PHAN MỘNG HON

 

BNG CHIỀU

 

 

Thanh dạo bước mi khc đường nhỏ vắng vẻ. Con hẻm quen thuộc ny ngy xưa anh vẫn lui tới hng ngy. Đường vo Thnh nội loanh quanh qua những xm nh ngi, by giờ mi ngi nu đ ho ra mu xm buồn nn ng cng ủ hơn. Dạo ấy anh đạp xe đạp như một qun tnh. Lảo đảo lượn lờ vi khc quanh nơi mấy gốc đa cổ thụ, rễ nổi ln chằng chịt khắp mặt đường, b ngoằn ngoo như thn rắn mốc thếch. Bnh xe chồm ln hụp xuống nhiều đợt như thế l tới. Nh người ta nằm khuất sau hai hng dm bụt rậm rạp uốn nửa vng trn, dy những l xanh đen, thỉnh thoảng nở ra trn đ dăm bng hoa đỏ chi, nhụy vng hoe l lắc mọc vươn ra lộ liễu. Mảnh sn lt gạch vung đỏ ng hồi trước nay đổi mu bẩn thỉu, xỉn lại v nứt nẻ. Thanh chưa vo trong đ, anh cn đứng ngoi lộ, nhn vo quan st cảnh cũ v khng thấy dng ai. Đang l ma đng bn kia, anh về nước sau đm thức trắng cng vợ con đn cho năm thứ nhất của đệ tam thin nin kỷ. Sng tinh mơ, Tm đưa anh ra phi trường khi Los Angeles cn mờ sương v tiết trời m ả mt lạnh. Vợ anh người Bắc kỳ 54, sống ở Nam lu ngy từ lc gia đnh chị mới di cư. Bản tnh vốn hiền lnh, chị hiếm khi thắc mắc về mớ dĩ vng m sương của người chồng thch lm thơ. Suốt một đời chỉ biết loay hoay lo cho chồng con, chu đo v yn lặng. Nếp nh của họ khng gợn sng c lẽ nhờ Tm v tư hay đng ra l np mnh hy sinh. Cuộc sống l thế. Thanh lẩm bẩm triết l vụn  một mnh, trong hai người phải c một kẻ chịu nhn nhường thua thiệt, thế l đời m. Khi quay về cố hương, anh gom cả tm tnh mong sẽ sống trọn vẹn với tnh cảm thời trai trẻ. V thuở ấy sng gi biết chừng no. Bao nhin bi thơ của anh đ vương vất những bng hnh kiều diễm của Huế. Hồn anh tro dng để ngợi ca dng dấp yểu điệu nng Quỳnh Uyển, ln tc mơ mng của người đẹp Yn Chi, nt mi nũng nịu c nng Xun Min v những mắt nhn long lanh hng chục giai nhn khc...Huế của anh l tất cả ni sng linh động ấy.

Cho tới buổi chiều thứ ba khi về Huế, anh quả quyết bước vo ngỏ ngi nh số 13 đường m Hồn. Thanh nhẹ gt điểm chn ln bậc tam cấp v đưa tay g ln cnh cửa gỗ lớn c lt knh, mu gỗ sơn loang lỗ, lớp sơn bong ra từng mảng. Dn mắt nhn qua khun knh ố vng anh ng thấy su bn trong thấp thong những đồ đạc bằng gỗ m u phủ lớp bụi mờ. Hnh như khng gian cũng gi nua theo năm thng. Bởi v ngy ấy, căn nh thnh thang, cửa nẻo lun mở toang cho nắng sng la trn lấp vui tươi. Sập gụ nu bng lộn, trường kỷ chạm trổ hoa l cầu kỳ, trn hng cột gỗ lim đen ngời những cu đối honh phi mạ vng lấp lnh. Giữa phng khch l bn thờ tổ tin đồ sộ chưng hoa tươi hi quanh vườn, cng tri trăng mng mọng thay đổi theo từng ma. Thanh ngập ngừng gọi cửa lần thứ hai. Mi mới nghe c tiếng người sai bảo. Rồi một ch b trai loắt choắt từ đu pha sau, nơi nh ngang vụt chạy ln tiến ra mở cửa. N trố cặp mắt đen trn như hai hn bi nhn khch. Anh hỏi:

-Đy c phải l nh cụ Hường Phạm khng?

Thằng b lắc đầu thưa:

-Dạ con khng biết, để con vo hỏi ngoại.

Thanh chờ. Anh quay ra ngắm vườn. Hng nhn pha sau xa nay gi nua, cy no cũng nổi ln những cục u v l thưa thớt. Xa hơn ngăn cch với nh hng xm l lũy tre xanh ngắt, cnh mềm mại đong đưa theo gi chiều. Gần hơn, mấy cy mng cầu ra lộc non trong veo l xanh như ngọc. Giữa vườn nơi chiếc bể cạn bề thế, những cọng sng mảnh mai mọc vươn ln khỏi mặt nước lặng lờ, đang tươi cười nở những cnh hoa tm hồng. Thanh ngắm ngha những gộp đ xm s s xếp kho lo thnh hn giả sơn gập ghềnh. Đy l chiếc cầu xinh xinh bắt qua con suối r ro, kia l dng trầm tư ng L Vọng đang ngồi cu c. Cy tng vặn vẹo đứng cạnh thp cha ru phong c mi  cong vt, anh như nghe vẳng ln mơ hồ hồi chung đồng vọng. Thin nhin thu nhỏ ny khiến anh mềm lng. Hnh như thời gian ngưng đọng nơi đy, anh ngẩn người nhớ tiếc mng lung.

