VƠ CÔNG LIÊM

 

MỘT THOÁNG MÂY BAY

                                                               Everyone has a wildside even a legend.

(Charlie Chaplin)

 

 

Hạnh đứng trên đồi cao, đưa mắt nh́n quanh thành phố;mặt hồ nhả hơi thở mờ, đặc quánh. Hạnh tiếp tục đi, cảnh vật c̣n nằm trong chiêm bao của sương và heo lạnh, hàng cây bên đường gục đầu chờ gió. Đàlạt; lúc nầy đă 8.00giờ sáng mà phố phường c̣n đang ch́m trong giấc ngủ muộn, hàng thông mờ khuất, dưới chân đồi trải dài thảm cỏ xanh, pha lẫn màu đất nâu ẩm mướt tợ như tranh sơn dầu chưa ráo khô.

Hạnh nâng cao cổ áo, thong thả đi về cuối phố, nàng đứng lại nh́n mông lung, khu chợ Ḥa B́nh c̣n đương ngủ chưa chịu dậy mặc dầu trời đă tỏa rạng, tiếng động cơ ở xa văng lại nghe nao ḷng, sột sọat trên cành thông những sóc con đuôi đen đang chuyền cành, trườn ḿnh xuống đất kiếm ăn, tiếng chim kêu ch́m sâu vào ruộng rẫy, nhấp nhô trên những cánh đồi hoang vắng.

Mặt trời đỏ, quẹt những tia sáng thủy tinh qua màn sương trắng và khói mù, thành phố sáng lên, chóp nhà thờ”con gà” đă nhú lên cao giữa lưng trời,tháp viễn thông hiện rơ dưới ngọn đèn lấp láy chớp với vóc dáng buồn mênh mang. Hạnh vừa đi vừa nhớ quá khứ, nhớ con đường mà nàng đang đi qua đây; giờ đă thay đổi chỉ c̣n lại dấu yêu mà thôi, chân nàng đạp lên sạn đỏ, xào xạc lá vàng khô cho nàng một cảm giác rờn rợn trong ḷng. Hạnh đứng lại; nhắm ghiền đôi mắt trong giây lát, mường tượng về một khung trời xa xưa đă in dấu mối t́nh đầu của hai đứa; ngày mà Hạnh và Khâm thường hay  hẹn ḥ nơi đây…

 

Hai người gặp nhau trong một chuyến bay quân sự Sài G̣n, ĐàLạt

vào môt ngày cuối tuần trời mưa.Trong chuyến bay ấy đă tạo cho họ một t́nh yêu chớm nở và từ đó họ rơi t́nh.- T́nh yêu đến thật bất ngờ! nàng nghĩ. Hạnh buột miệng hỏi:- Anh ở ĐàLạt hay đến thăm ĐàLạt ? –Tôi đến tham quan ĐàLạt trong dịp hè nầy. Bởi ĐàLạt là nơi chốn mà tôi ấp ủ từ lâu, nó đến với tôi trong sách vở, trong câu ḥ, điệu hát và ĐàLạt cho tôi một người con gái để yêu. Khâm vừa nói vừa cười một cách thích thú. Hạnh hỏi tiếp.- Thiếu nữ nào thế anh? -Người đang đứng trước mặt tôi. Khâm nh́n vào mắt Hạnh. Nàng cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ và nàng tỏ ra kiêu hănh; nơi Hạnh chào đời ở đây.

Hai người lên xe về thành phố. Khâm rút ḿnh trong  áo ấm, không nói một điều, ngồi êm bên cạnh Hạnh, thỉnh thoảng liếc mắt nh́n nàng, từ phi cảng về thành phố th́ trời chập tối, đèn vàng lấp loá sáng, hơi lạnh phả xuống ḷng phố một vài người qua đường khoanh tay trong chiếc áo ấm đan tay. -Bao giờ anh trở lại Sài G̣n? Hạnh hỏi. Khâm không trả lời câu hỏi. -Ngày mai anh đến thăm Hạnh được không ? –Em nghĩ không được đâu.- Chúng ḿnh hẹn gặp nhau đi nhé! Giọng nói nàng tha thiết. Hai đứa chia tay chiều hôm ấy.

