Vơ Công Liêm

 

RỪNG CẤM

 

                                      

 

Căn nhà lầu hai tầng, quét vôi màu vỏ trứng sáo, cửa sổ và cửa lớn sơn cùng  màu xám đậm, mái ngói đỏ nhạt trông ủ dột, lẫn lộn những mảng rêu xanh bám từ lâu trông cũ và xuống cấp thấy rơ. Nhà xây theo dạng kiến trúc vùng đồi núi bên Pháp dưới thời thuộc địa Pháp chiếm đóng Đông Dương. Sau lưng nhà là những cội thông già vây quanh, xen lẫn những bụi rậm mọc bừa băi, hàng rào kẽm gai xiêu vẹo đủ để làm lằn biên phân chia khuôn đất, chủ yếu chận đứng bước chân hoang của loài dă thú trong rừng mỗi khi chiều xuống, cỏ dại mọc tới đầu gối cho nên che kín dấu chân người mỗi khi đi qua. Nhà nằm trên ngọn đồi thấp, với con đường lát đá chạy thoai thoải xuống tận chân đồi, nổi bậc hai trụ cổng xây bằng đá với hai cánh cửa sắt sơn đen ngă mầu. Dọc bờ rào sắt, trồng cách khoảng một vài cây trắc bá diệp h́nh chóp vút cao giữa lưng trời, nhờ thiết kế như thế cho nên căn nhà trông to lớn như một biệt thự của tay phú gia nào đó   chiếm hữu cả giang sơn nơi vùng đất hoang sơ nầy. Ngày vượn hú, cú kêu, pha với tiếng suối reo không xa nơi ở, đêm th́ côn trùng nhả nhạc làm cho cảnh tượng trở nên tịch liêu.

Tư Khoanh cai quản căn nhà nầy từ ngày chủ bỏ về nước vào năm 53 sau trận Điện Biên Phủ. Khoảng 10 năm sau giữa chủ và tớ mất liên lạc, Tư vô t́nh làm sở hữu chủ căn hộ không bằng khoán, yên ổn sống bên cạnh người vợ với hai con, một trai,một gái, sớm hôm với nương rẫy và ọt ẹt đám gia súc. Con ḅ già thỉnh thoảng rống lên ít tiếng lớn, vợ chồng Tư Khoanh cảm thấy thoả măn với cái trời cho. Năm 75 Bắc, Nam về một mối, từ đó nhà nước mở rộng và quản lư toàn bộ nhân lực và tài lực, nhất là vấn đề nhà đất. Tư nghĩ bụng, trước sau ǵ căn nhà nầy cũng nằm trong sự kiểm soát của cơ quan thôn huyện vùng cao, thôi th́ tới đâu hay tới đó. Họ chăm chỉ lao động trong vị trí có sẳn, mặc dù nghe đồn nhà nước sẽ thu hồi những căn nhà không có “lư lịch” rơ ràng. Đă lâu lắm rồi mà Tư chẳng nghe động tĩnh, ông nghĩ dại; e nhà nước quên ḿnh? Mừng thầm nhưng cũng lo xa nếu không may có những ǵ thay đổi th́ biết ở đâu đây.

- Ông lo làm chi cho mệt. Có lấy nhà th́ vô xa trong rừng làm cái cḥi nhỏ đủ để che mưa, che nắng với lũ gà, vịt, đâu lạ ǵ cảnh nầy mà phải sợ mai ông kêu, mốt ông mời. Vợ Tư nói.

Nhờ tiếng nói của vợ mà ông vững tâm làm ăn, sanh hoạt như xưa, trao đổi gạo muối, củi lửa với đám dân bản địa cho nên họ không lấy ǵ làm thiếu thốn. Giờ đây vợ chồng Tư Khoanh hủ hỉ bên nhau với người con gái luống tuổi không chồng, không con, thêm ở một nơi xa phố thị nên nàng ảnh hưởng với không gian rừng núi mà trở nên lănh cảm mọi điều. Khá nay 45 tuổi có vợ 3 con, một trai, hai gái làm ăn buôn bán ở thị xă, lâu lâu có phương việc dẫn mấy đứa con lên thăm nội và cô Thêm để xem chừng có ǵ thay đổi hay ốm đau cho cha mẹ già.

 

Đêm Lục Tỉnh ch́m trong vắng lặng, chỉ c̣n con đường chính hướng về thành phố là bận rộn, ồn ào, chẳng thiết ǵ đám lao động cần có một giấc ngủ ngon cho ngày mai. H́nh như người ta quen cái hoạt náo nầy đă mấy lâu nay, xưa th́ ở đây êm đềm lắm nhưng từ ngày phát triển kinh tế thị trường, hội viên với khách nước ngoài cho nên việc giao thương mở rộng mạng lưới, khách du lịch tứ phương đổ xô về thăm vùng đất nóng hổi nầy, do đó nhân dân cả nước bấn xúc xích, bon chen, phát triển, kiếm được đồng tiền khoẻ, cơm nước khỏi lo cho nên họ sinh ra nhiều tật, vật giá nương vào đó sanh chứng, lên xuống theo thị hiếu quần chúng, đâm ra bán đất, bán nhà, mua một bán mười nguyên do cũng tại mấy ông Tây bà Đầm thấy “hời”cho nên đổ xô về làm giàu ở cái xứ nầy, con dân thấy lạ đời nên cũng làm neo.

- Nè! Nghe ông già anh có một cơ ngơi đồ sộ; nhà tây, ở trên Cao Nguyên phải không anh Khá? Đợi hỏi.

Khá chẳng trả lời có không mà nghĩ bụng: ”Thằng chả đánh hơi đâu đây rồi.” Tiếng giục của khách làm Khá hoàn hồn, đoạn ngồi nghĩ mông lung…

 

 

Trong lượng xe nối đuôi nhau chạy ngược xuôi trên quốc lộ của đêm nghe rào rạt, nếu không nghe ǵ hết người ta có cảm giác đàn kiến tha mồi vội vă về tổ. Gịng xe kéo về thành phố, người ta thấy nhiều xe cơ quan bóng láng ôm sát vào nhau, cướp đường đuổi cho kịp với thời gian. Khi xe vào thành phố th́ đèn đường đă bật sáng, phố phường vang tiếng nhạc ở các hộp đêm, những cặp t́nh nhân sánh vai trên vĩa hè, gơ xuống đường những tiếng kêu của giày gót cao, nghe ḍn, thấp thoáng một vài đôi trai gái Tây ôm vào nhau, ngă người lên vai, vừa đi vừa thè lưỡi hôn ríu rít tợ như trên màn ảnh, trông quyến rũ và đa t́nh, làm cho những con mắt nh́n trộm thèm có một t́nh yêu như thế. Chiếc SUV/BMW Z5 màu đen bóng loáng, rà chậm răi kiếm chỗ đậu.