Ch b lon ton trở ra vng tay lễ php mời anh vo  nh. Trong nh tối om d chiều chưa tới. Thanh lần m bước quanh theo lũ ghế bn im lm nơi phng khch. Tuy khng thấy chủ nhn đu nhưng anh chợt nghe một giọng phụ nữ trầm đục khẽ khng ln tiếng:

-Xin mời ng ngồi ạ. Dạ thưa, c phải ng muốn hỏi thăm cụ Hường? Nhưng thật khng may, ng cụ chng ti đ mất từ mười năm trước!

Thanh quay đầu tm kiếm. Một người đn b luống tuổi đang ngồi khum khum lưng trn bộ ngựa đặt cuối phng. Anh thấy lập lo đốm lửa đỏ giữa lng b ta. Nhn kỹ th ra l than hồng đang m ỉ chy của chiếc lồng ấp. Huế ma rt người gi quen sưởi ấm bằng kiểu cch ny. Nhn ci lồng ấp Thanh chợt nhớ hồi cn b t, mỗi lần tay chn lạnh buốt v hng giờ mải m chơi ngoi sn lạnh, anh lại chạy vo nh để rc vo lng mẹ đi hơi ấm. Me lun ủ một trch lồng ấp ấm ơi l ấm, lớp than hồng tươi vui đỏ rực phủ hờ dưới ln tro xm nhạt. Thanh đ tinh nghịch lấy que củi khươi ln hn lửa nhỏ xu, rồi chi mũi vo ht h khoi tr. Nhiều bữa tc tai Thanh kht lẹt v bắt lửa m cu cậu vẫn khng chừa. Me mỉm cười u yếm xoa b mớ tc tơ mềm mại của thằng con trai t cưng nhất nh. Thanh ngửi m mi thơm v hơi ấm tỏa ra từ lớp o len của me, vừa vi vĩnh me cho bắp rang nhấm nhp.  Thanh min man nhớ về tuổi thơ dại... Chiếc lồng ấp l một ci nồi bằng đất st nung gi lửa, khi me vừa mới mua từ chợ Đng Ba về, Thanh nhớ n c mu gạch cam tươi ri, chứa trong một ci giỏ đan bằng những thanh nan vt m từ cật tre, xếp theo hnh lưới xeo xo v khun vừa kht ci nồi đất dng bầu bầu. Lồng tre uốn thắt ở đy nồi nhưng xe ra vững chi pha dưới chn đế. Me vẫn sai Thanh vo bếp tm gắp những cục than đỏ rực bỏ vo nồi của lồng ấp. Cậu b lun đổ tro cũ đi v cẩn thận thay vo một lớp tro than mới khc, mu xm mịn. Sau đ gắp than chn đỏ vo, xong đu đấy phải nhớ rải thm ln trn mặt lượt tro mỏng để giữ cho lửa lu tn . Ma đng xứ Huế lạnh căm nhưng tuyệt vời v c chiếc lồng ấp, v chảo bắp rang nng hổi chờ đợi... Trời mưa trời gi tơi bời ngoi kia, trong nh mnh vẫn vui đa sung sướng bn cạnh ba me v anh chị.

Thanh đến gần bộ phản. V anh bước li lại. Trước mắt Thanh l b cụ Thượng hay sao? Nhưng anh nhớ r mẹ của người ấy đ qua đời lu rồi trước khi bọn Thanh leo ln bậc đại học m! Thanh nghing mnh tới cố nhn cho r hơn. Anh thưa:

-Ti l Thanh, L Kim Thanh từ xa về đy muốn hỏi thăm người thn nh cụ Thượng Phạm ạ.

Chiếc lồng ấp bị đẫy ra xa, người đn b luống tuổi ngồi thẳng lưng dậy, ngẩng mặt nhn chăm chăm vo ng khch. Anh sững sờ v b ta l người ấy. Thụy Mai của anh ngy xưa l đy, nhưng thoạt nhn anh đ khng thể nhận ra nng. Vẻ ủ dột đan ln khun mặt thanh t c ấy những sợi chỉ mảnh hằn su quanh mi, nt trẻ trung khng cn đu nữa. Ln mi mọng chn đ bao lần anh tham lam tm kiếm hương vị ngọt ngo nay kh ho. Thanh lắc lắc đầu, như cố xua đi nỗi đau vừa ập đến khiến nhi tim. Thanh hỏi:

-Thụy ... ... thưa b, thưa chị, đ lu qu bạn b khng gặp nhau. Chị v gia đnh vẫn bnh an ạ?

