đổi đời sống mới hơn vùng đất sỏi đá nầy. Khô hạn mùa nắng, dầm dề mùa mưa. Sanh lau nước mắt để ra đi như đoạn tuyệt t́nh cũ không đăi ngộ ḿnh. Đi thôi! Dù ba năm sống trong t́nh yêu son sắt với Duyên, chưa một mảy may. Sanh nén đôi lần để giữ ǵn hạnh phúc cho một ngày mai đầy hứa hẹn. Họ gặp nhau trong một hoàn cảnh đặc biệt rồi từ đó yêu nhau, Sanh 30 tuổi, Duyên 25 tuổi. Nhưng cả hai không vượt qua được hàng rào của kim tiền và danh vọng. Sanh, Duyên như đứng trước bản án tử h́nh của t́nh yêu. Đời và định mệnh không chiều ḷng người. Sanh nuốt đắng cay để biệt ly.

-  Đi đâu? Người bán vé tàu nói.

-  Đi đâu cũng được. Sanh nói.

- Đi đâu là đi đâu? C̣n chỗ cho chuyến tàu đi thành phố trưa nay.  Chịu không ? Người bán vé tàu nói.

-  Được ! Sanh nói.

Sanh ngồi ôm chân trong toa tàu, kê đầu vào khung cửa, chán nản  nh́n ra ngoài, không bao lâu tàu chuyển bánh, lấy trớn phóng về phiá trước như con thuồng luồng uốn ḿnh trên rầy sắt nghe vang động. Tàu bỏ ga một ḿnh và mất hút vào cơi xa. Sanh thiếp ngủ tự lúc nào mặc cho con tàu vẫy vùng với núi đồi, với bờ biển mịt mù sương khói, mặc cho đám hành khách đứng ngồi, ḥ hét vô trật tự, hàng quán rao inh ỏi như chợ nổi giữa lưng trời. Tàu rít bánh, ngừng lại. Sanh mệt mỏi, mở mắt nh́n ra ngoài, cảnh tượng xô bồ của đám hàng rong trên sân ga, khách nhảy xuống tàu vạch quần đứng đái dọc hai bên con tàu, đèn chỉ dành sáng cho trạm ga giữa rừng núi hoang vu. Gió vút lạnh.

Cuối ngày hôm sau tàu đến ga thành phố. Rực ánh đèn và xe cộ, vang tiếng người và động cơ, biến thành phố như vũ trường. Sanh định thần lấy di động gọi.

-  A lô ! cho nói chuyện với Thủ. Sanh nói.

-  Không có nhà. Muốn gặp ổng gọi lại tối nay. Giọng đàn bà Nam bộ nói.

-  Alô ! Alô ! Không nghe nói, chỉ để lại tiếng ù…ù trong máy. Sanh dập di động bỏ vào túi, đứng nh́n thành phố cười. Ḷng chàng ngao ngán.

Bụng đói. Sanh ghé vào tiệm phở bên đường làm một tô tái-nạm-gầu-gân-sách để lấy sức. Xiả răng, súc miệng nh́n đám thực khách, ngồi câu giờ rồi luẩn quẩn  ở bến ga, bên kia đường là công viên tối đen đầy ấp những đôi nhơn t́nh thích bóng đêm làm nơi trú ẩn. Thời điểm nầy chắc có Thủ ở nhà.

 

Đêm hôm qua Sanh đi ngủ sớm, mệt cho một chuyến đi xa với con tàu cà gật , tảng rạng đă nghe xe chạy ào ào. Sanh nằm nán trên giường chưa muốn dậy, h́nh dung lại sanh hoạt của Thủ mà đổi ngạc nhiên, Thủ vào Nam được 10 năm, lấy vợ người miền nam đâu chừng 5 năm, cả hai chưa có một mụn con, có lẽ họ ham làm giàu chăng ? Có thế ! Thủ mới có cơ ngơi đồ sộ như thế nầy, có người ăn, kẻ ở trong nhà. Xum xuê ra phết. Sanh phục cái tài thao lược của Thủ lại thêm người vợ có một chút nhan sắc th́ biết đâu họ lại có cơ may. Nh́n căn pḥng chật hẹp, tợ như kho chứa hàng trước đây mà Thủ dành cho Sanh ở lại chơi ít hôm. Với Thủ chuyện nhỏ, nhưng được cái vô tư, Thủ mến bạn, nhất là bạn học cũ cùng quê đă một thời ăn nhờ nhà Sanh. Đền đáp công ơn đó, Thủ níu chân Sanh ở chơi đôi ba tuần cho có bạn tâm t́nh. Sanh rón rén đẩy cửa bước ra ngoài, đụng phải chị Tư Sạn, người ngày hôm qua nói trong phôn.

-   Cậu vào tắm, rồi ăn sáng. Tư Sạn nói.

Ra khỏi buồng tắm, Sanh thấy Tư Sạn đặt tô bánh canh nóng với ly cà phê sữa đá trên bàn ăn, phản mùi thơm lừng. Chuẩn bị cầm đũa th́  nhận ra Vàng Anh từ lầu cao đi xuống. Mỉm cười, đon đả chào đón Sanh.

