Vũ thị Ngọc Thư

 

 

CỤ VIỄN

 


 


            Rất có thể cụ Viễn sẽ qua khỏi. Nhận điện thư từ bác sĩ cho biết t́nh trạng cụ đă có vẻ khá hơn mấy ngày trước, Thục cũng mừng. Có thể v́ cụ vẫn c̣n rất khỏe, chẳng bao giờ đau ốm, và v́ thế cũng đă mau lại sức dù vừa trải qua cả tuần mê man trong pḥng cấp cứu. Nhưng sự yên tâm về t́nh trạng sức khỏe của cụ chỉ thoáng qua giây lát, Thục lại bâng khuâng ch́m ngay vào những tâm trạng lấn cấn, trĩu nặng khi chua xót nhớ đến những ngày đă qua của cụ. Quạnh hiu, đơn độc, lầm lũi một ḿnh như thế mà cụ vẫn cố níu kéo cuộc sống hẩm hiu này. Nhất là từ khi chân cụ đi lại không c̣n được vững nữa, cụ lại càng âm thầm, lặng lẽ hơn trong ṭa nhà buồn thảm toàn người già đă về hưu. Đă từ rất lâu, cụ luôn sống cô quạnh, ít bạn bè, xa cách con cháu, và cũng thường không giao thiệp với hàng xóm trong chung cư. Khi c̣n trẻ cụ cũng không mấy quan tâm đến sinh hoạt thường ngày của gia đ́nh. Cụ chẳng bao giờ hỏi chuyện và rất ít khi dự phần vào bất cứ hoạt động ǵ ở nhà, kể cả việc học hành của các con. Và v́ thế, giữa cụ và con cái luôn như có môt khoảng cách. Khoảng cách ấy càng lớn rộng thêm khi các con cụ dần lớn, rời nhà đi học xa, và lần lượt lập gia đ́nh.

Mùa đông vài năm trước, cụ đă từng ốm nặng đến ngất xỉu trong nhà. Ở những người cao tuổi, bệnh viêm phổi ác tính, xảy ra giữa mùa lạnh vùng Bắc Mỹ, cực kỳ khó trị; Nhưng cụ đă kiên cường vượt qua được sau gần cả tháng điều trị ở bệnh viện. Có thể v́ trong cụ vẫn tiềm ẩn sức lực dẻo dai, chịu đựng hơn thường, được tôi luyện từ nhiều năm dăi dầm nắng mưa ngoài đường phố. Đă rất nhiều năm qua, cụ không bao giờ thích ở nhà. Hay nói đúng hơn là cụ không thể ở trong nhà nếu cụ không ngủ. Khi trẻ hơn, hàng ngày ngoài giờ làm việc, cụ thường lên xe điện, xe bus đi ngang dọc khắp các khu phố buôn bán trong vùng và cả ở những tiểu bang lân cận. Đến nơi nào, cụ cũng chỉ lẩn quẩn xem hàng họ một lúc, lấy vài tờ báo thương mại Việt ngữ miễn phí, nhưng rất hiếm khi mua thứ ǵ bán trên phố. Nhiều khi đi chán khu này cụ lại lên xe đi tiếp qua khu phố khác và thường cụ chỉ về nhà trên chuyến xe bus cuối cùng trong ngày, lúc đă gần nửa đêm.

Khi anh em Thục vừa đủ khôn để nhớ được những sinh hoạt thường nhật của gia đ́nh, ai cũng nhắc đến chuyện ngày ngày cụ đi suốt từ sáng khi phải lên sở làm, nhưng không một ai có thể khẳng định rơ ràng lúc nào cụ về lại nhà. V́ chỉ thường đến rất khuya, khi con cái đều đă say ngủ, cụ mới về. Cả đến ngày chủ nhật, cụ cũng không bao giờ có nhà. Dường như những năm tháng ấy gia đ́nh chưa bao giờ có được bữa cơm ấm áp đông đủ cả nhà, hay nói đúng hơn là có cụ tham dự. Cụ như một người lạ nhưng lại cũng rất quen trong gia đ́nh. V́ rất ít khi có dịp chuyện tṛ trao đổi với cụ, nên anh em Thục cũng rất bỡ ngỡ, ngại ngùng không quen đối đáp giao tiếp nếu khi nào được cụ t́nh cờ hỏi chuyện.