- Dạ chào anh Hai, anh mới lên, ăn uống ǵ chưa anh? Chủ quán Tháp Ngà hỏi.

Người khách lớn tuổi, tṛn quay, bụng xệ xuống rốn qua chiếc sơ-mi trắng mỏng hở ngực, mồ hôi rịn quanh ở cổ, nhếch miệng cười chẳng trả lời câu hỏi của chủ quán. Chủ Đệ coi bộ nể mặt người khách nầy, lẽo đẽo theo sau. Hắn nhón gót lên ghế cao ngồi ở quầy rượu.

- Cho tôi một cốc cô-nhắc XO.Như thường lệ. Có ǵ đặc biệt hôm nay?

- Dạ thưa anh có đà điểu đút ḷ, xốt vang tây, cá sấu Úc nướng lá lốt, mới nhập ngày nay. Anh Hai thử xem sao. Chủ quán mời.

- Anh nhớ cho chai rượu ăn cơm Beaujolais-Villages Joseph Drouhin 1900. Khách nói.

Hắn lim dim nhắm rượu với olive dầm chua, chờ món ăn. Chủ Đệ giục đầu bếp.

- Khéo tay một chút nghe. Khách có máu mặt đó. Nhanh! Khách đang đợi.

Chưa tới nửa tiếng th́ xong những món ăn. Hương vị tỏa ra thơm lừng, làm hồng thêm đôi má cô hầu bàn. Thị nhẹ nhàng đặt xuống bàn, đũa muỗng và những thứ khác, bật lửa đốt ngọn hồng lạp, sửa lại cánh hoa trắng cắm trong lọ đất nung. Chủ Đệ thả xuống bàn chai rượu cao cấp một cách thận trọng với chiếc ly thủy tinh Nhật Bản trong bóng và sáng ngời.

- Mời ông qua bàn dùng bữa. Cô hầu bàn nói.

Đệ vào pḥng máy thay CD nhạc t́nh. Chủ biết ư khách mỗi khi ăn, thích nghe nhạc dịu, đặc biệt là nhạc họ Trịnh với t́nh khúc “Tuổi Đá Buồn”. Cô gái hầu kéo ghế, khách đưa đít vào ngồi, người ta thấy hắn ngẫng đầu cười nói với cô nàng mà chẳng nghe hắn nói ǵ. Lát sau chủ Đệ đến gần khách quí.

- Dạ thưa anh món ăn ngon không? Khách sộp gật đầu không nói.

- Con bé hầu bàn làm đây lâu mau, mà sao tôi chưa gặp? Khách hỏi.

- Dạ con nhỏ làm đây được ba tháng. Nó phụ bếp, nay thiếu người nên kêu nó lên phụ bàn. Con nhỏ nầy hoàn cảnh tội lắm anh. Đệ chủ quán nói.

- Cô ta tên ǵ, xuất xứ ở đâu? Khách hỏi.

- Dạ thưa anh con nhỏ tên Dạ Hương. Quê ngoài Bắc vào đây sau giải phóng, nó trú bên Cầu Vồng. Đệ nói.

Khách cúi đầu ăn một ḿnh trông lẻ loi, ngon miệng vừa nhai thịt vừa nhắm rượu đỏ, thỉnh thoảng đưa đầu nh́n bao quanh, bất giác bắt gặp Dạ Hương đứng sau quầy rượu, mấy ngọn đèn trần chiếu tỏa xuống người nàng, làm sáng màu tóc nhuộm, màu cỏ úa khô, tăng thêm nét lạ mắt trên khuôn mặt Dạ Hương. Cái bất chợt đó đập vào mắt, vào tim vị khách qúi hôm nay. Dạ Hương linh cảm như ai đang ḍm trộm ḿnh, nàng e lệ, rụt rè bước ra bếp.

- Anh Hai cho gọi tôi? Chủ Đệ hỏi.

- Lâu nay có tin tức ǵ mới? Giá cả sinh hoạt có ảnh hưởng đến việc buôn bán? Tôi nghe lúc nầy thiên hạ than lắm. Người khách nói.

- Dạ thưa anh cũng tại giá vàng, giá đất nhà, giá đô tăng vọt, so sánh năm ngoái hơn cả 10%, tôi cũng đâm lo ngại cái thị trường chứng khoán lúc nầy, ảnh hưởng lớn tới con buôn nước ta. Chủ Đệ nói.

Người khách rời khỏi bàn đứng dậy để ra về, bên ngoài trời đen thẩm làm nổi bật những ngọn đèn màu nhấp nháy. Hắn ra xe, phóng về khách sạn, lúc đó đêm đă vào sâu, hắn cắm đầu lái, óc hắn nghĩ tới người con gái hầu bàn chiều nay ở quán Tháp Ngà; mà xưa nay chưa bao giờ có ấn tượng như thế, cần thiết th́ đi nhảy một cái là xong, y không ưa vướng bận phụ nữ. Đàn bà làm chậm trong việc giao dịch thương doanh.

- Đệ đó phải không? Gọi Đệ tôi cần nói chuyện.

- Xin ông chờ cho một lát.

- Dạ thưa anh. Có ǵ cần không anh?

- Không! À không; mai tôi ghé lại quán.Hắn đập máy di động bỏ vào túi, đi thẳng vào pḥng tắm. Điện thoại đầu giường réo:

- Alô! ǵ đó?

- Dạ có em Hường.  

- Không, tôi cần nghỉ.

Khách cúp máy. Nằm thẳng cẳng trên giường, giây phút giấc ngủ đến với tiếng ngáy sồn sột làm động cả căn pḥng giữa đêm khuya.

 

 

Vừa mở cửa hàng, Khá nhận ra Đợi đứng thấp thỏm bên kia đường như chờ ai, ít phút sau chiếc pick-up Hyundai rà tới bên cạnh Đợi. Khá thấy Đợi ngúc ngắc cái đầu, xe nổ máy, thoắt một cái xe khuất trong đám bụi mờ, Đợi băng qua đường, hướng về quán tạp phô của Khá.

- Người ta đang cần kiếm mua biệt thự ở ngoại thành hoặc vùng xa ở Đà Lạt. Họ đưa giá ngọt. Anh hỏi ông già có chịu bán không? Hai bác già rồi làm ăn ǵ nữa, kiếm số vốn về đây ở với anh và mấy cháu cho tiện. Đợi nói.

Nắng sớm hất vào mặt hai người, Khá nhợt nhạt bởi màu da hay nhợt nhạt bởi cái tin giật gân nầy của thằng bạn nối khố. Đợi trông hốc hác thấy rơ. Nghe tiếng Hậu - vợ Khá -  Đợi cất lời chào thân thiết, Hậu nhận ra có ǵ khác hơn mọi khi.