B gi hay đng hơn l Thụy Mai vội vng rời khỏi bộ ngựa, rời chiếc lồng ấp, nhẹ nhng bước ra chỗ đặt trường kỷ tiếp khch. C khng trả lời cu thăm hỏi của khch, chỉ ni trống khng:

-Đ hơn ba mươi năm ng mới về lại đy?

Thanh khe khẽ gật đầu. Khng chờ bạn mời anh tự ngồi xuống chiếc đn nhỏ đối diện người bạn gi cũ. Thanh nhn quanh như để trấn tỉnh, anh thấy đồ đạc chưng trong phng khng thm bớt chi nhiều, vẫn quen thuộc như xưa. C khc chăng chỉ l người. Cụ Hường Phạm, chủ nhn đ khuất ni. Thanh đứng ln bước tới trước bn thờ tổ tin nh nng, thắp nn nhang mặc niệm. Qua ln khi hương ẻo l, anh mơ hồ thấy lại hnh ảnh phương phi của vị cử nhn cuối triều Nguyễn. Vị Hường l ny vốn l cng chức hưu tr nhưng ngay sau đ phụ trch chứng chỉ Lịch Sử Triết Đng Phương ở Văn Khoa  Huế. Anh l mn sinh tm đắc của vị thầy khả knh họ Phạm. L Kim Thanh cn may mắn được cụ kết lm bạn vong nin. Hm đầu tin tm đến nh thầy để xin tra cứu ti liệu cho bi khảo luận về Văn học Nh Trần; tủ sch Việt Hn của Gio sư Phạm nổi tiếng với những sch qy hiếm m đi khi ngay cả nơi Thư Viện lớn của Viện Đại học cũng khng tm thấy; Anh lm sao qun được coup de foudre hm ấy.

Sau khm tỉ muội trồng gần bễ cạn thấp thong dng một thiếu nữ o lụa vng mơ, c đang nghing đầu ngắm những nụ hoa trắng xinh vừa h nở. Thanh khng thấy r mặt nng, nhưng đon chắc l đẹp. Bởi v mi tc thề đen như mun nửa thả che chiếc lưng thon nửa hững hờ bung trước ngực khẻ gợn nt thanh xun. Chừng ấy thi đ khiến anh ngẩn ngơ hồn. Giữa lc đ một con ch vện hung hăng từ đu xng tới nhe nanh ma vt v gầm gừ trước chn Thanh. Anh hơi ơn ớn ch khuyển, ku cứu người nh nhốt ch. C gi rời khm tỷ muội vội vng chạy đến. C ta vng tay m cổ con ch đang lồng ln xng vo đi cắn khch. Tiếng c suỵt suỵt con vện nghe vui tai. Rồi c ngước mắt ln nhn anh. Thanh chới với trước nh mắt đen ly của thiếu nữ. Hương Giang khi nổi sng e cũng khng lm anh chao đảo như lc nng đăm đăm nhn mnh lc ấy. Thanh khe khẽ cho. Anh hỏi:

-Gio sư c ở nh khng ạ. Thưa chị, ti l học tr của thầy, gio sư c hẹn với ti hm nay đến lấy bi.

C gi mỉm cười. Thanh lần nữa xao xuyến. Trn đi m phinh phnh lm xuống hai hạt gạo trn xinh. V nng thỏ thẻ:

-Ba bận ln viện họp bất ngờ bữa ni. Nhưng ba dặn c anh sinh vin m tới th ni họ chờ ba về. Rứa ng l người nớ?

Thanh gật đầu. C gi đứng dậy nới tay giữ ch. Ch vện lại gầm gừ chưa chịu thn thiện với khch. C chủ liền mắng:

-Vện, im khng! người quen m!

Rồi c li Vằn đi vừa quay lại nhn anh, đưa tay chỉ vo nh lớn:

-Mời ng, v nh ngồi chơi, chờ thầy về.

Thanh khng vo nh, đứng yn một chỗ nhn theo người đẹp v c th đang tung tăng về cuối vườn cy. Anh thấy c ci xuống thầm th với Vằn một lc, sau đ c cầm cy so tre chọc chọc ln khm cy ổi, c lẽ để tm quả đi khch (?) Anh cười thầm một mnh. Thanh thấy tri tim mnh đập rộn rng. Thanh ng trời, hm nay sao xanh thế, my trắng vờn bay, tiếng chim sẻ ru rt khắp vườn. Thiếu nữ lt sau quay lại, hai tay m đầy một m cnh ổi lẫn mươi tri ổi rm hồng. C trn mắt v thấy ng khch chưa chịu v nh. C ln tiếng:

-Xin lỗi ng, ti qun đưa ng vo thư viện của thầy. Ba biểu, cc ng khch trẻ l học tr phải đưa họ vo thư viện.

