vơ công liêm

 

 

 

QUẠ

 

gởi: tố như đỗ tư nghĩa

 

 

phố lặng khép cửa
âm thầm nghe mưa
những hàng cây che khuất trời dĩ văng
không gian đầy bụi bặm
phủ đầu đám rong rêu
một đời thương tật giữa chốn hồng trần
khoác áo thiền giả . sư
sự thật nhem nhúa . ôi
sự thật hổ mang thuồng luồng cấu xé cục xương khô
quạ
cười dă man trên ngọn cây dưới đôi cánh tàn dư một kiếp
quạ
mỏ nhọn hoắc là bầy thú trước bảng đen tội lỗi trá h́nh
một thân xác ṃn hư ảo
linh hồn băo táp đơn côi
những móng vuốt thương đau
là vực thẳm là nhân gian
của nắng mưa của thời vụ
mây lang thang mưa lất phất
gió thở gió ừ thu
gióng tiếng cười vu vơ
lên thang bậc cuộc đời
đống rác chờ xe rác
ruồi bu quanh ruồi bu
điệp khúc ṃn thổ mộ
thân già cô độc tôi
phơi nắng dầm mưa chiều nay biển vắng người nghe sóng
cạn chén thù tạc thổi khói vào hư không để thấy đời như không
sự thật nhem nhúa hổ mang thuồng luồng đấm đá vô tội vạ
tôi . đưa em vào nơi không có ai để làm dấu thánh cho cuộc t́nh
một thời lêu lổng chơi hoang không một chứng từ . và em ở đó
có điều ǵ loang lỗ trên thân thể nhược tiểu nô lệ da vàng ?
tôi . cúi đầu trên băng tầng vô cực một cơi đi về không bóng ai
chuyến xe không người lái mà tôi và em là hành khách bất đắc dĩ đi qua
những ngơ nghách ruộng đồng phơi nắng trắng c̣ bay qua vùng lá chết
cho một lần trong đời nghe mưa cho linh hồn trở giấc thoát tục trần ai
không có em thành phố đông đá thuốc lá cà phê rượu ngáp trên môi
đêm . mở rộng cánh cửa giữa lúc giao t́nh mưa rơi hụt hẫng
ngoài kia là niềm nhớ không tên trên mặt đường rạn nứt hố thẳm
tội lỗi . giả dối . đâm hoài băo những nhát dao rướm máu ngực thở
chiền chiện ơi . quạ đen ơi . sâm cầm đâu c̣n mà hót trên cơi đời này

em . bay vào vùng trăng

tôi . đi vào phiêu lăng ./.

VƠ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. 1/9/2017)

 

___________


+Tựa bài thơ lấy từ tác phẩm ‘The Raven and other Poems’ của Edgar Allan Poe (1809-1849)


 

 

 

art2all.net