-  Đêm qua anh ngủ được không ? Chắc đi đường mệt lắm ? Anh cứ ở lại chơi như người nhà, đừng quá cả nể, khách sáo làm mất t́nh thân hữu. Vàng Anh nói.

-  Thủ dạo nầy chắc bận công tác ở cơ quan ? Sanh nói.

-  Vâng ! anh nghỉ nhà có ngày chủ nhật, với lại bận khách khứa. Ngó thế chứ trong người anh bệnh lắm mà bạn bè ép ăn với nhậu. Có anh may ra khuyên ông ta nghe. Thế anh Sanh có dự tính làm ăn ở đây không ? Anh Thủ quen biết nhiều cơ quan tư cũng như công. Vàng Anh nói.

Nắng ở bên ngoài đă dậy từ lâu, đường phố nghe vang tiếng c̣i xe. Vàng Anh đă đi tự hồi nào. Sanh đẩy cổng sắt bước xuống phố, đi thơ thẩn nhớ về Duyên. Không biết giờ đây nàng đối đầu như thế nào. Người chồng sắp cưới của Duyên có thực sự yêu nàng như ḿnh yêu nàng hay nh́n nàng là người vợ không phải là người t́nh. Nếu thế th́ không c̣n chân lư của t́nh yêu mà cuộc trao đổi...

 

                                                           ***

 

Thủ và Vàng Anh xây dựng gia đ́nh như một thứ kinh tế thị trường có định hướng và có lợi cả hai bên ; nhưng nhờ vẻ đẹp quyến rũ của Vàng Anh mà đi tới chuyện hôn nhân chớp nhoáng cho Thủ, thật ra chàng chưa muốn lấy vợ giữa lúc đang lao đầu vào một đường giây không mấy hợp pháp, nhưng ở cái thế kẹt đành chấp nhận cho thuận cả đôi bên. Cha mẹ Vàng Anh là đại gia nổi tiếng đầu tư với khách đối tác nước ngoài, bộ phận chủ lực do đầu năo Thủ điều động cho việc làm ăn của Hai Thôi. Vàng Anh con gái đầu của Hai Thôi. Vợ chồng Hai Thôi sinh Vàng Anh sau cách mạng 75 đâu chừng 5 năm, cái thời chuyên trao đổi đô la và vàng. Có lẽ từ đó nẩy sinh ra hai chữ Vàng Anh. Đời ngó thế mà vui. Sinh ra đụng cái ǵ đặt tên cái đó, may mà có của th́ tên đi theo của, không của đẻ ra ăn bánh bèo th́ gọi con là cái bèo, cái bẹp, con trai cũng thế ; thằng ḅ, thằng đục. Thói đời mà ! V́ vậy Thủ gặp Vàng Anh là đẹp cả đôi. Thủ chỉ biết cụ thể Vàng Anh con gái cưng của Hai Thôi, c̣n phiá sau là ǵ Thủ không cần biết. Cái ao ước của Vàng Anh là được sống ở đô thị để học văn minh vật chất. Cưới hỏi xong đôi vợ chồng son trở về thành phố lập nghiệp. Thời vận như diều gặp gió, cơ sở ngày càng vươn cao, từ đó Thủ bận công việc quên luôn người vợ trẻ bên cạnh. Có phải v́ thế mà chậm con hay v́ nhu cầu cấp trên. Điều nầy chỉ có Thủ và Vàng Anh biết. Tư Sạn cũng bó tay, nhiều lần đề nghị Vàng Anh đi cúng thầy pháp đeo bùa để sinh qúy tử. Vàng Anh cho đó là điều không thực. Tháng ngày trôi lơ lửng, cả hai trở nên lănh cảm, mất luôn tính vợ chồng. Thủ có đi xét nghiệm và uống nhiều thuốc trị liệu nhưng bất thành. Kể cả thuốc ngoại Viagra. Vàng Anh trở nên vui với phấn son, lượt là cho đời bớt tẻ nhạt. Mỗi người, kể cả Tư Sạn đều có suy tư khác nhau. Tư Sạn chẳng chồng con từ xưa giờ ; nay đă 55 hơn, chỉ việc tôi đ̣i là chính. Bản chất Thủ chỉ biết làm giàu cho kịp bè phái chớ về văn hóa th́ kém cho nên chỉ học đ̣i hoặc lấy đời dạy đời, lấy nghề dạy nghề. Chứ ở trong cái nhà to lớn mà đâu có biết giá trị tê mô là ra răng. Khổ thế !