Ni xong c ta xăm xăm dẫn lối. Thanh lần bước theo sau. Nhn dng thiếu nữ uyển chuyển. Hai bn tay nng bận m mớ tri trăng vng ra đằng trước ngực. Mi tc xa xuống qu nửa lưng khẻ lệch một bn v c ta đi m nghing nghing ci đầu nhỏ. Thanh mi ngắm nng nn sut đm sầm vo c gi khi người đẹp chợt dừng lại bất ngờ nơi ngưỡng cửa phng đọc sch. Thư viện tuy nhỏ nhưng quanh bốn bề l những kệ gỗ cao xếp đầy ắp những sch l sch. Khng đợi mời, Thanh s ngay vo ngăn bn tri đưa tay sờ gy hng sch cũ kỹ ba được đng bằng tay, kết bằng chỉ ng thiệt cng phu v qu gi hết sức. Thiếu nữ lặng lẽ rt lui như tn trọng khch m sch. C l con gi của vị thm nho, nn c từng hiểu rằng Thư trung hữu mỹ nhn.

Khi anh đang chăm ch đọc những trang chi cht của tập Văn học Thiền Tng, c b lỉnh kỉnh đem vo một tch tr nng, c đặt ln chiếc bn nhỏ nơi gc phng rồi quay ra ngay. Thanh chưa kịp cm ơn th người đẹp đ mất dạng. Hương sen thoang thoảng bay ln, Thanh hớp cht nước tr thanh m tưởng chừng như đang ht su vo buồng phổi hương sắc nng. Sau đ anh tiếp tục lm việc qun cả thời gian. Mi cho tới lc mặt trời đứng bng gio sư Phạm mới trở về. Hai thầy tr bn luận si nổi về chuyện g trn trường đến qu giờ cơm trưa. Thiếu nữ xuất hiện mời:

-Thưa ba dng cơm, v thưa ng...

C gi lễ php quay qua người sinh vin:

-V khng biết c khch để chuẩn bị nn cơm canh đơn sơ, xin lỗi ạ.

C ta tủm tỉm cười với gio sư. Thanh lunh qunh vội đứng ln:

-Xin php thầy cho con về. Con v qu đ quấy rầy thầy v chị lm trễ giờ ăn, xin lỗi...

Vị gio sư gi ph cười trước vẻ bối rối ấy. ng ni:

-Cậu ở lại dng cơm mắm cơm ruốc với thầy cho c bạn nghe!

Thanh đỏ mặt v c gi cứ đứng đ nhn như đợi anh trả lời để dọn ra bữa ăn. Anh gật đầu vừa l nh khng r lời g trong mồm. Thiếu nữ dăm pht sau lại quay vo phng đọc sch, c thưa l cơm canh đ sẵn sng. Sau đ ba người ngồi xuống quanh ci bn gỗ trắc đặt nơi phng khch, trn đ by một mm mạ bạc c sắp mấy mn rau dưa v thố cơm trắng đang bốc khi thơm mi l dứa đến gợi thm. Anh cầm đũa v nng chn:

-Xin mời thầy thời cơm.

Rồi hướng về c gi, mặt Thanh đỏ bừng:

-Mời chị.

C b cười kh đp lễ:

-Khng dm ạ! mời ...em!

Thầy Phạm trừng mắt mắng đứa con l lắc:

-Thụy Mai khng được giỡn hỗn! Ni năng cho đng hong coi!

Thiếu nữ l sự:

-Th tại anh ku con bằng chị m!

Thanh lại đỏ mặt, nghĩ thầm con gi chi m hung hăng...Anh cười nhẹ trả miếng:

-Cũng tại chị xưng ti l ng.

-Rứa ng mấy tuổi rồi? Tui nghĩ l dm thua tui lắm?

Thầy Phạm tức cười trước hai người trẻ thoạt chưa quen đ gy gỗ, ng lm ha:

-Cho hai người kết lm anh em l yn nh lợi nước. Con Mai ban C, vi năm nữa ln Văn Khoa, ba nghĩ con l hng em t của cậu Thanh, cn Thanh sang năm nữa mới ra trường, thi thầy cho con lm sư huynh của Thụy Mai. Răng như rứa được chưa qu vị?

Họ như thế đ l tnh thn sau buổi cơm được vị gio sư gi tuyn bố cho hai người kết lm anh em. Thời gian qua v tnh cảm của Thanh-Mai cng đậm đ gắn b. Khi Thụy Mai qua trường Quốc Học vo lớp đệ nhất cũng vừa lc Thanh tốt nghiệp đại học. Anh nhận được sự vụ lệnh vo Quảng Nam phụ trch mn Triết lớp đệ nhất trường Trần Qy Cp. Hm đưa tiễn Thanh ln sn ga xui vo xứ Quảng, Thụy Mai buồn rưng rưng nước mắt. Thế l từ đy c khng cn được nũng nịu với sư huynh, người anh kết nghi lun chu chuộng c. D khng ai ni ra lời thệ ước, nhưng mỗi người đều thầm biết họ đ l của nhau. Một ngy khng xa sẽ kết duyn giai ngẫu.