- Có việc ǵ khẩn trương mà thấy hai anh lúng túng thế? Uống cà phê chưa? Tôi chế hai ông hai cốc nghe. Hậu nói.

- Chị lấy cho tôi gói Ba-số đầu lọc luôn thể. Đợi nói.

Hai người nhâm nhi cà phê đậm pha nước cau, phà khói, ngồi trầm tư  tính toán thiệt hơn.

- Ông lấy nguồn tin nầy ở đâu mà bây giờ chạy mánh nhà đất. Khá hỏi.

Tiếng c̣i, tiếng xe ầm ầm, Đợi nghe tiếng được tiếng không, hét lớn vào tai Khá.

- Ông lên Đà Lạt hỏi ư hai bác xem có thuận không. Anh trả lời cho tôi biết, phía đối tác thúc tôi từng giờ. Ráng xem sao! hai bên đều có lợi. Đợi nói.

Mẹ kiếp! Việc chưa tới đâu mà tính lợi với hại, Khá đâm nghi ngờ chuyện làm ăn của Đợi. Khá sợ là phải; cái thời buổi nầy nó giết được là giết, chả sợ con ma nào cả. Biết đâu Đợi cuốn theo chiều gió, có nói thành không, không nói thành có, mất uy tín cả làng. Khá ch́m trong miên man thế sự quên luôn cả bán buôn… 

Từ Đà Lạt trở về, Khá trông phấn khởi. Rút di động ra kê vào tai:

- Alô! anh Đợi, tôi mới về, mọi chuyện xong như dự tính. Tôi sẽ cho giá. Ngày mai anh gặp tôi. Không! Hôm nay tôi bận. Chào anh.

Khá cúp di động, lấy xe máy chạy xuống sở nhà đất thành phố. Khá nửa mừng nửa lo về cái dzụ “đầu tiên” cho mấy cha nội. Nghĩ đến đây chàng toát mồ hôi hột, thèm một ly nước miá cho đỡ khát.

  

 

Chiếc xe V8. 4 cầu lái lún bùn sâu, trả số nhiều lần, xe vùng lên một cách giận dữ nhưng không vượt ra khỏi bùn, bùn sệt níu chân bánh lại, dộng ga liên hồi, xe phụt khói với hơi nóng tỏa ra mùi khó chịu. Lệnh tuyệt vọng bước ra khỏi xe, xe lấm đầy bùn, đứng bên lộ nh́n nháo nhác. Người thanh niên trẻ, trên đường về tay cầm cưa, đục ngang qua mắt Lệnh.

- Cậu biết lái xe không? Làm sao kéo xe lên? Chủ xe hỏi.

- Dạ biết lái. Người thanh niên nói. Bước vào ḷng xe, trả số lui, vật tay lái, xe bất động. Xuống xe, bỏ đi để Lệnh đứng một ḿnh bên đường, phút sau trở lại, ôm trong tay một bó cành lá tươi và mấy khúc cây ngắn, nêm vào hai bánh xe sau, nhấn ga, xe lấy trớn phóng về phía trước con lộ. Bước lên xe về nhà, Lệnh vói miệng hỏi:

- Cậu tên ǵ? Ở đâu đây?

- Dạ em tên Mậu. Nhà không xa ở đây.

- Cậu biết Rừng Cấm? Biết biệt thự Phượng Hoàng? Mai cậu đến gặp tôi. Lệnh nói.

Mậu trả lời nhanh và sung sướng được quí nhân chiếu cố giữa lúc đang đói việc làm ăn. Mậu vừa đi vừa mỉm cười cho tới khi khuất vào xóm vắng.

Mặt trời chưa qua khỏi đọt cây đă thấy Mậu đứng ở ngoài cổng, dán mắt vào nhà.  Nửa giờ sau người nhà ra mở cổng và đưa Mậu vào. Hắn đi quanh sân trước biệt thự, cảnh vắng nhà êm, chiếc xe tải ISUZU 1500 đút đít cạnh cửa nhà kho, Mậu lần ṃ đến xem, thoạt thấy một thiếu nữ xinh đẹp, tóc vàng óng cột cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần, phơi phới mấy đám tóc non dưới gáy, người mảnh khảnh trong chiếc “quần ḅ” màu xanh, áo trắng nhàu nát, ăn vận cẩu thả, chân đi ủng đen trông bắt mắt, tay cầm giấy mực ghi chép những mặt hàng. Mậu nghĩ chắc đây là con ông chủ th́ đúng hơn. Mậu nh́n say đắm, ngoảnh cổ th́ thấy Lệnh đứng sau lưng ḿnh hồi nào không hay.

- Dạ chào ông.

- Tới lâu chưa? Mỗi tuần hai hoặc ba lần lái chiếc xe tải đi giao hàng. Tất cả công việc cậu làm dưới sự hướng dẫn của phụ tá. Cậu làm tốt sẽ có nhiều phúc lợi khác. Cậu nghe rơ chưa? Lệnh nói.

Mậu nghe Lệnh nói là phụ tá nhưng chẳng thấy người ấy là ai, nh́n lại th́ Lệnh đă đi khỏi ở đây. Lát sau người thiếu nữ đến gần Mậu.

- Anh vào kho lấy tất cả thùng đă đóng gói cho lên xe và bỏ hàng ở số…đường X. Thiếu nữ nói.

Mậu chới với tâm thần, chỉ trong ṿng một tiếng đồng hồ mà tất cả ngoài dự tưởng của ḿnh, liệu làm ăn có lâu dài không đây. Mậu lo lắng công việc, quen làm ăn b́nh thường, vô tư nay nhận dịch vụ mới làm cho hắn thêm ngại ngùng.

 

Tính từ ngày gặp Lệnh trong dịp xe lún bùn ở đầu thôn, đến nay được ba tháng, Mậu cảm thấy an tâm và quen dần với công việc ở cơ sở của Lệnh, ngay cả việc giao hàng cũng trở nên thân quen với khách buôn. Lệnh tin tưởng Mậu, có nhiều lúc Lệnh và phụ tá đi công tác, Mậu ở nhà trông coi một cách tin tưởng. Mậu chu đáo mọi công việc chủ giao. Với Mậu làm việc tận t́nh để kiếm tiền là chính, ngoài ra không có tham vọng nào khác hơn, cái bản chất vô tư, lạc quan như thế nên được nhiều người mến. Trong số người mến Mậu một cách chân t́nh là thiếu nữ phụ tá của chủ, chính là người vợ trẻ của Lệnh, thỉnh thoảng nữ phụ tá ném nụ cười đến Mậu như muốn nhắn gởi điều ǵ, làm cho Mậu cũng rạo rực với con tim. H́nh như trong cả hai có điều ǵ muốn nói? Hắn khoẻ và tháo vát từ việc nặng đến việc nhẹ, thể lực của một thanh niên khỏe như Mậu thật hấp dẫn. Nhưng Mậu vẫn c̣n độc thân, sống âm thầm bên người mẹ nuôi từ lúc ba tuổi cho đến nay, cuộc đời trôi xuôi như ḍng suối chảy trong rừng. Mậu không muốn ai biết về quá khứ của ḿnh. Nh́n người mẹ đang sống với ḿnh là nguồn an ủi cho đời Mậu. Lúc nầy Mậu ít khi ngủ nhà mà ngủ trực nhà Lệnh để trông coi và mỗi khi Lệnh cần đến. Mậu được bố trí một căn pḥng gần nhà kho và ăn uống chung với người làm.