                                                                   

                                                               ***

 

Sanh bỏ xứ ra đi th́ tháng sau Duyên lên xe hoa. Nàng trang điểm lộng lẫy, đầu đội vành khăn đỏ, cổ đeo kiềng vàng, hoa tai, nhẫn cưới đeo trong tay, chân đi hài cườm nhung xanh, tay cầm bó hoa đủ màu buộc giải lụa hồng đan kết h́nh trái tim. Gương mặt Duyên bẽn lẽn nhưng không che được nỗi ḷng từ khi nhận lời cầu hôn của Thông, Duyên luôn tự nghĩ ḿnh đă phụ t́nh và thầm yêu trộm nhớ Sanh, từ dạo đó nhan sắc Duyên không c̣n tươi mà trở nên sầu muộn và giữ nét ấy cho tới bây giờ. Nh́n thấy sự đổi thay từ trong ra ngoài của Duyên, Thông nghĩ mơ hồ về hoàn cảnh cuộc sống có thể làm cho Duyên ưu tư đượm buồn. Thông đâu có lạ ǵ Sanh. Cả hai thằng cùng học một trường ngày xưa. Duyên đẹp nhất trong phố, cho nên lắm kẻ để mắt tới. Thông thủ đoạn hơn, mê Duyên nhưng t́m mọi cách phá hoại cuộc t́nh của Sanh. Thông không cần hành động như thế, không khéo ảnh hưởng đời Duyên mà tội cho thân nàng. Gia cảnh Duyên nghèo, cha mắt chứng nan y, nằm chờ chết, mẹ và mấy anh chị bơi trải để kiếm tiền cơm, tiền thuốc cho gia đ́nh. Sanh cũng cùng một hoàn cảnh. Thông xong cấp hai phổ thông th́ ông chú ở ngoài Bắc vào Nam năm 75, làm lớn có điạ vị trong xă hội, cậy thế đưa cho Thông vào cơ quan chính quyền, từ thằng tà lọt trèo lên trưởng pḥng, trèo tiếp lên phó giám đốc rồi lên tới đỉnh cao giám đốc sở ngoại thương. Khi mở cửa chào hàng với các công ty nước ngoài, th́ đâu có ngờ gia thế Thông trở thành tư sản mại bản, có tiếng đi cửa trước luồn cửa sau. Đánh trúng « tâm lư quần chúng » bố mẹ Thông ra tay giúp đỡ gia đ́nh Duyên…

Sanh biết cái thâm cung bí sử nhà Thông. Để rồi Duyên đành chôn sống t́nh yêu của ḿnh một cách tức tưởi. Sanh và Duyên đau khổ vô hạn. T́nh yêu th́ thiêng liêng mà tiền tài, danh vọng là ma đầu thế nhưng trong cơi đời này từ xưa cho đến nay người ta chọn ma đầu hơn thiêng liêng. Phật đứng sau ma, tiền Phật hậu linh không c̣n ở cái đất nầy nữa. Ít lắm ! Lùng cho ra cái loại người thiêng liêng hiếm lắm. Sanh hiểu tâm ư Thông từ thuở c̣n mặc quần xà-lỏn, Thông có máu hơn thua, không được việc nổi cáu, cấu xé, bôi bác, học hành chưa tới nơi mà ưa làm thầy thiên hạ, cái khổ của con người là thế đó, xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ. Sanh nh́n Thông như thằng bạn học cũ kém văn hoá lại kém văn minh, tánh khí rất đàn bà. Hắn đoạt Duyên qua tay ḿnh như kẻ cướp cạn, Sanh đau lắm mà đành chịu. Thưa với ai và ai đứng ra hoá giải cho Sanh nếu không có « đầu tiên ». Thôi được ; cho Thông thỏa măn với tham vọng. Tham vọng cái ǵ c̣n được, tham vọng t́nh yêu là chết ngả tứ. Thông đâu có ư thức về t́nh yêu mà biết cảm giác đó.  Rơ khốn !

Sanh dấn thân vào đời, nếm mùi đắng cay th́ gặt hái biết bao nhiêu bài học để đời.  Người ta  thường nói  phi thương bất phú  hay  bất phú phi thương đều đồng nghĩa bởi làm nên mà thất nhân tâm th́ xem như không có trên cơi đời này. Sanh hy sinh t́nh yêu là chọn lựa tốt đẹp cho ḿnh và cho Duyên. Sanh muốn t́nh yêu của ḿnh sẽ là t́nh yêu bất diệt và để lại cho nhau những ǵ cao qúi. Sanh không buồn và lặng lẽ đi một ḿnh trong bóng đêm để chờ sáng của ánh mặt trời.

Ở nhà Thủ được một tuần. Sanh kiếm được việc làm ở xí nghiệp sản xuất hàng đông lạnh, chức năng thu nhận sản phẩm và vật liệu, lương khởi sự so ra cũng tạm qua ngày cho một công nhân viên độc thân. Nhờ có công ăn việc làm cho nên tinh thần Sanh phấn chấn hơn dạo mới đặt chân vào đây. Sanh giàu ḷng tự ái cho nên không nhờ vả hoặc năn nỉ, ỉ ôi với ai bất cứ điều ǵ. Sanh thích độc lập.

- Công việc thấy thế nào ? Tôi nghĩ bước đầu th́ có vất vả nhưng dần dà quen việc th́ dể thôi, tôi cũng thế gian truân lắm vậy mà vẫn chưa yên. Thủ nói.