 

Qua ngơ ngách của thành phố ĐàLạt, những con đường chật hẹp, lót đá, lên xuống với những con dốc cao thấp, hai bên đường nhỏ, quằn quèo lối đi những căn nhà quét vôi trắng đối mặt nhau trông thân quen; len qua chợ, dẫn đến con hẻm khác ở đó có một quán càphê khá đông khách làm điểm hẹn cho hai đứa. Khâm ngồi nâng cốc chờ đợi, càphê tỏa mùi hương cau thơm nồng nàn, nắng đi vào ô cửa, soi gương mặt Khâm; gương mặt khô cứng thoáng nét buồn vời vợi, chàng dơi mắt ra ngoài con phố, bất giác nhận ra Hạnh từ cuối đường tiến lại gần; nàng mặc chiếc áo lụa vàng anh, tóc vấn cao để lộ ṿng cổ màu da trắng sữa, tṛn búp, khuôn trang nàng trông tươi mát và thoáng dịu hơn ngày hôm qua Khâm gặp, nhờ viền môi đỏ thắm màu táo chín, tạo cho dung nhan nàng một nét đẹp kiêu sa gái nhà lành, tất cả đă nổi bật giữa khung trời thơ mộng của thành phố sương mờ. Khâm choáng váng trước nhan sắc kiều diễm ấy. –Anh đợi em lâu không? Nàng hỏi. -Lâu hay chưa lâu ĐàLạt vẫn là nơi cho anh nhắm nhía hương sắc ở đây. Người hầu bàn đến gần. -Cho một tách càphê sữa nóng.và một đen không đường. -Sao anh biết ư em? Hạnh nói. -Đàn bà, con gái mỗi khi uống càphê thường có một ít sữa cho dịu chất đậm. Phải thế không Hạnh? Họ nh́n nhau, cười nói như đă quen nhau từ lâu. Khâm nh́n say đắm vào mắt Hạnh như muốn nói điều ǵ. Buổi gặp gỡ lần nầy như đă trao nhau tự đáy ḷng, con tim  thổn thức và đầy hứa hẹn của t́nh yêu mà chính họ cảm nhận được từ buổi ban đầu khi mới gặp nhau …

 

Nàng rùng ḿnh; trở lại với hiện thực. Chợ Ḥa B́nh đă đầy ấp người qua lại, xe cộ ngổn ngang vang lên những tiếng c̣i nhức óc, đám xe đủ loại đang nằm im phơi nắng bên kia đường, hàng quán mở cửa với tiếng rao hàng xé không gian. Hạnh không nghe, không thấy những xáo động xung quanh, nàng cúi đầu đi chậm như người mất hồn, miên man trong trí tưởng, nàng muốn đuổi ám ảnh đi thật xa để trở về với hiện tại, ám ảnh vây quanh nàng một thời gian khá lâu; từ khi đem ḷng yêu thương Khâm cho đến ngày chàng vào quân trường vơ bị, h́nh ảnh đó luôn luôn ám ảnh nàng. Hạnh sợ mất Khâm. Mất Khâm nàng mất tất cả. Đúng vậy! sau 30 tháng 4.

 

Ba mươi năm sau; kư ức trở về những lúc bất chợt, nàng sợ, nàng quyết tâm kiềm chế lư trí để sống một cách b́nh thường vô tư bên cạnh chồng và con. Bây giờ sống với Triết; chồng nàng và hai đứa con trưởng thành của họ Nhẫn và Mai. Hạnh kể hết cho Triết nghe cuộc t́nh của ḿnh với Khâm. Triết khâm phục t́nh yêu của vợ ḿnh…Thế nhưng; t́nh yêu lư tưởng mà Hạnh ôm ấp, tưởng sẽ măi măi như nàng mong muốn, nào ngờ cuộc đời và định mệnh đă đổi thay nàng cho dầu Khâm đă chết trong trại cải tạo ngoài miền Bắc xa xôi của những năm đầu khi tàn cuộc chiến. Hạnh nuốt những đắng cay, vào đời bằng sự đổi thay của ḷng người, một xă hội đầy rẫy mưu toan. Những giọt nước mắt tiếp tục chảy trong tim cho tới ngày nàng quyết định lời cầu hôn của Triết. Giờ đây ”Mái tây hiên nguyệt gát chênh chênh. Rầu rĩ lắm xuân về oanh nhớ”*. Những bài ca xưa cũ, những con đường thường hay đi lại, chiều xuống trên những ngọn đồi, sương giăng mặt hồ hay đêm về trên hè phố …Tất cả đánh thức nàng, dẫu nàng đă xóa bỏ niềm đau bên t́nh yêu mới.

 

Ngoài kia h́nh như có ai đang nh́n nàng? Hạnh nghĩ thầm và giọt nước mắt rơi tự hồi nào trên đôi g̣ má khô của thời gian ./.

 

* thơ TảnĐà NKH

 

VƠ CÔNG LIÊM   (lậpxuân khôngtám)

 

 

 

trang vơ công liêm

art2all.net