Từ sau lần bị trận viêm phổi nghiệt ngă ấy, cụ đă hoàn toàn không thể tự ra khỏi nhà một ḿnh được nữa. Chân cụ yếu hẳn nên đi lại thường phải dùng walker. Từ đó, ngày ngày cụ chỉ ngồi yên lặng, thờ thẫn rất nhiều giờ trên cái ghế hơi khập khễnh luôn đặt sát cạnh ḷ bếp, ngay trên lối bước vào nhà. Cụ ngồi thế cho tiện việc nhận cơm tháng, ăn uống, dùng nhà tắm, và có lẽ quan trọng hơn là gần máy điện thoại để không để lỡ bất cứ cuộc gọi hiếm hoi nào từ người nhà, bà con phương xa, hay một người quen nào đó. Tuy không thể đi lại được nhiều, nhưng chẳng bao lâu sau, đêm đêm giữa vắng lặng trên các hành lang trong chung cư, cụ lại cần cù chu toàn công việc gom thu hàng riêng mà cụ vẫn đều đặn làm thường xuyên 15 năm qua, từ khi nghỉ hưu.

Thời gian này, đôi ba câu bâng quơ hỏi thăm sức khỏe từ bà con cũng đủ làm dấy động không gian tịnh yên của cụ. Cụ đă đau yếu nhiều tháng qua, sức khỏe bây giờ lại như đang xuống dốc, hay buồn tủi, nên dễ bị khích động. Chỉ hơi chạnh ḷng là cụ mất b́nh tĩnh, than van tuôn tràn bao ẩn ức sang người ở đầu giây điện thoại bên kia. Bất cứ ai hỏi thăm, cụ cũng luôn oán thoán nhắc đến các món đồ bị mất khi cụ nằm viện. Các thứ mà cụ đă nhặt nhẹm bao ngày từ các pḥng để đồ “recycle” trong chung cư, hay hiếm quí hơn, là một vài món mà có lẽ cụ đă phải đắn đo suy nghĩ nhiều trước khi ky cóp mua về từ một tiệm bán đồ cũ nào đó. Các đồ đạc ấy, cụ chất chồng lớp lớp khắp nhà, năm nọ sang năm kia. Điều lạ kỳ là phần lớn những gói đồ tạp nham ấy chẳng bao giờ có dấu vết đă từng được mở ra xem hay được thu xếp, chọn lọc lại. Có lẽ chính v́ chưa được duyệt qua, nên tuyệt đối không bao giờ cụ vứt bỏ bất cứ một thứ ǵ trong nhà. Cụ giữ từ cái hộp xốp đựng cơm tháng ăn hàng ngày với chút đồ ăn chưa dùng hết, chai lọ đựng thuốc men hay mắm muối đă dùng xong, cái bàn chải đánh răng ṃn lĩm không c̣n dùng được nữa, cả tờ lịch bóc xuống nếu có in ảnh đẹp cũng được trữ lại, và dường như tất cả các bao gói đồ từ siêu thị đă lên men chua hay bị mốc bạc cũng đều được nhồi nhét vào các chỗ trống ở các tủ trong bếp.

Dần dà, chỉ c̣n cái ghế cũ kỹ ṃn nhẵn nơi cụ vẫn ngồi ăn cơm, viết check trả hóa đơn, hay dùng như chỗ nghỉ ngơi là chưa phải chứa các món đồ hỗn tạp, hàng xén ấy. Cũng đă từ rất lâu, v́ luôn bị khó thở về chứng hen suyễn kinh niên, để tránh t́nh trạng đột ngột ngạt thở, đêm đêm cụ thường ngủ trong tư thế ngồi cũng trên cái ghế luôn gắn với cụ như bóng như h́nh ấy. Thỉnh thoảng có hôm cụ cảm thấy dễ chịu, muốn nghỉ ngơi thoải mái trên giường, nhưng cụ không thể nào thu xếp được một chỗ tạm để ngả lưng, v́ cái giường đơn duy nhất trong nhà cũng đă ngập tràn đồ đạc hỗn độn chất cao ngất ngưởng đến gần đụng trần nhà; và nếu không cẩn thận khi chạm vào, có thể sẽ bất ngờ đổ ập xuống rất nguy hiểm.