- Tiện đây cũng báo cho anh chị hay, nay tôi đă có việc làm, như vậy tạm ổn và có hướng ra thuê nhà để ở, tiện cho việc làm ăn. May mà có anh chị giúp đở thời gian qua không th́ cũng khó cho tôi. Như vậy là tốt lắm rồi. Sanh nói.

-  Nhà đâu có ai đông đảo mà sợ chật, sợ rộng. Bọn tôi đi suốt ngày, cái nhà bỏ hoang v́ thế mà mướn chị Tư vừa trông nhà, vừa làm việc nhà cho có sinh khí. Anh có ở đây, thêm cái chén, đôi đũa th́ đă sao, có anh cũng chừng đó mà không có anh cũng chừng đó. Được anh bên cạnh tôi vui thêm đôi chút. Cứ ở đấy, lúc nào đi th́ hăy đi. Thủ nói.

Hai người đang thảo luận chuyện ăn ở th́ thấy Vàng Anh đẩy cổng sắt đi vào, dong dỏng bước nhanh vào nhà, tay xách túi ni-lông đầy thực phẩm, giao qua tay  Tư Sạn với lời dặn ḍ, h́nh như Vàng Anh muốn thiết một bữa nhậu thuần túy, vừa vui t́nh nghĩa, vừa bồi dưỡng sức khỏe cho hai vị đàn ông mà Vàng Anh rất quan tâm. Cúi đầu chào vội Sanh và nhanh chân bước lên thang lầu. Dưới bếp Tư Sạn mài dao nghe rít tai, hai bạn cố tri ngồi nhắp từng cụm trà chiều, họ nói với nhau những ǵ không nghe rơ, chỉ thấy Sanh ngắt đầu lia liạ như nhận lệnh của cấp trên. Cái tác phong, lời nói của Thủ đúng là con người chỉ huy. Sanh dân giả hơn, thủ thường nhưng trong ḷng Sanh tràn ngập biển t́nh và giàu ḷng nhân ái. Ai mới nh́n qua thấy Sanh hiền và vô tư nhưng được nói chuyện với chàng, nghe từng câu, từng tiếng cảm t́nh ngay và đôi mắt Sanh trở màu thôi miên người đối diện không biết khi nào. Hoá ra trong căn nhà hai tầng  xây theo lối kiến trúc hiện đại kiểu Âu Mỹ nằm trên khu đất gần 800m2 giữa ḷng đô thị nầy mà không ai hay rằng có hai ông thần ở trong đó ; một ông thần tài và một ông thần ái t́nh.

 Mấy ai học được chữ ngờ. Vàng Anh cũng không biết mà Tư Sạn chẳng mấy hay, hai người phụ nữ đó chỉ làm theo mệnh lệnh. Nhưng không một ai biết được độc chiêu của hai vị thần sống nầy. Họ thủ như thủ vàng hay thủ đoạn. Thế mới gọi là đời !  Sanh và Thủ  trở nên  tâm đắc,  mà hai tuần  qua chỉ  nói qua  loa  rồi mạnh  ai nấy làm chính  cái không  khí  đó làm  cho Sanh  cảm thấy áy náy mà ra riêng. Nhưng trước sau ǵ Sanh cũng đi thôi. Không thể ở như thế được, gần nhau sanh ra lờn, mất luôn t́nh nghĩa. Sanh miên man trong vai tṛ hành thế và xử thế, bất giác Thủ đem lại chai cổ-nhát tây ‘ Roi de France ‘ đời rượu xuất hầm 1899 ; đặt xuống bàn, rót vào 2 ly cối thủy tinh đít dày mời Sanh. Họ cụng ly, hất rượu vào họng, chưa hạ ly th́ đă nghe tiếng cười của Vàng Anh bên cạnh. Cái vội vàng chào hỏi lúc về của Vàng Anh, chính là lên buồng tắm rửa, trang điểm để diện khách mới đến, phấn son nhẹ cho buổi tối để tránh ánh đèn điện phá màu nhan sắc của nàng, kể cả kiểu tóc cũng chải theo kiểu buổi tối, Vàng Anh thướt tha trong bộ áo bà-ba lụa màu trứng  sáo, trông sang trọng và qúi phái hơn b́nh thường, nàng đi ngang qua Sanh phản lại mùi nước hoa Chanel Coco #5. Dưới con mắt Sanh là kỳ quan tuyệt phẩm, dưới con mắt Thủ là xa xỉ, lăng phí, là con ngựa chướng. Thủ quen mắt điều đó. Lạ ǵ mà phải khen tặng vợ hay nịnh vợ một cái cho t́nh. Thủ, Vàng Anh lănh cảm đă lâu lắm, gần cả 5 năm nay. Đâu c̣n hứng khởi để mà ca tụng, riết rồi thành quen. Vàng Anh vói miệng gọi Tư Sạn.

-  Xong chưa d́ Tư. Cái ǵ xong d́ cứ cho lên đây. Đói lắm ! Vàng Anh nói.

