VƯƠNG THANH

 

 

Vọng Tiền Nhân  




Chiều nao chợt nhớ tiền nhân
Trích Tiên ai kẻ muôn vần thơ say
Phượng hoàng vút cánh thiên thai
Ngàn năm đài vắng vẫn hoài chờ trông (1)

Thư sinh dệt mộng bên song
Dưới hoa t́nh tự đôi ḷng vào thơ
Hồng hoang đôi mắt xanh mơ
Trăm năm gác nguyệt cung tơ tuyệt vời (2)

Trường giang sương tỏa đầy trời
Bên gịng sông vắng ngậm ngùi từ ly
Sầu mây vời vợi đường thi
Sóng ḷng theo bước người đi nghẹn ngào (3)

Cuộc đời lắm nỗi thương đau
Ba trăm năm nữa ai nào khóc ta (4)
Mấy vần đêm vắng ngâm nga
Mà nghe xao xuyến, xót xa thế t́nh
Hồng nhan bạc phận lênh đênh
Chữ tài, chữ mệnh nổi ch́m kiếp hoa (5)

Hào t́nh, “đối tửu đương ca”
Mang mang trời đất biết là về đâu
Tứ phương gió loạn mưa gào
Vỗ gươm mà hát, nghiêng bầu mà ngâm
Đời người được mấy tri âm
Nào ai tri kỷ, xin nâng chén cùng (6)

Trượng phu trót hẹn tang bồng
Kinh luân đầy túi, anh hùng dọc ngang
Một mai bầu rượu, cung đàn
Hẹn ngày toại chí non ngàn thảnh thơi (7)

Trăng lên tỏa sáng khung trời
Ḱa nàng Tố nữ đang ngồi soi gương
Trăng nhà ai sáng một phương
Ḷng Hoàng bao nỗi đoạn trường, Tố ơi ... (8)

Tơ tằm nhả măi một đời
Khúc ngâm sầu lụy khóc người chinh phu
Ngàn dâu xa cách mịt mù
Từng ngày dài tựa ba thu khuê pḥng (9)

Nghệ An, thuyền ngược xuôi ḍng
Câu thơ thi xă đậm nguồn dấm hương
Xích xiềng bước bước th́ vương
Ngông cuồng lưu lại thoại chương để đời (10)

"Nắng mưa là bệnh của trời" (11)
Thơ chàng b́nh dị như lời ca dao
Hương đồng cỏ nội ngọt ngào
Thơm vần lục bát đẹp sầu tương tư

T́nh vào xứ mộng, bến mơ
Thuyền trăng ai thả bên bờ sông Ngân
Trời đêm sáng ánh trăng rằm
Chị Hằng dạo gót cơi trần vui chơi (12)

Sông dài cuồn cuộn biển khơi
Quân binh thuở trước chôn vùi nơi đâu
Bờ lau gió thổi xạc xào
Thoảng trong mặt sóng, kiếm đao trùng trùng
Thoảng trong ánh lửa bập bùng
Trống chiêng nổi dậy, đùng đùng quân oai
Tiếng rên la suốt dặm dài
Xưa nay chiến trận mấy ai c̣n toàn
Lặng lờ nước Bạch Đằng Giang
Bao phen máu nhuộm đỏ tràn mặt sông
Ngh́n thu oanh liệt chiến công
Vạn ḷng như một, con rồng cháu tiên (13)

Quê hương khói lửa triền miên
Nhớ người liệt nữ trầm ḿnh Hát giang
Trống Mê Linh măi c̣n vang
Gọi Hồn Dân Tộc dẹp tan giặc thù
Rạng ngời Anh Khí Ngh́n Thu
Tâm nhang thắp kính anh thư hai Bà (14)

Này đây núi Tản, sông Đà
Năm dài tháng rộng, rượu chè say sưa
Núi sông c̣n vọng tiếng thơ
Nước đi, đi măi sao chưa thấy về
Lá đào rơi rắc sơn khê
Mịt mờ tiên cảnh, đường về nơi nao ? (15)

Tầm Dương vẳng khúc tiêu tao
Thuở nào hoa lệ, má đào thướt tha
Sắc tài vang tiếng gần xa
Ngày đêm yến tiệc cầm ca vui đùa
Gịng đời trôi măi ơ thờ
Biển dâu mấy độ lu mờ nét xuân
Thời gian phai nhạt sắc trần
Tiếng đàn đêm vắng buồn ngân nỗi ḷng (16)

Chợt nghe tiếng gọi núi sông
Trường ca Chính Khí ngút tầng mây xanh
Ḷng son chẳng thẹn trăng rằm
Đời người ai chẳng một lần tử sinh (17)
Hồ, ao nào đặng cá ḱnh
Lồng son nào đặng cánh bằng bay cao
Làm cho rơ mặt anh hào
Danh thơm muôn thuở ghi vào sử xanh ...

vương-thanh - 2000

 



Chú Thích:

1. Phụng Hoàng Đài - Lư Bạch

2. Tự T́nh Dưới Hoa - Đinh Hùng

3. Tống Biệt Hành - Thâm Tâm

4. "Bất tri tam bách dư niên hậu,

     Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như" - Nguyễn Du

5. Truyện Kiều - Nguyễn Du

6. Hồ Trường - Nguyễn Bá Trác

7. Chí Nam Nhi - Nguyễn Công Trứ

8. Mười Hai Tháng Sáu - Vũ Hoàng Chương

9. Chinh Phụ Ngâm - Đặng Trần Côn / Đoàn Thị Điểm

10. Cao Bá Quát

11. Nguyễn Bính

12. Hàn Mặc Tử

13. Hưng Đạo Vương, Lư Thường Kiệt

       phá quân Nguyên, Tống  tại Bạch Đằng Giang

 

14. Hai Bà Trưng

15. Tản Đà

16. Tỳ Bà Hành - Bạch Cư Dị

17. "Nhân sinh tự cổ thùy vô tử ..." - Chính Khí Ca - Văn Thiên Tường
 

art2all.net