Khoảng giữa nhà cụ, một căn studio lớn, là một không gian chung khá rộng, vừa là nơi tiếp khách, chỗ đặt bàn làm việc và vừa là nơi nghỉ ngơi có chiếc giường ngủ nhỏ. Nhưng phải để ư kỹ lắm mới có thể nhận ra sự hiện diện của bàn ghế, tủ giường đă bị vùi lấp dưới bao lớp đồ hàng của cụ. Ánh sáng từ các cửa sổ bằng kính bao quanh suốt một mặt nhà luôn tràn lan khắp nơi. Nắng vàng rực rỡ càng làm cái không gian rối mù hàng họ ấy thêm phần dơ bẩn, hỗn loạn hơn. Tất cả nh́n không khác ǵ một băi chứa rác công cộng thu nhỏ. Đủ loại đồ vứt đi, tứ tung ngập ngụa trên lớp thảm cáu bẩn dưới sàn. Giữa nhà, hai đống hàng kếch sù luôn c̣n vẻ giao động như vừa được mạnh bạo trút xuống từ chiếc dumpster của xe rác công cộng. Sàn nhà bừa băi như t́nh trạng băi rác khi chưa được nhồi ép, đóng nén trước khi bị thiêu hủy hay vùi sâu để biến chế. Băi luôn sống động với các sinh hoạt phân hủy lộn xộn ngày đêm. Bộn bề tất bật như thế nhưng băi lại không nằm trong khu hẻo lánh xa dân cư theo luật quy định, mà tọa lạc ngay giữa căn apartment của một chung cư khá thanh lịch, thuộc trung tâm tiểu bang, nơi dành riêng cho các cụ già về hưu.

Tiện tặn, dè sẻn kinh khủng như thế nhưng rất lạ là hàng năm cụ thường dễ dàng biếu xén ngay vài trăm bạc cho vài nhân viên có nhiệm vụ kiểm tra sự an toàn và vệ sinh trong chung cư, để họ ngơ đi t́nh trạng nhà cửa khủng hoảng của cụ. Và cũng chỉ ngay sau ngày kiểm tra, khi nghe ngóng biết vấn đề vệ sinh đă dịu lắng ổn thỏa, cụ lại lập tức miệt mài công tŕnh bới nhặt đồ phế thải trong chung cư. Cụ gom góp sách báo cũ, giấy quảng cáo đă quá hạn, túi xách của phụ nữ đă đứt quai, khăn choàng cổ sờn rách, chiếc dù gần bung vải lợp, giầy dép ṃn sắp long đứt, và cơ man nồi niêu xoong chảo đă móp méo, khét cháy. Cụ tải hàng bằng chiếc xe đẩy thường dùng để mua thực phẩm trong siêu thị mà một ai đó trong các cụ đă đem từ khu chợ bên kia đường về chung cư. Khi về đến kho riêng, cụ lại vất vả nhồi nhét từng thứ vào một vài chỗ trống hiếm hoi sót lại trong kiện hàng đă ăm ắp giữa nhà. Càng ngày cụ như càng mụ mị hơn giữa trăm ngàn thứ hàng tha về. Cụ không nhận ra sự bẩn thỉu dơ dáy và các mầm mống bệnh hoạn đang bủa vây quanh nhà, cụ chỉ thấy thân tâm an lạc dễ chịu khi khối của cải hỗn tạp đồ sộ ấy luôn kề cận an toàn sát bên cụ.