Sanh và Thủ nhấm nháp, cứ mỗi lúc bỏ đũa là nâng ly, là đà chưa tới tiếng đồng hồ mà chai rượu tây xuống nửa. Sanh tửu lượng khá dù không phải là con sâu rượu, Thủ đă ngả ngớn có lẽ sức khoẻ yếu, chứ nhiều khi nhắm một ḿnh lấy sức trước khi ḅ lên giường mà mấy lần đều thế rớt xuống là ngáy khoẻ, đưa đầu rúc vào nách Vàng Anh, nàng khó chịu mùi rượu phá mùi hương xịt thân thể của nàng. Nhưng hôm nay lại khác hơn mọi khi, có lẽ thực phẩm lạ miệng hay Tư Sạn muốn trổ ngón nghề nấu nướng của người nam bộ hay tại rượu qúi mà làm tăng thêm tốc độ. Vàng Anh đứng nh́n, phụ hoạ với hai ông thần, mỉm cười đắc ư. Đàn bà không thích rượu nhưng lại thích nh́n đàn ông uống rượu. Sao kỳ thế ? Bởi trong hơi rượu như có lời mời gọi đầy hứng t́nh, hấp dẫn. Vàng Anh khoái nh́n để t́m nguồn lạc thú ấy. Mắt Vàng Anh mơ màng. Tư Sạn đem lên nồi lẩu lươn đầy đủ hoa lá cành và lanh tay rút những thứ thừa ra khỏi bàn cho nhị vị thưởng thức món độc chiêu miền nam. Nước lèo sôi sùng sục như lửa sôi hỏa diệm sơn. Vàng Anh lấy đũa chao nồi lẩu và vớt lên cái đầu lươn bỏ vào chén của Sanh từ tốn như kiểu hầu chồng của người Nhật, đoạn vớt cái lưng lươn ứ thịt béo cho Thủ. Thịt lươn nóng hầm, xé cái lưỡi của Thủ, bỏ vào chén thít tha.

-  Hai anh ăn lươn phải biết cách.  Phải nhai  cho thật nhuyễn  cái xương lưng của con lươn, nó bổ vô cùng, bổ cho ngũ tạng. Vàng Anh nói.

-   Cái đầu lươn của tôi th́ bổ ở chỗ nào ? Sanh nói.

Vàng Anh nghe nói cười ngất ngưởng, bởi ông chồng và người bạn chồng chưa thuộc bài giữa cuộc đời này, Vàng Anh không giải thích cái tác dụng đó chỉ nghe và nhận ra từ thân phụ ḿnh mỗi khi có đ́nh đám. Hai Thôi uống vào thường nói tài hay.  Nhưng biết  đâu trong suy nghĩ của nàng có một tác dụng khác.  Đàn bà trời cho nhiều ngón nghề để xử thế tợ như con rắn đấy mà ! Biến sắc.

Buổi nhậu thân hữu kéo dài gần nửa đêm, rượu vào lời ra, có những lúc Thủ tính nói hụych toẹt chuyện ăn nằm, nhưng kịp lúc Vàng Anh nói sang chuyện khác, bă lả mời ăn. Trên bàn nhậu giờ đây ngổn ngang những thứ phế phẩm của đồ ăn. Thủ gục đầu lên bàn. Vàng Anh và Sanh đưa mắt mỉm cười.

-  Chị đưa anh lên nghỉ. Khuya rồi. Sanh nói.

-   Anh giúp tôi một tay. Vàng Anh nói.

Họ đặt Thủ lên giường, Sanh vội bước ra khỏi buồng của hai người, ngọn đèn mờ trong buồng ngủ, khăn trải, màng treo thật hấp dẫn. Đúng là pḥng the !

Ngồi một ḿnh trong căn nhà rộng răi nầy, Sanh không biết cuộc đời ḿnh rồi sẽ đi về đâu ? Với số tuổi 33, 34 mà c̣n như thế nầy th́ tính làm sao, không nhẽ mất ‘mời xưa’ ở luôn như thế. Sanh thở dài, nh́n vầng trăng non đầu cuối.

-  Cậu dùng trà hay cà phê ? Tư Sạn nói.

Sanh hoàn hồn, xô chàng về với thực tại, quên ḿnh đang ở nhà Thủ, ú ớ chả  thành tiếng. Nghe tiếng dục của Tư Sạn, ngoảnh nh́n lui như dê con lạc bầy.

-   Không uống đâu chị Tư. Sanh nói.

-   Uống trà cho nhả rượu trước khi đi ngủ. Khuya rồi cậu. Tư Sạn nói.