- Giữ nó ở đây coi trong ngó ngoài như người “gác-dan” là có lợi cho ḿnh, sao lại ngại. Lệnh nói.

- Đó là quyền quyết định của anh. Anh là chủ. Tôi sợ lộ chuyện làm ăn thế thôi. Nữ Phụ tá nói.

Ngoài trời tối đen, ngọn đèn treo tỏa sáng khắp pḥng chính ở lầu trên, tạo nên một điểm sáng lớn giữa vùng đồi núi thâm u. Mậu đứng ngoài trời, ngẩng đầu nh́n lên khung cửa sổ lầu cao có ánh sáng đèn điện, mong được thấy Dạ Hương đi qua. Tất cả mọi người đă lên giường, riêng Mậu c̣n thơ thẩn ngoài bờ bụi với đám côn trùng. 

 

Từ miền cao chạy về thành phố nhanh lắm cũng mất ba giờ đường xe. Mậu khởi hành lúc 3 giờ trưa, vợ chồng Lệnh cùng đi. Chạy được nửa đường th́ mây đen kéo tới, trút xuống trận mưa núi, gió và nước tát vào kính chấn làm mờ cả con đường trước mặt, hơi lạnh luồng vào xe, vợ Lệnh lấy khăn mỏng trùm lại đầu, ôm ṿng ngực, ngồi rút người như chờ hơi ấm. Mậu nh́n qua gương chiếu hậu, thấy vợ chủ có nét đẹp cung nữ, liếc mắt nh́n Lệnh, chủ gục gặc cái đầu đuổi theo giấc ngủ chập chùng, Mậu vói đầu nh́n lui, mỉm nụ cười đắc ư với Dạ Hương.

Vào thành phố trời c̣n sáng, gió mát rượi làm cho tinh thần, thể xác dể chịu.

- Đưa tới Tháp Ngà ăn cơm. Lệnh nói.

Chiều cuối tuần kẹt xe khắp nơi. Mậu đảo tay lái t́m đường tắt để đưa chủ đến kịp giờ ăn.

- Chào anh chị Hai. Chào cậu. Mời ngồi đây. Đệ đưa tay bấm quạt.

- Anh chị về bao lâu? Chủ quán Đệ nói.

- Tụi em mới về, rồi ghé vào anh ngay. Dọc đường gặp mưa lớn, không th́ đến đây sớm hơn.

- Anh Năm lấy nguyên chai XO hạng nhất ra đây. Anh cho 3 cái khăn lau mặt. Dạ Hương nói.

Mậu nh́n lơ đăng ra ngoài với đôi mắt xa xăm. Dạ Hương ngồi giữa hai người. Lệnh bấm di động gọi:

- Alô! Anh Triệu. Lệnh đây. Mới xuống. Cái dzụ đó xong rồi anh, tôi có điện ra Hà Nội hôm qua. Tốt đẹp cả anh ạ.

- Chừng nào anh đi ra ngoài đó chắc tôi gởi Sơn đi cùng để nhẹ việc cho anh. Triệu nói.

- Dạ được. Chào anh.

Lệnh đút di động vào túi và món ăn vừa đem đến. Chưa xong bữa ăn th́ Triệu, Sơn và hai người thanh niên trẻ kéo đến. Qua màn giới thiệu, tay bắt mặt mừng.

- Nghe tin anh xuống, đám nầy muốn đến giao hữu với anh. Triệu nói.

Không khí trong quán trở nên rộn ràng, nhạc trổi lên nghe dập d́u và kích động thực khách, đèn đốm bỗng sáng hơn, ly tách, tiếng cười nói ḥa nhập vào nhau dễ bề lôi cuốn kẻ thờ ơ.

- Anh Năm! cho thêm bàn nầy nguyên chai XO. Chai lớn và vài đĩa hải sản, kèm đồ chua. Tiện thể anh cho vài gói Ba số. Dạ Hương nói.

Riêng Mậu ngồi khép ḿnh, nhắp từng cụm rượu Tây, trong dáng điềm nhiên, thỉnh thoảng đưa mắt nh́n ư chủ. Cả bọn cười nói hả hê, nh́n phong cách từng cá nhân, Mậu cũng đánh giá được những thành phần  nầy thuộc hạng nào trong xă hội.

- Anh Năm Đệ! Nhà có x́-gà Cuba Havana không? Sơn nói.

- Chắc chị nhà mới sanh con trai đầu ḷng nên khao x́-gà chớ ǵ, phải không anh Sơn? Tôi c̣n nguyên hộp anh ạ. Đệ nói.

Rượu, khói và hoa hồng phản mùi hỗn độn đưa lại một không khí “mù-tạt” chứa nhiều câu chưởi thề cộc lốc. Gương mặt Dạ Hương buồn, ném mắt nh́n bàn rượu của chồng, rượu đă biến đổi nhân cách con người, nàng thấy được chân tướng từng người. Dạ Hương đưa cốc rượu cặn lên môi núc cạn trông vẻ chán nản. Mậu nh́n những chai XO ngổn ngang trên bàn nhậu mà nghĩ đến những gia đ́nh nghèo thiếu ăn, những đứa trẻ lạc loài, những người dân lao động cực khổ, mà họ phải đấu tranh với sự sống để có miếng ăn, nhớ người mẹ nuôi vào ra trong căn nhà lá dột nát, nhớ về quảng đời ḿnh hóa thân sau ngày Giải Phóng…Mậu đem ḷng thương cảm đến với mọi người như đến với bản thân ḿnh.

- Mậu uống đi, sao mơ màng đến thế? Uống với tôi. Dạ Hương nói.

Lệnh  lảo đảo, nghiêng người về phía Dạ Hương, quàng vai vợ, nói sảng giữa bạn bè:

- Mấy ông xem vợ tôi trẻ đẹp không? Hỏi Năm Đệ th́ biết.

Cả bàn nhậu cười ầm lên. Hai chàng thanh niên trẻ, h́nh như quá chén, ba hoa chích cḥe, muốn biến ḿnh thành hai con chó soái vồ lấy Dạ Hương. Không biết Lệnh nói ǵ cả bàn rống lên cười và đưa mắt tinh quái nh́n Dạ Hương.