D hai người cch biệt nhau hơn trăm cy số ngn đường chim bay, qua một con đo bạt ngn cỏ lau ngt xanh, qua ven bờ biển xn xao sng gi, nhưng tnh họ vẫn gần trong gang tấc. Những l thư xanh ngy cng đượm nồng v chất ngất niềm thương nỗi nhớ. Mỗi kỳ nghỉ lễ, Thanh vội vng quay về Huế sống với ba me. Hằng ngy anh lui tới nh gio sư Phạm, để hn huyn với vị tn sư khả knh, nay mai sẽ l nhạc phụ, nhất l được quấn qut bn người yu xinh tươi. Gia đnh đi bn tuy chưa chnh thức tổ chức lễ nghi đnh ước, nhưng đ dự tnh khi Thụy Mai trn tuổi hai mươi vo sinh nhật lần tới. Tuy nhin lng trn xm dưới, họ hng hai người đ mặc nhin cng nhận Thanh-Mai đ l của nhau.

Huế cỗ knh khắt khe đối với thứ tnh cảm ngoi vng lễ gio, lại tỏ ra bao dung khi chứng kiến những đi lứa yu nhau trong sự bảo bọc của gia đnh. Tnh yu của  Thanh-Mai v thế đ nở rộ như hoa mai ngy Tết, tươi thắm như sắc phượng ma h. Cố đ với biết bao phong cảnh hữu tnh cho hai người tha hồ tm đến để thề non hẹn biển. Những vng nan hoa xe đạp loang long đưa đi bạn rong chơi từ miền ct biển trắng xa Thuận An, đến rừng thng Thin An rạt ro m yn tĩnh. Cha chiền trầm mặc khi tm đến lm cho tnh họ thm su lắng, lăng tẩm uy nghi giữa chốn ni non cng khiến tuổi trẻ của hai người nn thơ hơn...Đu đu cũng lưu dấu chn kỷ niệm kh phai của đi lứa. Thời gian qua đi cng đong đầy tnh cảm hai người. Cho nn sự xa cch người yu khi Thanh quay về với nhiệm sở đ thi thc anh mong sớm đến ngy đm cưới để được chung sống khng đứt đoạn với vị hn th đng yu.

Nhưng đến Tết năm sau khng may mẹ của Thanh bất ngờ qua đời v bệnh tim. Bởi chịu đại tang nn hai người khng thể kết hn như dự định vo ma h. Theo tục lệ nếu khng cư tang ba năm, t ra họ cũng phải đợi hết giỗ đầu. Cng năm ấy, vo ma thi Thanh được giao trọng trch lm Ph Chủ Khảo kỳ thi T Ti I ở Đ Nẵng, nn anh khng trở lại Huế nghỉ h suốt ba thng như mọi năm. Sau đ thư từ cũng thưa thớt gửi về. Phần Thụy Mai, c đang ro riết lo chuẩn bị cho kỳ thi vo Sư Phạm Anh Văn, nn hằng tuần c chỉ viết một thư ngắn cho chng. C khng cảm thấy việc nhận thư ngy một t đi hoặc nếu khng th những l thư xanh từ Hội An gửi ra cho c hnh như qu ngắn ngủi.

Ma thu đến, Văn khoa Huế rộn rịp khai giảng, trường Sư phạm đn thm c sinh vin xinh tươi vo học. Thụy Mai yu kiều nhưng đằm thắm thy mị hơn bao giờ, đ khiến cho tri tim cc chng trai Văn khoa Morin thổn thức, muốn được lm quen, v tnh nguyện đn đưa nng. Nhưng thiếu nữ c vẻ xa vắng, hững hờ. nh mắt trong trẻo đi khi thong cht đăm chiu. C thch tm ra bao lơn đứng một mnh nhn mng lung về phi chn trời. Vệt ni Kim Phụng tm thẩm hơn trong rng chiều lồng lộng, rọi xuống mặt nước Hương Giang gờn gợn sng nhưng sao c thấy im sửng v cm nn như lng mnh lc ấy. Đ hai thng qua Thụy Mai khng c thư. Nhưng c tự i khng viết gửi vo cho ai d thời gian lc ny khng cn bận rộn như trước kia nữa. Thụy Mai chờ đợi.

Ma đng đến với gi lạnh căm căm. Trong khi hầu hết những bạn b Văn Khoa của Mai n nức tập dượt văn nghệ. Năm nay họ sẽ tham gia vo tổ chức ba đm đại hội mừng Tết của ton lin khoa đại học Huế. Thụy Mai dửng dưng, c cảm thấy mnh gi nua giữa đm bạn b trẻ trung. C sẽ trn tuổi hăm mốt vo đầu ma h sắp tới, nhưng nay sao cuộc đời đ u m? Chiều hm qua, gio sư Phạm tự dưng hỏi thăm con gi, bạn trai của c năm nay c về qu ăn Tết khng? Thụy Mai im lặng khng biết trả lời sao với cha gi. Mai bỏ đi ra vườn. Ngoi ấy, những cọng sng kh ho nằm gục xuống quăn queo từ lu trong bể cạn. Khm Tỷ muội khng ra hoa v hiu hắt cnh gầy. Cy ổi th xơ xc l. Xa xa rặng tre đứng buồn hiu. Khng gian như ly vẻ phiền muộn cng thiếu nữ. Gio sư Phạm tinh nhận xt hai người trẻ thn yu của ng hnh như c sự g khng ổn đ xảy ra. H, vắng mặt cậu ta. Thư từ lại khng c một chữ gửi thăm ai. Con gi cưng của ng trước kia yu đời nh nhảnh bao nhiu nay m thầm một bng đi về. Khng kh trong nh trở nn ảm đạm. Gio sư im lặng đợi chờ, nhưng mỗi ngy qua đi ng chỉ nhn thấy vẻ ủ dột của Thụy Mai. Cứ thế m dng thời gian lặng lẽ tri. H lại tới, Thụy Mai xin php cha gi vo Đ Nẵng ở chơi với người bạn gi đồng mn chừng tuần lễ. Bch Trm l c bạn Mai mới kết thn từ hồi hai người cng đậu vo Sư phạm Anh văn. Qu ngoại Trm ở đu trong Hội An, ba m c cửa tiệm tạp ha tại Chợ Hn. Mai từ lu ước ao du ngoạn cảnh cha Non Nước, nổi tiếng với Ngũ Phụng Tề Phi. Lun dịp sẽ thăm th phố cổ Hội An. Từ thm tm Thụy Mai muốn tự tay giải phẫu cuộc tnh của mnh xem hư thực ra sao để đối ph. Phố Hội cũng l nơi chng đang tr ngụ!