Hơn ba tuần nay nằm trong căn buồng chứa làm buồng ngủ, ít khi Sanh ngủ thẳng giấc, thao thức điều ǵ, ba hồi nhớ bốn hồi thương. Đôi khi thương cho thân ḿnh sao nhận lắm thứ. Đau khổ nhất là t́nh yêu, nó cứ quấn quít quanh người. Cho nên thổ giấc ngủ cũng gần sáng mới ngủ được. Tưởng có rượu th́ ngủ nhanh. Bên ngoài cảnh vật lắng xuống, bên trong Tư Sạn đóng buồng ngủ êm, chả c̣n nghe ǵ. Sanh vẫn chong mắt, úp mặt vào tường ru giấc ngủ. Linh cảm như báo điều ǵ, trở người và nghe bước đi nhẹ. Để xem ! Đúng có tiếng động âm thầm. Sanh lim dim mắt để canh chừng ; chàng nghe tiếng cửa buồng đẩy nhẹ, h́nh như có bóng ai đang nh́n ḿnh. Vói mắt nh́n đồng hồ, kim chỉ 3 giờ sáng. Sanh rút ḿnh trong chăn để nghe giấc ngủ đi lần vào sáng.

 

 ***

 

Nhanh thật ! Mới ngày nào bỏ xứ vào đây mà đă hơn hai năm. Ăn hai cái Tết xa quê,  xa mẹ và đám em, quên hẳn về Duyên. Xa mặt cách ḷng. Có ǵ níu kéo nhau đâu giữa Sanh và Duyên, chỉ c̣n lại trong tâm tưởng mỗi khi chợt nhớ . Sanh ngán cái lối sống của trào lưu đô thị ngày nay, chạy theo thị hiếu, học sa đọa hơn học văn minh, vẫn ngổn ngang ăn nói, thưa tŕnh chưa phải phép, tánh nào, tật nấy lô nhô, lúc nhúc như những mái lá, nhà tôn trên con sông, rạch nước đen  tự thuở nào. Chưa lắp đặt một hệ thống chỉnh trang đời sống ; chả cải cách, sửa đổi hay học hỏi cái hay cái dở. Muôn đời là vẫn thế. May thay Sanh không phải lớp người của xă hội đó. Chàng có đầu óc trước thời cuộc, đánh giá được thiệt hơn để quyết định đời ḿnh. Nhưng liệu Sanh có vấp ngă trước sự cám dỗ vật chất và tiền tài hay rồi cũng bị ma đưa lối qủi dẫn đường ? Hiện tại trong xí nghiệp đông lạnh, Sanh lọt mắt xanh của một vài nữ công nhân đồng nghiệp. Sanh vốn là người đa t́nh lại khéo ăn nói, độc thân vui tính, lực lưỡng và sạch sẽ cho nên lắm người mê. Hương nằm trong khâu điều hành, nhiều lần để mắt đến Sanh. Hương con nhà doanh thương ở phố người Hoa. Lư Lệ Hương 38 tuổi làm được 8 năm ở đây. Thị được xem là cán bộ công nhân viên pḥng quản trị xí nghiệp dưới quyền giám đốc một bậc. Hương công tác ở đây trước là có phúc lợi cao sau nữa có đồng tiền tự lực để se sua, đủng đỉnh với đời, với chị em đồng nghiệp. Nhiều lần nói chuyện việc làm với Sanh, y thị thường láy mắt đưa t́nh. Sanh đón nhận nhưng xem đây không phải t́nh yêu. Sanh muốn t́m một thứ t́nh yêu đích thực như con kè kè chờ nắng, chớ không phải thứ ái t́nh rẻ tiền của xí nghiệp đông lạnh. Sanh lưỡng lự đời ḿnh và kiên nhẫn đợi chờ thần ái t́nh pḥ hộ cho chàng chóng có người yêu lư tưởng như độ nào đă yêu Duyên.

 

Sanh bây giờ ở không xa ngôi nhà của Thủ. Mỗi sáng đón xe buưt đi làm, đôi khi được mấy người đẹp trong xí nghiệp cho ngồi xe máy đưa về nhà. Nhất cận gia nhị cận thân v́ vậy Sanh luôn tỏ t́nh cảm với hàng xóm, mỉm cười chào hỏi ân cần. Mấy bà già mến tánh t́nh của Sanh. Đă bao lần thấy đồ ăn để sẳn trên bàn, Sanh cứ nghĩ hàng xóm mang sang cho. Mà chả biết là ai để cám ơn. Đem chuyện nầy ra kể cho Vàng Anh nghe mỗi khi nàng ghé thăm Sanh. Vàng Anh chỉ mỉm cười không nói hay góp ư. Có khi ngồi lại với Sanh cả buổi mới chịu về.

-  Anh chế trà uống nghe. Sanh nói.

-  Không ! em phải đi. Vàng Anh nói.