Cũng như bao tuần hoàn khác của cuộc sống, hàng nhập vào măi th́ cũng đến lúc phải xuất. Kiện hàng được vĩnh viễn xuất kho về vô định khi cụ phải nằm bệnh viện, nhà phục dưỡng mấy tháng trị bệnh. Anh lao công to khỏe trong chung cư đă cật lực dọn dẹp hơn cả tháng mới tải quang được bao hàng họ mà trong đó nhiều thứ đă mục ră bê bết khắp nhà. Bất cứ vị trí nào sát tường trong nhà cụ cũng có giấy báo cũ đóng ngập bụi bậm, có phần c̣n bị ẩm mốc đen. Báo và giấy quảng cáo chất cao ngập đến tận trần nhà và kín hết mọi chỗ, kể cả bồn tắm và nơi rửa mặt trong nhà vệ sinh. Kinh khủng hơn là vô vàn các hộp xốp đựng đồ ăn đă mủn mục, lúc nhúc dán, được chồng chất kín quanh cái bếp nấu nhỏ và đầy ngập dưới bồn rửa cạnh bếp. Anh ta đă cáu điên chửi thề, bật lên thét hỏi không hiểu cụ ta tắm rửa ở đâu trong những năm qua v́ nhà tắm chỉ c̣n duy nhất cái toa lét cáu bẩn là chưa bị thả món đồ ǵ vào.

Nhiều ngày sau đó, mỗi khi bất giác nhớ lại việc thu dọn đă phải làm, anh lao công vẫn c̣n bị ám ảnh về cái không gian ngập ngụa rác rưởi, gián, rít, nhện; và nhiều sinh vật lúc nhúc, lan tràn trên các mảng mốc xanh vàng trong các hộp xốp c̣n nhây nhớt thức ăn cũ trong tủ lạnh. Đâu đâu cũng ṛ rỉ đầy chất lệt xệt, nhớp nháp nặng mùi chua thiu. Vài con gián túa chạy tứ tán mỗi khi một lớp hộp được nhấc lên để quăng vào bao rác. Mùi xú uế hăi hùng đến nỗi chỉ mở cửa để chuyển đồ bỏ đi vào nhà rác, cả hành lang bên ngoài cũng nồng nặc tanh tưởi. Hắn khó tưởng tượng là ông cụ ḷm kḥm, chậm chạp, dáng vẻ nh́n cũng hiền lành b́nh thường như vài cụ gốc Á châu khác ở đây, lại là người từng sống đêm ngày, rất nhiều năm qua, trong cái địa ngục trần thế ấy.

Như một phép lạ sau gần cả tuần mê man ở nhà thương và gần sáu tháng ở viện phục hồi, nhà phục dưỡng, cụ vượt qua trận viêm phổi mà rất nhiều người cao tuổi khác đă không thể nào sống sót. Cụ bỡ ngỡ khi về lại căn nhà thoáng đăng gần như mới v́ đă được sơn sửa, thay thảm, và đâu đâu cũng được cọ rửa rạch, không c̣n chút dấu vết ǵ của nơi cụ đă từng ở bao năm. Nh́n quanh, chỉ c̣n cái bàn để ít thư từ, hai cái ghế một cao một thấp, chiếc giường đơn, tủ lạnh mới tinh bên trong có mấy chai nước suối trong, và dăm ba bộ quần áo c̣n thoảng mùi giặt sấy được xếp gọn trên giường.

Nhưng kho hàng đồ sộ giữa nhà đă biến mất.

Vô hồn, cụ lăn lộn kêu gào ai oán gọi trời đất từng cơn liên tục nhiều ngày đêm. Cụ bơ phờ rên xiết trong phẫn uất đến lạc giọng, rồi bừng bừng lên cơn sốt. Cụ hoảng loạn trong đau đớn đến gần hai tuần. Đột nhiên, một hôm cụ không rên rỉ nữa, mà đập bàn quát tháo, điên cuồng chửi độc, rồi hăm đe sẽ đánh bọn cướp hàng của cụ. Những lời trù nhiếc rẻo thịt, róc xương ấy như đă ḥa quyện, tan ngấm khắp không gian nhà. Một buổi chiều ghé qua, Thục bỗng rờn rợn, có cảm tưởng như mơ hồ thấy vài mảng đục lờ nhờ đang lơ lửng dật dờ trong nhà, tựa như các bọc hận, túi oán đang vạ vật trong tư thế sẵn sàng gây chuyện. Chúng bông bênh ẩn hiện, la đà ngay chỗ vẫn tồn chứa kiện hàng cũ. Mấy lần sau đến thăm cụ vào khoảng thời gian ấy, Thục đă có cảm giác sợ hăi, bất an, và luôn cố t́nh để cửa hé mở, cố tránh bước hẳn vào trong nhà.