Đ Nẵng oi bức qu, chiều hm đầu tin tới đy, Trm rũ Mai qua Sơn Ch tắm biển. Con gi Huế thường mắc cỡ đu dm phơi by thn hnh lộ liễu trước mắt thin hạ, nn Mai theo bạn sang đ chỉ để lang thang trn bờ ngắm cảnh hong hn. My trời  lớp lớp dồn dập từ ni xa ko về, xy trng điệp những thnh quch hng vỹ. nh mặt trời sắp giy chết chiếu lộng lẫy mun sắc huy hong, Mai muốn khc trước cảnh thin nhin rực rỡ ny. Sng biển ầm , gi biển rạt ro thổi, Mai np mnh dưới gốc thy dương nhn đăm đăm ra khơi, nơi ấy một bng hải u đang soi cnh, in ln nền trời nt buồn c đơn. Bch Trm i ngại v cảm thấy bạn mnh hnh như c tm sự g u uẩn. Nhưng c khng dm hỏi han. Trm hiểu người Huế thường kn đo. V Trm chỉ cn biết chờ đợi bạn chia xẻ tm tnh m thi.

Qua buổi sng ngy thứ ba ở Đ Nẵng, đi bạn rủ nhau đi ăn điểm tm ở qun bnh bo chn nổi tiếng gc trường Nam Tiểu học. Trong lc Mai cn ngơ ngc tm chỗ ngồi v Bch Trm bận ru rt tay bắt mặt mừng với mấy c bạn xứ Quảng. Nghe họ lu lo chuyện tr Mai khng khỏi bật cười. Ở Huế, Bch Trm t t bao nhiu th nay rộn rng liếng thoắng ni cười khng dứt miệng. Trm vẫn bị bạn b tinh qui ngoi ấy chọc qu nhại theo giọng của c nng, nn Trm đ quen im lặng, chỉ chm chm cười nụ cho yn thn. Mai dnh được một chiếc bn cn trống. Từ gc ny c kn đo quan st mọi người trong qun, cn c thể ngắm cảnh vật ngoi cửa sổ. Một lc sau Bch Trm tm đến với Mai, c ko theo chm bạn ồn o của mnh. Ba người con gi trng mặt my sng sủa dễ coi. Họ nhn Mai chằm chằm, c lẽ muốn phn tch phong cch con người cố đ, bạn của bạn họ. Mai đon Bch Trm chắc chắn đ ba hoa chch che qu lố về mnh. Nếu khng tại sao người ta lại săm soi nhn ngắm Mai cn hơn xem xt trước khi mua một mn hng như thế. Trm giới thiệu hai phe qua loa:

-Thụy Mai, bạn ch thn của tao ở ngoi!

-Yến, Lan, Tuyết kết nghĩa với mnh từ hồi Tiểu học ln hết Trung Học ở Faifo.

Mai nghing đầu duyn dng cho v ni nhỏ:

-Mnh nghe Trm nhắc cc chị mi, nay mới hn hạnh được lm quen.

Thong thấy Trm trn mắt, v hắn nghĩ thầm c khi no mnh ni chi với Mai về lũ bạn qủy sứ ny đu. Yến, c gi đậm người, tc cặp đui, thả di l th. C ta c khun mặt trn, ln da rm nắng mu bnh mật.  Yến cười toe, lu tu ni một hồi:

-Chị l Thụy Mai, hoa khi trường Văn Khoa phải khng? Con Trm khoe bạn b ở Huế khng h! Phi tụi tui th tưởng hắn ra Huế học, tương lai l c gio đệ nhị cấp, qun hết trơn bạn b, m c thm chơi với tụi ny nữa!

Mai cười hiền lnh v n cần mời họ ra thăm Huế, Mai khoe nh c rộng ri c thể tiếp đi cc bạn của Bch Trm, v nay tất cả sẽ l bạn Mai. Mọi người sau đ chia tay vui vẻ.

