vơ công liêm

 

 

 

ĐI VỀ MỘT CƠI HƯ VÔ

        tưởng nhớ: bửu chỉ, trần vàng sao, bửu chuẩn và bầy chim sẻ.

 

tôi . chẳng biết gọi ǵ cho đỡ nhớ
những bạn bè xưa nay
có đứa nằm xuống hiền khô như trẻ thơ mê ngủ
có đứa sống c̣n thách đố với trần ai ma trơi qủi ám
cho một lần rồi thôi nơi con đường giăng kín đời nhau
như sứ mệnh . như chiêm bao . như thác đổ
những khóm lục b́nh trôi về nơi không bến đậu
em . khuất sâu trong đôi mắt lá răm ướt mi tràn
bầu bạn sớm hôm tối lửa tắt đèn . hởi t́nh yêu
đêm . giả từ
xa . kỷ niệm
những đốm lửa ngoài kia đang chờ đợi lời trăn trối cuối
con tàu hụt hẫng bỏ lại sau lưng thời gian vô tận số . sát na
phôi pha một thời
nằm nghe sóng vỗ
nắng khoát trên vai
suốt đời cô độc
nơi giam cầm trí tuệ hoang mang
một lần chết giỡn đùa nhân thế
mà tưởng như là chuyện trong mơ
ô hay đời là thế t́nh cũng là thế
một sớm thu tàn
một thoáng mong manh
để nghe mưa khóc
cho xiết thương đau
tôi . chẳng biết gọi ǵ cho đở nhớ
giữa trời biền biệt bóng hoàng hôn

chuyến xe đă tới
vé cầm trên tay
về miền cổ độ
bên trời hư vô ./.

VƠ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. đầu tháng 8/2018)
 


 

 

art2all.net