- Bà biết anh Hai Triệu là giới nào không? Cán bộ cao cấp, là bạn thân của tôi đó. Ngon lành lắm! C̣n mấy tay này là đàn em, là đệ tử cả mà. Lệnh nói với cái giọng ngà say.

Mậu cúi đầu lặng yên, tuồng như đang nghe, đang thấy cảnh đời diễn ra trên bàn rượu, Mậu ngậm tiếng thở dài. Dạ Hương hiểu được ư nghĩ của Mậu, nàng buồn lắm, nhẹ nhàng rót thêm rượu và gắp đồ nhắm bỏ vào chén cho Mậu.

- Sao? Thấy thế nào? Chưa có dịp ăn chơi như hôm nay phải không? Tôi quen rồi. Dần dần Mậu sẽ quen như tôi quen. Dạ Hương nói.

Mậu không lạ cảnh tượng nầy, nó xẩy ra nhan nhản khắp phố phường và đô thị, cái trào lưu hôm nay là thế, họ đuổi theo vật chất để có tiền mua lại sự hào nhoáng giả tạo, mà quên đi t́nh người. Thời nay người ta bỏ tiền ra mua đủ mọi thứ kể cả t́nh yêu. T́nh yêu đối với những hạng người đó như món hàng thời trang, cần đẹp mắt để đuổi kịp với đời là đủ rồi. Rơ khốn! Trong khi đó Dạ Hương khao khát một t́nh yêu chân thật và lư tưởng th́ lại không có. Cảnh đời thật ngang trái. Mậu thèm được yêu, thèm được nâng niu t́nh yêu th́ t́nh yêu nằm trong tay “rừng cấm”. Lệnh th́ lại khác, chẳng phải t́m ǵ ngoài tiền và hoan lạc, quên luôn cả t́nh yêu, cho nên tuổi đời đến thật bất ngờ, nhưng rồi một hôm Lệnh phải nhờ qua trung gian để mua lấy t́nh yêu và khi biết được cái giá của t́nh yêu th́ Lệnh già yếu về tinh thần lẫn thể xác, rồi từ đó đâm ra mù quáng với t́nh yêu. Cho nên cả ba mang thân phận của kẻ cùng đường giữa xă hội ngày hôm nay.

Cuộc rượu kéo dài quá nửa đêm, trông mọi người đă mệt lả, phần c̣n lại trên bàn dành cho chủ Đệ, nhờ thế mà buổi bán hôm nay chủ tớ phè phởn. Dạ Hương và Mậu đưa vai d́u Lệnh ra xe về khách sạn. Đôi mắt Lệnh đóng cứng, hai tay buông lỏng, mặc cho người ta xô đẩy, đầu Lệnh ngắt nghẽo, miệng nói lẩm nhẩm những ǵ thô tục và hàm hồ. Thả người Lệnh lên giường, cái bụng trướng của Lệnh chao động rung rinh, tháo giây nịt và giày, từ đó hắn ch́m trong giấc ngủ của người đuối sức. Dạ Hương và Mậu lắc đầu, tắt đèn, đóng cửa. Tiếng ngáy ngủ ồ ạt của Lệnh dội ra thấu bên ngoài. Dạ Hương và Mậu đứng dựa lưng trên ban-công nh́n trời đêm với trăng sao. Gió nhẹ thổi đến, Dạ Hương cảm thấy ớn lạnh, cái không gian vắng lặng, cái bóng đêm mời mọc, cơn đói ái t́nh cào cấu, nén không được, nồi nước của Mậu đang sôi sùng sục, không khuất phục được với lư trí. Mậu ôm ngay Dạ Hương vào người, nàng hôn chàng không ngớt, hai tay Dạ Hương riết chặt ṿng lưng của Mậu, hơi nóng cả hai bốc lên.

- H́nh như ông Lệnh gọi tôi phải không? Dạ Hương nói.

Họ lắng nghe nhưng không nghe tiếng gọi, cả hai bỏ cuộc truy hoan đi thẳng vào pḥng Lệnh. Y ngủ say như trẻ thơ. Dạ Hương cầm tay Mậu đi thẳng vào pḥng tắm. Đóng cửa, tắt đèn, bóng tối hân hoan khoát hết cả gian pḥng, chỉ c̣n nghe tiếng sột soạt và tiếng thở…Lúc ấy là giờ Tư, trời chuẩn bị về sáng.

 

 

Lệnh cùng đi với Mậu bằng xe chở hàng, xuống thị xă mua thêm nhiên liệu và vật dụng cho trang trại, dọc đường xe chết máy. Mậu mở nắp xe, xét máy, giây bu-ri rời khỏi động cơ. Xe nổ máy, bất ngờ Lệnh thấy xe Dạ Hương chạy băng qua mặt, có lẽ nàng không nhận ra xe của Mậu.

- Bà ta đi đâu thế nhỉ? Sao không nghe báo cáo. Lệnh suy nghĩ. Mậu nhận lịnh của chủ kềm sát xe và theo dơi Dạ Hương đi tới đâu và làm ǵ. Mậu cho xe đậu vào chỗ kín. Thầy tṛ đuổi mắt theo nàng.

- Ồ! văn pḥng thằng Tuệ. Vào đây làm ǵ giờ nầy? Lệnh xô cửa pḥng Tuệ thấy ngay Dạ Hương đang cúi gầm đầu xuống bàn tợ như hôn Tuệ. Lệnh điên cuồng, kéo Dạ hương về phía ḿnh và tán vào mặt Dạ Hương một cái tát nặng nề, nàng té xuống nền và máu mũi chảy lên môi, đoạn kéo Tuệ ra sân hành hung, Mậu nhập vào che chở cho chủ và bồi cho Tuệ mấy cú đấm mạnh tay về hành vi không đẹp đối với Dạ Hương. Lệnh nghĩ đây là một sự phản bội của Dạ Hương, có thể trao đổi với Tuệ về việc kín của ḿnh, có thể thừa cơ hội ngoại t́nh với Tuệ. Lệnh đâm ra nghi ngờ tất cả, ôm đầu ngồi gục trong ḷng xe. Bữa cơm tối hôm đó lạnh ngắt, không khí trong trang trại mất sinh động, cả khu rừng buồn lây cho vợ chồng Lệnh. Mậu hả giận v́ sự cưỡng ép của Tuệ đă chạm đến người ḿnh thầm yêu.

- Nói cho tôi hay cô đến nhà thằng Tuệ với mục đích ǵ? Lệnh hỏi.

Dạ Hương ức lắm, ức v́ nhận định nhầm lẫn của người chồng mờ lư trí, ghen tương cuồng si, vũ phu, mất liêm sỉ, lỗ măng với phụ nữ. Dạ Hương nuốt lệ trong tim, nghẹn ngào trả lời.