Tuy buồn hận, nhưng dần dà cụ cũng cố kềm giữ sự phẫn uất những lúc lủi thủi một ḿnh. Chỉ khi người thân t́nh cờ gọi phone hay đến chơi, câu xă giao thăm hỏi sức khỏe đầu tiên của khách đủ để khơi dậy nỗi đau buồn tột cùng của cụ. Cụ đáp lại ngay bằng các tiếng nghẹn nấc, thảm thiết, rền rĩ ai oán đến không thể nghe rơ cụ đang nói ǵ nữa. Âm thanh vang qua điện thoại chỉ là các chuỗi kêu thâm u đanh lạnh như lời khóc than vọng về từ âm ty. Khi sự xúc động được kềm chế bớt, cụ bắt đầu ào ạt tuôn bao tức giận vào từng lời buộc tội các thủ phạm đầu têu trong vụ mất hàng, mà cụ nghi ngờ là đám con cháu trong nhà. Cụ ước lượng tổng thiệt hại khoảng cả triệu đô la. Cụ oán thoán rên xiết kể lể đă bị trấn lột hết số của cải đă được gầy dựng khó khăn từ mấy đời qua. Mất mát to tát đến độ, dù có bạc tỷ hay thần phép, cũng vô phương tái tạo được.

Những câu kể lể của cụ đă rung chuyển tâm can Thục. Nhiều ngày sau đó, trong giờ nghỉ buổi trưa, Thục đă lên thư viện trong trường mải miết lục t́m và đọc các tài liệu viết về Compulsive Hoarding Disorder (bệnh tích trữ đồ đạc), Obsessive-Compulsive Personality Disorder (OCPD), Obsessive-Compulsive Disorder (OCD), tạm định nghĩa là t́nh trạng bị các suy nghĩ (không điều khiển được), nảy sinh từ chứng rối loạn tâm trí, ám ảnh chi phối khiến người bệnh luôn lập đi lập lại các hành động của họ. Thật xót xa làm sao khi nhận thức được cụ không là người quá tằn tiện đến nỗi không muốn vứt bỏ đi bất cứ đồ đạc ǵ, như nhiều người trong gia đ́nh luôn nghĩ, mà cụ bị bệnh, bệnh tích trữ đồ đạc, bệnh tích trữ đồ đạc rất nặng và tâm trí cụ cũng đă bị rối loạn. Đây là một loại bệnh tâm lư, được nhận định là đă phát sinh từ một sự mất mát lớn lao nào đó trong quá khứ, từ tâm trạng luôn chán chường mệt mỏi với cuộc sống, từ các buồn khổ không thổ lộ được với ai rồi chồng chất theo thời gian [1], từ các sợ hăi vô cớ luôn thường xuyên bị ám ảnh, hay là tổng hợp của một số hay tất các các nguyên nhân vừa kể. Cụ thuộc trường hợp bệnh nặng nhất, bệnh cấp số 5 [2] dựa theo loại hàng và dung lượng tích trữ, trầm trọng đến khó c̣n hy vọng cứu chữa hay có thể thuyên giảm bằng thuốc men thường dùng cho loại bệnh này.

