Vơ Kỳ Điền

 

BÀI THƠ T̀NH BẤT CHỢT

 

 

          Bạn hiền nè,

          Bạn hiền, h́nh như tôi và bạn hơi hơi lớn tuổi rồi phải không? Chắc là vậy v́ nếu mà tính ra và nhớ lại, nhớ hoài, sao mà có nhiều chuyện đáng để nhớ, chuyện nào cũng muốn nhớ, nhớ hoài không hết! May mà, đầu óc chưa bị méo móp, c̣n nhớ được đầy đủ y nguyên. Một ngày nào đó chuyện xấu sẽ xảy ra, trí óc không c̣n nhớ được cái ǵ nữa, dù rán hết sức, cũng không biết bạn là ai. Rồi, rồi, suy nghĩ, suy nghĩ nữa... tôi cũng không biết ḿnh là ai luôn. Viết tới đây, tôi không muốn viết tiếp... v́ biết bạn không muốn nghe. Tôi cũng vậy, ai mà hơi đâu nghe chuyện ... của một ông già lẩm cẩm!

Thôi, anh em ḿnh nói chuyện ǵ cho vui vui một chút. Tôi và bạn cách xa nhau gần bốn mươi năm, một khoản thời gian khá dài. Tin tức về nhau hầu như thưa vắng. Nơi tôi cư ngụ là một làng quê, cách xa thành phố, có nhiều người nghe đến cái tên, cũng không biết cái làng nhỏ nầy nó ở đâu trên bản đồ thế giới. Bạn hiền th́ ở nơi xa thiệt xa, làm sao biết được cuộc sống tôi như thế nào. Nếu bạn tưởng tượng hoặc nghe thiên hạ đồn th́ thiệt t́nh, không đúng đâu. Cũng muốn khoe một chút hoàn cảnh sống của tôi bây giờ. Đại khái th́ xe hơi nhà lầu tôi không có, lấy ǵ để kể lể. Duy chỗ tôi ở, có được tuyết trắng và cái lạnh teo ruột teo gan, cũng có nhiều nước đá lắm, đóng thành khối phủ đầy làng mạc, ruộng vườn, tất cả có được là nhờ ở gần vùng Bắc Cực... Trời cho! Cái nầy tôi khoe với bạn mà không mắc cỡ v́ cả tỉnh nầy ai ai cũng có, thiếu ǵ. Trong một bức thư, thầy Thanh Tâm Tuyền có viết cho tôi: -thầy tṛ ḿnh bây giờ như bị ướp trong cây nước đá ! Quả đúng y như vậy, tôi ngồi trong nhà nh́n ra bên ngoài... thấy cả bầu trời là một khối nước đá khổng lồ. Rồi bất chợt nhớ lại những ngày xa xưa ở quê nhà. Trong một bài viết, tôi có nói câu nầy để thố lộ tâm can: -Nhiều khi nh́n tuyết rơi ngập trời mà thèm một chút nắng ấm quê hương, nơi đó một thời tôi đă t́m thấy mùa xuân. Cái thời gian đó, tôi với bạn hiền vui đùa trong cái không khí thân t́nh ấm áp, có những em học tṛ vây quanh, bên khung trường nhỏ, cạnh con đường làng phủ mờ bụi đỏ thương yêu của chúng ta. Nhớ lại mà ngậm ngùi.

Thèm lắm nhưng làm sao được, bây giờ chống gậy đi chợ c̣n muốn không nổi, nói chi ra tới phi trường, ngồi trên chuyến bay trên nửa ṿng trái đất. Lúc đó chắc người thân và bạn phải cực khổ rồi, kiếm xe cứu thương mà khiêng vác tôi vô bịnh viện... Nếu vậy th́ quả là ái ngại, tôi không dám làm phiền bạn đâu. Thôi đành ở nhà, nhờ ḷ sưởi để sưởi ấm áp tấm thân ốm yếu, bịnh hoạn và rán lục lọi trong cái trí nhớ c̣m cơi ngày một hao hụt, rán nhớ coi ḿnh c̣n được cái ǵ sau khi đă mất hết trơn hết trọi. A, rán mà nhớ, rán nhớ... cái bằng cấp có chút chéo, ḿnh cũng đă vụt bỏ từ lâu lắm rồi, từ ngày bước chân xuống thuyền, nước mắt... như mưa!. C̣n tiền bạc hả, cũng có hơi nhiều nhưng của nhà băng cho mượn xài đỡ, mỗi tháng cầm tới sổ nợ, mồ hôi tự nhiên toát ra, sao kỳ cục vậy hổng biết nữa.. Bạn bè xung quanh có nhà lớn, xe sang, đều sung sướng vui vẻ thoải mái, c̣n tôi th́ mỗi lần nh́n cái nhà có chút xíu, càng nh́n càng ứa gan. Ước ao phải chi có phép, biến nó thành cái cḥi. Thiệt t́nh, sao hổng giống ai hết, kỳ cục quá trời!

Vậy th́ cho đến tuổi nầy, tôi c̣n lại được cái ǵ nè để khoe với cố nhơn từ phương trời cũ, hổng lẽ trụi lủi, vô sản chơn chính, đúng tiêu chuẩn nhà nước ta quy định?

Tôi với bạn xa nhau đếm tới đếm lui, gần trên bốn mươi năm rồi. Hồi mới chân ướt chân ráo qua đây, t́nh cờ nghe được bản nhạc Mười Năm T́nh Cũ, đâm nhớ người xưa mà muốn khóc. Mười năm, đoạn đường thương yêu, xa cách nhau quá dài. Vậy mà giờ đây nhớ lại, dù cho tới Hai Mươi Năm T́nh Cũ, ngẫm ra cũng đâu có bao nhiêu! Phải không bạn hiền?

Thôi, thư cũng đă dài mà t́nh th́ chưa nói hết. Tôi th́ cả đời không biết làm thơ đành mượn đỡ bài thơ của thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn làm món quà gởi tặng bạn hiền phương xa. Nhờ bạn khi nào buồn, đọc dùm để vui cho bạn, sưởi ấm cho tôi, người bạn cũ ở một phương trời thiệt xa và thiệt lạnh!

 

THƠ T̀NH THÁNG CHẠP

(thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn)

Cảm ơn em đă viết cho anh những bức thư t́nh
T́nh thảo nguyên hoa quỳ vàng đắm đuối
Em không nói tiếng người, em nói tiếng chim, em nói bằng tiếng suối
Tiếng nói em thơm ngát suốt hồn anh
Cảm ơn em đă đi cùng anh trong khu vườn xanh
Vườn trĩu trái, trái hồng như trái ngực
Anh thương những hàng cây suốt ngày bực tức
V́ giận ḿnh sao chưa biết đi
Dù cho cây biết đi như mây bay
Vẫn c̣n thua bước chân người t́nh đầy dấu ấn
Khi loài chim bước t́nh cờ tha thẩn
Là lúc tâm hồn anh đầy dấu chân
Cảm ơn ngôi nhà em, ngôi nhà đă bao dung người thiếu nữ
Vừa ngọt ngào vừa cay đắng như em
Những đêm mưa em có thắp ngọn đèn
Để chiếu sáng những góc ḷng đen tối
Thôi câu chuyện t́nh nói cho nhiều rồi cũng vậy
Trăm năm dài rồi sẽ đụng ngàn năm
Tất cả sẽ qua đi điều ǵ c̣n ở lại
Một đóa hoa quỳ trong cơi trăm năm

Vơ Kỳ Điền (Laval. Canada. 2017 sept)


 

art2all.net