- Em gặp anh Tuệ để mặc cả giá hàng và đ̣i lại số nợ anh c̣n thiếu của chúng ta, đây số tiền 50 triệu, trả lại cho anh đây. Dạ Hương ̣a khóc trước mặt Lệnh.

Vết bầm hiện rơ trên dung nhan Dạ Hương. Lệnh đến gần cầm tay với cử chỉ ân hận, đoạn lấy xe lao vào bóng đêm hướng về thị xă. Đây không phải là thái độ ân hận lần đầu của Lệnh. Dạ Hương buồn cho số phận, nàng chấp nhận mọi thứ hôm nay như để xoa dịu cuộc đời đă tặng cho nàng. Dạ Hương thương yêu Mậu v́ cả hai cùng đồng cảm với số phận và cả hai chưa một lần được yêu. Bên ngoài trời rực nắng, Mậu đánh trần bảo tŕ chiếc xe tải chở hàng, ḿnh mẩy, tay chân lấm đầy dầu, quên hết sự mệt nhọc. Nghe tiếng chân người, Mậu chuồi ḿnh ra khỏi đáy xe.

- Thấy khoẻ chưa? Thôi quên đi những chuyện đă qua. Tôi lo lắng suốt đêm. Sợ có điều ǵ. Mậu nói.

Dạ Hương không trả lời chỉ nhếch miệng cười như tỏ lời cám ơn. Nàng hiểu hành động can dự của Mậu hôm ở văn pḥng Tuệ, bảo vệ chủ là đúng chức năng chủ tớ, đồng thời chứng tỏ Mậu che chở cho ḿnh cả hai phía. Thật ra chủ lẫn tớ đều đi lạc hướng, nàng không trách cứ Mậu nhưng xem Mậu là con người có nghĩa khí.

- Nghỉ tay vào ăn trưa đi. Làm quá quên ăn sao? Dạ Hương nói.

Hai người cùng đi vào nhà kho.

- Ông chủ đi rồi sao? Chiều nay tôi muốn về thăm nhà, sáng mai trở lại. Được không? Mậu hỏi.

Trong cảnh vắng ban trưa Dạ Hương muốn nói điều ǵ với Mậu; nhưng thôi.

- Tôi nghĩ anh về chiều nay được. Tôi sẽ nói lại. Nhưng nhớ trở lại sớm. Dạ Hương nói.

Khi nhắc nhở điều nầy nàng cảm thấy rung động trong người. Dạ Hương cầm tay Mậu với cử chỉ âu yếm. Họ nghe tiếng gió đánh rầm vào những cánh cửa. Dạ Hương và Mậu trở lại công việc b́nh thường như mọi khi. Vụt một cái mà chiều xuống tự hồi nào. Chiếc xe tải ra khỏi cổng, phóng nhanh để lại bụi đỏ đằng sau xe. Dạ Hương đứng lầu cao nh́n xuống, trời bàn bạc mây bay.

 

 

Lệnh nằm viện được một tuần nay chờ quyết định mổ, thần sắc của Lệnh suy nhược, nhăn lực không c̣n tinh anh như trước đây. Thật không ai ngờ sức khoẻ của Lệnh đến như thế! Sợ khó qua khỏi. Dạ Hương và Mậu đứng cạnh giường bệnh, Lệnh đưa mắt nh́n Dạ Hương rồi nh́n Mậu không nói nhưng nh́n kỷ vào mắt Lệnh cũng nhận ra được ư muốn của người bệnh. Một lát sau bác sĩ chuyên môn đến thăm bệnh.

- Thưa bác sĩ t́nh trạng sức khoẻ nhà tôi ra sao? Có hy vọng ǵ qua khỏi? Tôi sợ quá! Dạ Hương nói.

- Phải mổ thôi! Tim yếu lắm và trong máu chứa nhiều cholesterol. Đang xét bệnh lư và cho thực hiện nhanh. Bà yên tâm. Bác sĩ nói.

Cả hai chuẩn bị ra về. Lệnh buột miệng ấm ớ, h́nh như muốn nói điều ǵ. Họ đến gần.

- Không sao đâu. Tôi chịu được. Cô tiến hành công việc như có tôi, không cho ai biết tôi bệnh. Cậu coi sóc cửa nhà cẩn thận và nay cậu là người điều động công việc. Tôi tin cậu. Lệnh nói trong tiếng thở yếu đuối.

Lệnh nhắm mắt và thiếp dần, trong lúc này cả ba người ba tâm trạng khác nhau, ba thế giới khác nhau. Ra khỏi viện th́ trời chạng vạng. Mậu đưa Dạ Hương về biệt thự Phượng Hoàng th́ trời tối sầm khó đọc được gương mặt của Dạ Hương. Mậu xuống xe và đi kiểm tra quanh nhà, rồi đi thẳng vào pḥng nằm dài với những suy tư. Đột nhiên nhớ  ra điều ǵ vội vă lên nhà trên gặp Dạ Hương. Nhà im tiếng người. Mậu lo lắng, giây phút sau nghe tiếng va chạm đồ vật ở pḥng tắm, đẩy cửa muốn vào, thôi không nói sợ nàng hoảng, thế nhưng vẫn không tránh khỏi con mắt trần tục. Mậu thấy toàn thân Dạ Hương trong gương phản chiếu. Dạ Hương đẹp khi nàng trần truồng, một thể lực cân đối và thơm nức. Mậu nh́n trong khoái cảm đoạn quay lưng nhẹ bước xuống nhà dưới. Dạ Hương quay đầu nh́n lui cái bóng đi qua, nàng mỉm cười và mở nước tắm. Nàng nhắm mắt để nghe nước chảy âm thầm lên cơ thể ḿnh. Dạ Hương thấy khoan khoái nhẹ nhàng.

 

Trên đường lái xe giao hàng, đang nh́n bầu trời trong xanh trước mắt với một hy vọng lớn, Mậu sắp xếp đời ḿnh như một giấc mơ. 33 tuổi đời chưa va chạm thực tế ngổn ngang mà giờ đây, Mậu học được những bài học lớn nhỏ của đời để lại. Vừa lái xe vừa mơ màng, di động kêu:

- Alô! Mậu đây.

- Anh ghé chợ mua thêm cho tôi ít trái cây tươi, một ổ bánh ḿ ba-gét đặc ruột và chai rượu chát đỏ hiệu Chateau de Sancerre, anh nghe rơ chưa? Những thứ đó như anh đă mua với tôi trước đây ở cửa hàng ngoại. Nhớ không? Hỏi họ. Anh đem về sớm để đi ăn dă ngoại. Cám ơn anh. Dạ Hương cúp máy.

Mậu chắc lưỡi, lắc đầu như tỏ không biết Dạ Hương muốn cái ǵ đây, mà có mời ai đâu mà dă viên, dă ngoại. Khó hiểu, hay ăn mừng điều ǵ?