Cũng chỉ ít lâu sau, cụ nguôi ngoai bớt khi đă có thể đi lại được bằng cách đẩy một cái xe đặc biệt cho người già dùng để giữ thăng bằng. Từ đó, đêm đêm cụ lại trở về với công việc thu gom hàng họ vẫn làm. Hành lang hun hút vắng tanh, chỉ ḿnh cụ lầm lũi đẩy xe. Thỉnh thoảng anh bảo vệ làm ca đêm để ư theo dơi màn ảnh máy h́nh an ninh của ṭa nhà, cũng chỉ toàn thấy ḿnh cụ, ḷm kḥm, tuần tự đẩy xe đến pḥng chứa đồ recycle mỗi từng lầu trong chung cư. Lui cui bới móc, nhặt nhẹm, rồi nhẹ nhàng tải hàng đi, lặng lẽ như bóng ma trên các hành lang trống vắng. Nhóm quản lư chung cư quá ngán ngẩm về công việc thu góp rác dị kỳ trái phép này, đă gửi nhiều thư từ qua lại cảnh báo, nhưng rồi cũng chịu thua, và cuối cùng đành để mặc cụ.

Cứ thế, ngày tháng trôi, và cuộc đời cụ trôi. Con cái không thể nào khuyên bảo hay dọn dẹp nhà cụ được và cụ cũng cấm đoán con cháu bước vào nhà mỗi khi ai đó có dịp về thăm. Kho hàng mới đang được cụ cập rập gầy dựng, xem chừng như hối hả hơn. Nhiều hôm cụ phải vất vả thu hàng nhiều chuyến v́ chỗ chứa trên cái xe đẩy cũng giới hạn. Tuổi già chất chồng. Cụ mù mờ, lẫn lộn hơn trong sự hỗn loạn của căn pḥng bừa băi. Mầm mống bệnh cũng tăng nhanh theo dung tích nẩy nở của khối đồ phế thải la liệt khắp nhà. Dù đă lẩn thẩn nói trước, quên sau, nhưng cụ vẫn nhớ đêm đêm đẩy xe đi thu hàng. Cho đến một hôm, cụ quỵ xuống bất tỉnh mê man trong nhà tắm v́ bị nhiễm trùng nặng, rồi phải vào nhà thương cấp cứu như đă kể ở phần đầu.

Lần quỵ ngă này, cụ mê man hơn một tuần ở pḥng cấp cứu, rồi lại từ từ yếu ớt tỉnh lại. Từ đấy, cụ không c̣n khả năng tự ngồi dậy và hoàn toàn không đi lại được nữa nên bác sĩ chuyển cụ vào palliative care ở viện dưỡng lăo. Tâm trí cụ cũng bắt đầu quên nhiều hơn nhớ, lầm lẫn người này là người kia, đôi lúc c̣n nói chuyện rất lâu một ḿnh. Thế mà thỉnh thoảng trong những giây phút tỉnh táo hiếm hoi, cụ lại nhắc Thục xin bác sĩ cho cụ về nhà v́ ban đêm cụ phải đi làm việc, không nhờ ai thay thế công việc của cụ được.

Ngày tháng chậm chạp qua. Đông tàn, xuân đến, rồi hạ cũng đang lặng lẽ đi. Nhiều lần đến thăm, Thục có cảm tưởng cụ đang tỉnh dần, đang cố gắng kiên nhẫn gom hơi tụ sức, chờ đợi, để môt lúc nào đó sẽ lắng yên măi măi. Thục có cảm tưởng cụ không buồn, không vui, không quan tâm ǵ nữa đến sinh hoạt quanh ḿnh. H́nh như cụ cũng không c̣n để ư đến ngày tháng hay giờ giấc nữa. Bao ngày rồi cụ vẫn nằm yên trên chiếc giường đơn ở viện chăm sóc người rất già và người tật nguyền nặng. Từ vị trí nằm, nếu mở màn cửa sổ, cụ sẽ luôn thấy ṿm lá cây maple lao xao theo mưa đuổi nắng bên ngoài, vài cụm mây bông bênh trên vuông trời xanh những chiều hôm nắng lênh loang. Nhưng buồn làm sao, lần nào vào thăm, Thục cũng chỉ thấy cái màn cuốn trên cửa sổ buông kín, che chận không cho nguồn nắng tràn trề sinh lực bên ngoài tuôn vào pḥng, và cụ cũng không bao giờ cho phép Thục hay bất cứ nhân viên nào kéo cái màn ấy lên. Không gian chỗ cụ nằm lúc nào cũng lờ nhờ đục như chiều sắp tối, v́ thế cụ cũng mập mờ lẫn lộn luôn giờ giấc, ngày đêm. Cuối mùa đông vừa rồi, có hôm cụ lẫn quá, nói năng lẩn thẩn như không hề biết hay không c̣n chút liên can nào đến cái thế giới c̣n có vài người thân của cụ vẫn thỉnh thoảng vào thăm và chỉ biết xót xa nh́n cụ rong ruổi trong vô thức ở một nơi nào đó rất xa.