Trong thâm tâm Vàng Anh muốn giúp đỡ Sanh và để tạo điều kiện sống cho thích hợp với đời, bởi thấy chàng cô độc đâm ra thương thầm. Nhưng làm sáng tỏ sợ dị nghị. Vàng Anh đă bị thu hút bởi Sanh từ ngày đầu mới gặp nhau trong những ngày tá túc ở nhà Thủ, trong những buổi rượu tiêu chuẩn với Thủ. Vàng Anh dựa cơ hội đó để t́m thấy con người Sanh. Đúng như suy nghĩ của Vàng Anh ; nàng nuôi dưỡng sự thầm kín đó. Sanh có cái hay, dù dưới hoàn cảnh nào, t́nh huống nào không bao giờ nói  về đời  tư ḿnh cho một ai hay, nhất là chuyện ái t́nh của Sanh. Tất cả quá khứ sống  của Sanh  đều được  chôn sâu  trong ḷng  mộ Kim Tự Tháp. Cho nên chẳng mấy ai hay sự quan hệ t́nh cảm giữa Sanh và Vàng Anh. Thủ hoàn toàn không biết sự phụ bạc nầy của Vàng Anh, không hề hay biết sự lừa dối của thằng bạn cố tri. Thủ vẫn tin yêu họ như những người cao thượng. Thủ dùng trí xảo quyệt để lấy tiền người ta. Sanh xảo quyệt để lấy t́nh người ta. Vàng Anh thừa kế nghiệp dĩ của Hai Thôi.  Cả ba đều đă  nhúng chàm do từ xă hội  mà ra.  Cho nên ḍng sông, rạch đó vẫn là ḍng nước đen khó hoán chuyển. Sanh ngồi gần Vàng Anh, khoác tay qua vai nàng. Nghĩ suy mông lung. Sanh nhoẻn cười  với nàng.

-  Anh cười em điều ǵ ? Hơn hai năm chưa hiểu em hay sao ? Vàng Anh nói.

Vàng Anh muốn nuôi t́nh yêu thầm kín nầy cho thật chín muồi. Đợi cho nó tự nhiên rụng xuống là trái ngọt đậm đà từ thân cây mà ra. Nhưng cuộc đời đâu có đáp lời yêu cầu đó một cách dễ dàng như thế. Vàng Anh biết ḿnh dựa cuộc sống trong mănh lực đồng tiền của Thủ làm ra, dù ǵ ; thỏa măn hay không vẫn là t́nh nghĩa. Sanh tuổi tác gần kề với nàng lại độc thân, nhập cuộc với Sanh liệu con tàu đó có vỡ tan ? Sanh và Vàng Anh hai con người khát t́nh. Chờ nắng để hong ấm ; họ là những con kè kè núp suốt mùa đông trong động đá…

Hơn hai năm sống ở đây, Sanh lột xác hoàn toàn, t́nh đă phụ chàng nên chàng háo hức với t́nh yêu, để quên đi niềm đau. Trong nỗi tuyệt vọng tận cùng Vàng Anh mang lại ḍng nước mát cho Sanh cũng như cho chính nàng. Hai người gần như cùng một hoàn cảnh, kẻ có người không ; một đằng tức tưởi bỏ đi, một đằng muốn kềm giữ th́ bỏ quên. Sanh và Vàng Anh bước vào con đường phiêu lưu ái t́nh từ đó. Như thể trả thù đời. Cả hai lim dim dưới ngọn đèn trần đổ xuống ; ngọn lửa nhen lên từ dạo đó trong cái đêm lén nh́n chàng thao thức ngủ lạnh lẽo, cô đơn. T́nh yêu đôi khi là phù phiếm nhưng mấy ai chịu nói ra. Thiêng liêng hay ma đầu. Chỉ có trời mới biết !

Không biết hôm nay có nguyệt thực hay không mà thấy Vàng Anh xôn xao, rạo rực như muốn trút ra điều ǵ hay bị thần ái t́nh thôi miên mà ngồi đơ người nơi nhà trọ của Sanh. Nàng chờ chàng về để nói nỗi ức ? Chắc thế ! khác hơn mọi khi. Bỗng nghe tiếng sột soạt ở ngoài cửa. Nỗi mừng hiện lên mặt Vàng Anh.

-  Có việc ǵ mà đột ngột thế ? Sanh nói.

-  Em nhớ anh quá. Vàng Anh nói.

-  Mới gặp hôm qua đấy mà ! Sanh nói.

-  Em chịu hết nổi, muốn gặp anh thôi. Em nhớ anh. Vàng Anh nói.

Sanh chẳng buồn nói ǵ hơn. Sống bên cạnh đàn bà nhiều lần Sanh hiểu tánh khí của họ, đàn bà buồn vui bất thường, khó độ lượng. Thả Vàng Anh ngồi trên ghế một ḿnh. Sanh vào buồng tắm dội nước  nghe vang cả bên ngoài.Vừa tắm vừa hát trông lạc quan yêu đời. Vấn khăn tắm, xô cửa bước ra, Vàng Anh nhào tới ôm Sanh vào ḷng, hôn ríu rít. Nàng thỏ thẻ bên tai chàng.

-  Anh đói bụng. Sanh nói.

-  Ờ! Chúng ḿnh đi ăn thôi. À quên; không được đâu anh. Vàng Anh nói.

-  Thế ḿnh ăn ǵ? Sanh nói

-   Ăn ǵ? Nàng nói khẽ vào tai Sanh.