Mùi vị nồi cà-ri gà xông cả nhà, Dạ Hương hạ thấp lửa nấu, nhớn nhác nh́n ra cổng, xem xe đă về chưa. Nàng cần gặp Mậu giữa lúc nầy để tâm t́nh, đây là cơ hội cho Dạ Hương, nếu Lệnh không nằm viện th́ Dạ Hương sống như kẻ trộm mà ngay cả Mậu cũng rơi vào hoàn cảnh đó. Mậu cũng xốn xao về việc nầy, nhưng chàng cứ nuôi dưỡng như nuôi dưỡng sự sống. Đôi khi Dạ Hương cảm thấy khó đối xử với lương tâm, dù rằng Lệnh không phải người ḿnh yêu để lấy làm chồng, nhưng đă nhận th́ phải trọn nghĩa t́nh. Tuổi tác cách biệt, quan niệm sống lại khác nhau, không hợp thời, do đó nẩy sinh ra những bất đồng. Nếp sống của Lệnh là đao to búa lớn, hung hăn một thời, ưa làm kẻ cả, nhờ vậy Lệnh giàu. Khi Dạ Hương nhận lời làm vợ Lệnh ở quán Tháp Ngà của Năm Đệ, chỉ biết Lệnh là đại gia. Khó từ chối lời thỉnh cầu đó. Gần năm năm sống biệt lập ở vùng đồi núi nầy, như một kẻ bị giam lỏng, Dạ Hương ngậm đắng trong ḷng, nay có Mậu như vơi nỗi buồn và có kẻ đồng hành. Mới gặp phút đầu Dạ Hương si t́nh ngay.  Ấy là điều lạ đối với nàng, e định mệnh sắp xếp? Đang nghĩ bâng quơ, bỗng nghe tiếng c̣i xe ở cổng, Dạ Hương vui lên ngay. Chưa tới giờ trưa mà Mậu thực hiện đúng như lời dặn của Dạ Hương. Đó là điều mà nàng cho Mậu là người t́nh lư tưởng; bởi Mậu không xuất thân trường lớp một ngành nghề nào cả, lớn lên trong chế độ mới,chỉ nghe kể lại những đổi thay vận nước và tiếp cận sự trưởng thành của xă hội, rồi biến ḿnh thành một lương dân ở vùng cao, nhưng luôn luôn mang một tâm hồn đoái thương. Học hết tiểu học là bước chân vào đời nhưng xử thế biết điều và luôn luôn mềm mỏng, lắng nghe những ǵ Dạ Hương nói.

- Xong chưa nào? 3 giờ là ḿnh đi Rừng Cấm và ăn ở đó thay v́ ăn cơm tối ở nhà. Anh sắp xếp xong chưa? Dạ Hương nói.

Mậu biết ḿnh nhỏ tuổi hơn Dạ Hương. Tuổi tác có ảnh hưởng ǵ cho t́nh yêu? Nghĩ tới đây Mậu sợ lắm. Nhưng sao trông ḿnh già hơn Hương nhiều thế. Mậu tự chất vấn lấy ḿnh. Đứng dậy và mang đồ ra xe.

- Đi xe nào đây? Mậu hỏi.

- Lấy chiếc SUV đen. Dạ Hương nói.

Xe chạy chừng nửa tiếng th́ đến điểm hẹn, một không gian bao la, vây quanh những ngọn đồi trọc, ngọn cao, ngọn thấp. Họ cho xe trườn lên đồi cao, cuối mỏm nh́n xuống vực sâu, nơi đây rất ít người văn lai. Trải khăn lên thảm cỏ xanh, Dạ Hương chuẩn bị món ăn, vụng về đốt cây đèn sáp đỏ trong ly, đặt hai cốc rượu, nhắm nhía mọi thứ một cách vừa ư.

- Mời anh cùng ăn với em. Nàng nói.

Mậu cảm thấy e thẹn, rụt rè khi nghe Dạ Hương gọi ḿnh bằng anh và xưng là em, nghe ngọt mà lâu nay có bao giờ được nghe như vậy. Lạ qúa! Hay Dạ Hương muốn dàn dựng ǵ đây? Hắn chờ đợi. Đưa mẫu bánh ḿ đặc ruột bỏ vào miệng chậm răi nhai, Dạ Hương mở rượu và rót vào ly. Họ cụng ly, cười nói quên luôn cả núi rừng, quên tất! Chỉ c̣n giây phút nầy là đáng quư. Xây chừng, chai rượu đă xuống hơn nửa, thức ăn và rượu đỏ thấm vào cơ thể của hai người. Bỏ ăn uống, nắm tay đi quanh đồi, trông đôi t́nh nhân hạnh phúc vô cùng. Mặt trời đi lần xuống lưng đồi để lại bầu trời xám, những bụi cây cao, thấp hơn đầu người, nằm rải rác từng cụm. Dạ Hương thấm rượu ngă người vào Mậu, họ đặt ḿnh xuống nền cỏ nh́n lên trời mây. Ngoại cảnh quyến rũ, t́nh yêu quyến rũ, họ đưa nhau vào cuộc t́nh, mù cả mắt nh́n ngày ra đêm, cỏ xanh cuốn vào người và ch́m dần trong biển mê, hơn nửa tiếng mới nguôi ngoai cơn say…Mậu nghe tiếng th́ thầm bên tai:

- Anh yêu em không?

Sau cuộc du hoang, trời tối, họ lên xe về lại biệt thự Phượng Hoàng. Nhà vắng hơn mọi khi, trời nhuộm đen cho nên khó nhận ra căn nhà hai tầng của Nguyễn Lệnh nằm riêng một cơi trên đồi của vùng đất Cao nguyên. Lệnh ao ước nằm nhà hơn nằm ở bệnh viện. Ông xem bệnh viện là địa ngục, ngược với suy nghĩ của Dạ Hương.

- Anh vào nhà uống trà rồi hăy xuống dưới. Nhà đâu có ai mà vị nể. Em ngồi một ḿnh buồn chết! Dạ Hương nói.

Mậu đứng bếp nấu nước, chế trà, Dạ Hương bỏ lên bàn hai tách trà con rồng xanh, cái điă bánh ngọt. Hai người ngồi nhắp trà vừa nh́n trăng non trên thượng lầu và trao đổi một vài chuyện xẩy ra trong đời. Mậu nh́n đăm đăm Dạ Hương.  Trong cảnh mờ ảo của ánh trăng, Dạ Hương có nét đẹp lạ thường và bí ẩn, nụ cười và ánh mắt thôi miên người ngắm một cách dễ dàng.