Bao lần đến đây trong những ngày mùa xuân vừa qua, Thục chỉ ngồi yên, có khi gần cả giờ, cạnh cái cửa sổ luôn buông kín màn; rồi âm thầm về, v́ cụ ngủ. Đôi lần Thục ngờ ngợ như cụ già gầy yếu trên giường không phải là cụ, v́ không thể nào cụ lại có thể nằm yên trên giường lâu như vậy. Khoảng cuối mùa hạ gần đây th́ bỗng nhiên cụ lại tỉnh nhiều hơn, nói chuyện cũng dịu dàng hơn. Thỉnh thoảng khi nghe Thục nói vớ vẩn, cụ cũng hơi móm mém cười. Những lúc ấy, Thục luôn quay đi, cố dấu chút xúc động khi nh́n thấy nét héo hắt, mệt mỏi trong đôi ba nụ cười vô tư hiếm muộn ấy. Cụ luôn hỏi bao giờ Thục lại đến mỗi khi Thục sửa soạn chào ra về. Rồi lại hấp tấp hỏi thêm ngay vài câu rất vơ vẩn không có ǵ quan trọng, có lẽ mục đích cụ hỏi chỉ là để giữ Thục lại thêm đôi ba phút. Cũng không ít lần, Thục bước đi khi mắt đẫm nḥa nước.

Chiều nay, dư âm của vài giây phút ấm áp vừa qua trong pḥng cụ đă làm ḷng Thục chùng xuống. Thục tự giận ḿnh đă chưa buông hẳn được phần kư ức đen tối của những tháng ngày đă xa vời vợi. Thật ra Thục cũng chưa bao giờ bị cụ mắng hay nặng lời, nhưng đă có lần t́nh cờ nghe cụ nguyền rủa hay chửi độc vài người quen. Các câu dèm hay lời nguyền cay độc có thể đă làm đau ḷng một ai đó. V́ thế, h́nh như đă lâu rồi, Thục luôn cố giữ một khoảng cách và tránh mọi suy nghĩ hay bất cứ nhận định ǵ sâu xa về cụ. Khi nào t́nh cờ nghĩ đến cụ, Thục cố gắng chỉ thả cho ḿnh ch́m trong vài hoài niệm đẹp từ ngày xưa, rất riêng, của Thục. Thục muốn h́nh ảnh cụ luôn rạng rỡ, hiền ḥa như ngày cụ chở Thục đến trường dự kỳ thi tuyển vào Đệ Thất năm xưa. Có cái ǵ đó rất yêu thương, bao dung trong ánh mắt, khi cụ dặn ḍ Thục cố gắng làm bài cẩn thận, cho thật đúng. Tưởng như xa, như lạ, như không quan tâm, như không để ư; nhưng ở vài thời khắc quan trọng có tính cách quyết định tương lai hay cuộc đời của Thục, cụ đă hiện diện, dù chỉ phút chốc ngắn ngủi, để nói một hai câu giản dị, mà có lẽ cụ cũng chẳng bao giờ bận tâm nhớ đến nữa.


Vũ Thị Ngoc Thư
Tháng 7, 2016




[1] Landau D., Iervolino A.C., Pertusa A., Santo S., Singh S., Matăi-Cols D. Stressful Life Events and Material Deprivation in Hoarding Disorder. Journal of Anxiety Disorders 2011; 25(2):192-202
[2] The 5 Levels of Hoarding and Guidelines for Recognizing the Disorder
https://www.therecoveryvillage.com/mental-health/hoarding/related/levels-of-hoarding/



 

 

art2all.net