Sanh xốc Vàng Anh lên đôi tay rắn, đưa vào buồng đoạn lần ṃ rồi nằm lên ḿnh Vàng Anh, Sanh toả mùi  xà bông Quế Hương xuống người nàng. Hai  hàng  mi đóng lại, gương mặt Vàng Anh trở nên man dại, tóc nàng trải lên gối trắng như mây, như mưa. Sanh nhẹ nhàng tháo những cúc áo, thân thể Vàng Anh nằm sóng soải trên giường như phơi ḿnh giữa sa mạc với cát bỏng. Chàng hôn lên má, lên môi, lên ngực, lên ḿnh nàng, Sanh tràn người xuống tận cùng vực thẳm, đụng phải đám cỏ gai sa mạc. Sanh chới với. Khát! Tợ như nai tơ thè lưỡi uống nước đục với cá sấu. Hai người đùa bỡn trên giường ngủ làm nhàu nát cả chăn gối, đôi chân họ vấn vào nhau chỉ c̣n nghe tiếng gió bên ngoài xoáy qua khe cửa sổ nghe vi vu. Cả hai lịm trong giấc ngủ dật dờ của một chiều thứ bảy như thường lệ. Có nguyệt thực đêm nay không? Chỉ có Vàng Anh biết. Ngoài xa vẳng tiếng rao hàng như mời gọi, tiếng rao nửa vời đứt quăng.

 

                                                           ***

 

Tiếng chuông ở cổng sắt nghe không rơ, một lúc sau Tư Sạn mới nhận ra có người gọi. Hai viên chức cảnh sát mặt đồ vàng đeo đầy sao trên áo, hia măo đề huề, mặt lạnh như tiền, một tay cặp xách, tay kia cầm giấy, nh́n với đôi mắt nghi ngờ, Tư Sạn cũng nghi ngờ không biết thiệt hay giả. Đời này khó tin; vàng thau lẫn lộn, chánh tà hùm bà lằn. Khó định nghĩa.

-  Bà là chủ nhân nhà nầy? Cảnh sát nói.

-  Đâu có, người ở. Tư Sạn nói.

-  Ai là chủ. Cảnh sát nói.

-  Cậu mợ hai Thủ tui. Tư Sạn nói.

-  Có nhà không ? Cảnh sát nói.

Hai bên trao đổi chưa ngă ngũ. Chiếc Honda sedan 4 cửa màu dụ bạc kê mũi sau lưng hai viên chức nhà nước. Vàng Anh mở cửa xe và tiến về phiá họ. Mặt tái xanh như tàu lá chuối non, chưa rơ ngọn ngành. Họ cùng đi vào bên trong.

-  Ông Trần Trung Thủ đang tạm giữ điều tra ở sở tại. Cảnh sát nói.

-  Lư do ǵ thưa qúy ông ? Vàng Anh nói.

- Theo báo cáo Trần Trung Thủ đă biển thủ công quĩ nhà nước và công ty. Cảnh sát nói.

Vàng Anh ngồi thịch xuống ghế bành bọc da,  ôm  đầu  khóc  thút  thít  trông thê thảm. Cả một lâu đài danh vọng và tiền tài sập xuống như cơn đại họa. Cuốn phăng ra biển, giờ đây lấy ǵ ăn nói với đời với người. Sớm muộn ǵ Thủ ngồi tù dài hạn, cửa nhà xe cộ sẽ tịch biên. Vàng Anh nghĩ về Hai Thôi nhờ cha ḿnh bày kế  cứu chuộc Thủ  ra khỏi nơi  tạm giam. Cớ sự chưa   biết đi về  đâu. Vàng Anh rơi vào con đường khó xử cả hai bên.

Cha con Hai Thôi tung tiền chạy cho bằng được để cứu Thủ trở về với tự do, chi tiền khắp mọi cơ quan, chi cho nhóm luật sư bào chữa nhưng vô hiệu hóa, cá mè, cá mú một lũ sâu mọt, tiền mất tật mang, khánh tận. Phi thương bất phú. Thiêng liêng hay ma đầu ?

 

                                                          ***

 

Ba tháng nằm lao xá, Thủ gầy, tóc trắng, biếng ăn, sức khoẻ  suy sụp  chờ ngày ra hầu ṭa lănh án chung thân. Sau đó Thủ chết trong tù v́ chứng tai biến mạch máu năo. Bản án đ́nh chỉ và không c̣n xét xử; những đồng nghiệp cũng như cọng tác một số bỏ trốn, một số lần lượt đi tù. Về sau người  ta không thấy Vàng Anh lui tới trên những con đường quen thuộc và cũng không biết nàng sống chết ra sao. Sanh mất dấu từ đó không ai biết lư do ǵ Sanh ra đi và bỏ luôn việc làm ở xí nghiệp đông lạnh hàng xuất khẩu ./.

 

VƠ CÔNG LIÊM  (ca.ab. nguyệtthực tháng 6/2011)

 

_____________

* ”… Làm đau đớn con tim/ Bằng điệu buồn/ Vời vợi…” P. Verlaine

  

                                                                ***

        

   

trang vơ công liêm

art2all.net