- Anh biết tôi bao nhiêu tuổi không? 35 rồi đấy! Tôi vào Nam khi tôi c̣n nhỏ cùng bố mẹ tôi. Một năm sau bố mẹ tôi qua đời trong tai nạn xe. Anh cả tôi nuôi tôi ăn học cho tới khi tôi lên 16 và từ đó tôi bắt đầu dấn thân, đi qua nhiều nơi để kiếm sống. Năm 18 tuổi tôi ngồi tù một năm ở trại cải huấn về tội bán cần sa. Suưt nữa là hỏng đời trong tù qua tay bọn quản giáo. Nhưng may trong bọn chúng có kẻ tốt che chở. Ra tù vất vơ, thiếu nợ, không nơi nương tựa, may mắn gặp người cùng quê tôi giới thiệu với anh Năm Đệ quán Tháp Ngà, mướn tôi làm phụ bếp cho tới ngày tôi gặp ông Lệnh mua chuộc đời tôi. Tôi về ở với ông Lệnh không khác món qùa giải trí của ông, về sau ông lại ghen cuồng. Dạ Hương tâm sự đời ḿnh với gịng nước mắt.

Mậu cảm động cho thân gái dặm trường, một sự chịu đựng vô biên. Mậu tỏ buồn,  đứng dậy, đến gần Hương cúi đầu gởi nụ hôn lên môi, nàng ôm cứng ṿng bụng Mậu vào ḷng.

- H́nh như em đang khóc? Mậu hỏi.

Nàng bất động. Mậu xóc Dạ Hương lên đôi tay và bế nàng vào pḥng ngủ. Đặt Dạ Hương xuống giường và nhẹ nhàng tháo lui. Hương níu tay Mậu và nghe tiếng thở réo gọi.

- Em cần có anh.

Cửa pḥng đóng. H́nh như trời đi vào nửa đêm, bên ngoài cây cỏ ngủ mê chờ sương rơi.

 

 

Chiếc xe thùng chở bệnh nhân đậu trước sân toà biệt thự Phượng Hoàng. Lệnh  được d́u ra khỏi xe, ngồi trên xe lăn, đi bên cạnh có Dạ Hương. Mậu chậm răi đẩy xe cho tới khi đưa chủ vào trong nhà. Lệnh xuống cân, da thịt bạc phếch như người chết đuối, hai mắt lờ đờ, tứ chi cử động yếu, râu, tóc mọc dài khó nhận diện Lệnh của ngày xưa. Ngoài chứng tim, huyết áp cao ảnh hưởng ngủ tạng trong người, sau khi mổ, các cơ bắp chân thau nhỏ, không thể đi đứng b́nh thường, Lệnh phải ngồi xe lăn cho tới chết.

- Anh uống sữa hay để em nấu cháo trứng cho anh ăn? Dạ Hương hỏi.

Lệnh nói không rơ tiếng, giướng mắt nh́n quanh nhà. Tuy bị ốm nhưng linh cảm vẫn nhận ra căn nhà của ḿnh mất sinh khí sau hai tháng nằm viện. Mậu đi lúc nào không hay, Dạ Hương ngồi cạnh bên Lệnh đút từng muỗng cháo, Lệnh ăn rất khó, mắt lờ đờ, nhắm mở bất thường. Ăn hết chén cháo, uống chén nước nhân sâm, Lệnh cảm thấy khoẻ hơn khi c̣n ở nhà thương về.

- Anh nghỉ khoẻ là chính, việc làm ăn em làm như lời anh dặn, bên cạnh đó có Mậu chăm sóc trong ngoài, việc giao dịch bây giờ khách hàng chỉ biết có ḿnh em và cũng chẳng có ai đặt vấn đề về anh. Em bảo anh đi vắng thời gian rồi sẽ về. Dạ Hương nói.

Từ ngày lâm bệnh thập tử nhất sinh, thần chết cứ lấp ló bên người Lệnh. Ông đem ḷng suy nghĩ về quảng đời trước sau của ḿnh, để thấy cái phải, cái trái, thấy được đâu là đạo đức, đâu là gian ác mà ḿnh đă dấn thân. Lệnh thấy đời ḿnh cũng như đời người tất cả buông xuôi chẳng níu kéo được ǵ, tất cả đi tới cái chết chỉ để lại một tấm ḷng nhân ái là lâu dài. Khi Lệnh nhận ra được như vậy tâm hồn hắn trở nên thánh thiện, vị tha. Lệnh ân hận cho một đời ngang dọc của ḿnh. Giờ đây Lệnh thật ḷng yêu thương Dạ Hương một cách chân t́nh. Dù  bạc đăi Dạ Hương nhưng nàng vẫn giữ được t́nh nghĩa với Lệnh. Lệnh nhận lănh mọi trách nhiệm của ḿnh đối với Dạ Hương; cho dù Hương có ngoại t́nh với Tuệ chăng nữa điều đó không c̣n quan trọng đối với Lệnh giữa lúc nầy. Lệnh biết rằng bệnh t́nh như thế sớm muộn ǵ cũng ra đi, khuấy động lên chỉ tổ cho người ta cười mà thôi, tốt hơn nên giữ cái ǵ thanh cao là tiếng thơm muôn thuở. Lệnh nghĩ suy về việc nầy.

Ba ngày sau Lệnh gọi Dạ Hương đến gần, kê tai nói khẽ:

- Cơ ngơi nầy thuộc về cô. Số tiền trong ngân hàng Đại La thuộc về cô. Tất cả sản nghiệp thuộc về cô và do cô thay tôi điều hành. Tôi chết tàn cốt tôi trả lại cho Rừng Cấm. Cô t́m người biết rơ luật pháp đến đây để ghi chép những điều tôi nói bởi sức khoẻ trong người tôi không chờ tôi. Dạ Hương ôm Lệnh khóc nức nở,  người ân nhân và người bạn đời đă hy sinh cho ḿnh mà ḿnh không hay. Dạ Hương khóc cho tới khi ngủ thiếp trên ḿnh Lệnh. Ông cảm thấy nhẹ trong ḷng dù có ǵ đi nữa.

Biệt thự Phượng Hoàng ngày nay có bộ mặt mới và sáng sủa hơn, Mậu là người làm trung thành và chí t́nh, luôn luôn nghĩ t́nh hơn tiền mà vốn đă được trời ban.

 

 

Lệnh qua đời được 5 năm. Cảnh nhà không thay đổi, nhân sự thay đổi theo thời gian. Đào Dạ Hương và Lê Mậu chuyển qua doanh thương khác. Miếng đất nhà bà Chất, mẹ Mậu, nay thuộc bộ phận sản xuất hàng xuất khẩu của công ty do Dạ Hương điều khiển. Một hoạt động thích hợp cho cả hai. Họ có một cuộc sống hạnh phúc với hai người con, một trai, một gái trên vùng trời Cao Nguyên đất đỏ./.

 

 

VƠ CÔNG LIÊM (ca.ab.cuối chín 2010)

 

 

art2all.net