Trm chưa cầm đũa ăn, nhn Mai hoi rồi bật ni:

-Phải cng nhận người Huế kho lo qu chừng. Tụi nớ, hồi ny ni chuyện ngoi sn c vẻ gờm Mai gh lắm. Vậy m chừ đ bị bạn mua chuộc.

 Thấy Mai nhướng my c vẻ thắc mắc, Trm ni huỵch toẹt:

-Con Lan vừa mc với Trm, ở Trần Qy Cp c ng Gio sư Triết trẻ măng, người Huế cuả bạn, hấp dẫn lắm. Về dạy hai năm nay, y đ gy nn sng gi v cc vng tay học tr đang săn đuổi anh thầy như đin!

Thụy Mai chợt thấy buốt tim, c im lặng lắng nghe lời Trm, c ta hăng mu kể lể về thời sự nng hổi ở Quảng Nam:

-Tụi n ph bnh dn Huế của bồ, xin lỗi nghe Thụy Mai, đn ng Huế th đễu cng, con gi Huế ưa kiểu cch, yểu điệu thục nữ, lm ra vẻ qy tộc... nhưng d chi đi nữa cũng khng địch nổi dn Faifo! Nhỏ Thy, em con Lan đy n, hiện đeo dnh ng thầy. Nghe ni y đ c vợ sắp cưới, c ta đẹp nữa ka, thuộc cỡ hoa khi lận đ, nhưng nay hnh như xảy ra accident g g đ, hy tiếu lắm...nn coi bộ thầy gio mnh tắt thở tới nơi rồi!

Bch Trm đang ni th ngừng ngang, v c chợt thấy bạn mnh ti xanh mặt my như thể bị trng gi. Trm hốt hoảng vừa lục v tm lọ dầu Nhị Thin đường vừa ku bạn:

-Mai! c sao khng? Ngồi yn Trm xức dầu cho. Mai đừng lm mnh sợ hỉ! Khỏe một cht l tụi mnh về nghe.

Mai thương bạn, v mnh m Trm qunh qung cả ln. Trm đn xch l đưa bạn về nh cho Mai nằm nghỉ. Tự dưng đang khoẻ mạnh Mai sinh ra yếu đuối như con cua lột thế kia lm sao Trm khng lo. C nhớ khi tiễn chn hai đứa ở bến xe An Lợi, ng cụ của Mai đ dặn Trm phải ng chừng con gi ng. Từ lc me n mất, con Mai chưa hề xa nh. N yếu đuối kiều nhược lắm!

Mai ku nhớ nh, c muốn rt ngắn chuyến du lịch ny, nhưng trước lc quay về Huế, Mai yu cầu bạn cho mnh sang viếng cha Non Nước.

Hai người hai chiếc xe đạp, từ sng sớm thong dong hướng về cầu De Lattres. Sng Hn cuồn cuộn chảy dưới chn Mai. Dng sng hung hn xoy quanh những trụ cầu thnh những đm nước bọt ngầu ln trắng xa, chứ khng m ả như sng Hương của c. Ban mai nn trời ma h vẫn mt mẻ dễ chịu, lng c dịu xuống nỗi buồn bực khng dưng dấy ln từ trưa hm qua. Mai thầm trch mnh, chưa chi đ nghĩ ngợi to lao. V lẽ chỉ c người ấy l Gio sư Triết. V lẽ khng cn kẻ thứ hai no khc nữa sao? Nhưng m... mới về đ hai nin kha, lại l  người Huế, trẻ trung! Đầu c Mai cứ thế m xoay lung tung. Suy đon, buộc tội rồi bnh vực. Bch Trm nhn bạn thẫn thờ m cng thương Mai hơn. Người con gi Huế đng yu ny trước đy, khi chưa vo thăm Đ Nẵng, lc no cũng liếng thoắng ni cười với mnh, nay im lm khp kn. Trm khng sao đon ra nguyn cớ từ đu.

Con đường ln ni với hng trăm bậc đ xanh uốn o quanh quất dẫn họ ln tới cha trn. Hai người vừa leo ln ni vừa thở hổn hển. Gi ni mt lạnh. My trời trắng như bng bưởi s xuống thấp, quanh Mai l hoa cỏ dại nở đầy những chm tm phơn phớt. Cnh hoa mong manh nhụy đen thẫm. Những bng hoa xinh tươi b bỏng np mnh bn gộp đ chnh vnh. Nắng hn ln thu những đốm long lanh cho loi hoa mộc mạc thm nt kiều mị. Mai bng khung nghĩ ngợi. Dưới kia ci đời xao động những tranh chấp nhỏ nhen. Trn cao ny mnh bỗng thấy phiu diu vui th, lng nhẹ lng lng.

Khi từ Động Gi chui trở ra ngoi sn cha nắng la, Mai chợt nhn thấy trn vch đ dựng sừng sững mấy hng chữ viết bằng sơn trắng. Nt bt nguệch ngoạc trng quen quen:

Tn em giấc ngủ ngoan hiền,

Nghn sau mi nhớ ưu phiền mnh ti... 

MT

 

C t m đọc thấy gần đ những chữ ghi tắt quấn qut vo nhau, thth, th2 H 62, ri rắc khắp nơi v đều được lồng cẩn thận trong khun hnh tri tim trn trĩnh!

Họ l ai nhỉ? Ln đy thề non hẹn nước!

 

 

 

 

Đoạn kết

 

Năm 2000... Tch tr ướp sen nguội ngắt, hai tượng đ diện đối diện im lắng. Tiếng con tắc k gi cỗi lu lu chắt lưỡi từ trn kia rường nh m u vọng xuống m thanh khn đục nghe đến no nề. Ngọn đn vng vọt bật ln giữa phng khch từ bao giờ. Thanh ngập ngừng đứng ln từ gi chủ nhn. Thụy Mai chợt tỉnh cơn mộng mị của gần 40 năm về trước. C khch so mời người bạn cũ ngy mai trở lại dng bữa cơm hội ngộ. ng khch bỗng tỉnh như so, vui vẻ nhận lời, xin hẹn hm sau nữa sẽ cng ln ni Ngự Bnh thăm mộ thầy cũ.

Hai chiếc xch l thong thả nối đui nhau chạy dọc theo bờ sng An Cựu. Con đường nhỏ gập ghềnh, nhiều đọan bị trc lở nn xe chạy m dằn xc khch tưng bừng. Trưa Huế bt ngt xanh v hng cy phượng vỹ ven sng đong đưa những tng l che rợp bng mt. Những đốm lửa đỏ rực, hoa phượng hớn hở cười vui trong nắng. Gi xn xao ku gọi lũ ve ngn nga điệp khc h về. Thanh nghing đầu vui th ngắm đi bướm chập chờn lượn bn bụi dm bụt c mấy đa hoa h nụ đỏ thắm. Anh quay đầu nhn những dy tơ hồng mảnh mai vương vất trn hng ro ch tu cắt vung vắn của nh ai bn kia đường. Trước hin c chiếc bể cạn ru phong, những gộp đ xếp hnh non bộ ủ dột dưới nắng h chi chang. Mi ngi buồn hiu giữa trưa h yn lắng.

Khi xe chở Thanh rẻ tri để sắp sửa quẹo v con đường dẫn ln dốc Nam Giao, anh ra hiệu cho ch xch l trẻ dừng bn đường. Rồi anh bước xuống vẫy tay cho chiếc xe theo sau ngừng. Anh di vo tay anh xe xch l ốm yếu một nắm bạc, tiền cng hậu hĩ cho chuyến xe đi suốt hm nay. Người phụ nữ luống tuổi, trng trẻ trung duyn dng trong chiếc o phin mỏng phơn phớt sắc lụa hồng, nổi bật trn chiếc quần xa tanh đen mượt. Thụy Mai ngơ ngc rời khỏi xe mnh, ngập ngừng chờ đợi dưới gốc cy me cổ thụ mọc vươn ln từ m sng. Thanh bước đến kề nng, ni khẽ với Thụy Mai, chỉ cần một chiếc xe l đủ. Anh ngắm ngha Thụy Mai, c ng trẻ ra e đến chục tuổi. Chiếc nn l mỏng tanh, in hai cu thơ lồng trong nắng khiến cho xinh tươi nhan sắc thuở ấy.

Thanh biểu ch xch l đưa Thụy Mai đi trước, nhớ chờ anh ở đoạn đường t dốc nhất. Cn Thanh bước nhanh một mnh trn con đường Nam Giao thơ mộng, khi nắng trưa chưa thắp nến ln hai hng cy. Anh dừng chn nơi một qun tranh nhỏ c bầy bn nhiều thứ tri cy mu h. Anh mua hai chm vải thiều đỏ thắm, mua mấy chm nhn lồng tri trn cỡ ngn chn ci, rồi vội rảo chn theo bng chiếc xe chở nng đ mất ht trong tầm mắt. Anh bước gấp nhanh nhẹn như một chng trai sung sức. Họ gặp nhau ở ngả ba Đn Nam Giao.

Đm xe thồ, vừa xe đạp vừa xe gắn my, đậu kn gc đường tranh nhau xng tới mời mọc Thanh. Nhưng anh lắc đầu, ra dấu cho Thụy Mai rời khỏi xch l m c đang ngồi. Cn Thanh vội leo ln chiếc xe ny giờ vẫn lẻo đẻo theo sau anh, v ngồi li su st vo lưng ghế. Anh đưa mắt ngầm tỏ cho c cng chung chuyến xe với mnh. Sợ thin ha chung quanh dm ng, c mắc cỡ đỏ bừng mặt bước ln theo. Nhưng c chỉ ngồi gh tận ngoi mp nệm xe. Ch xch l rướn người cho xe chuyển bnh đi. Thụy Mai chi xuống v tư thế ngồi thiếu cn bằng. Thanh nhanh tay m ngang eo c, li st vo với mnh. Thụy Mai run lẩy bẩy trước sự đụng chạm v tnh ấy. Thanh tỉnh to như khng c chuyện chi. Da thịt c ấy nng hổi cn hơn người bị sốt. Anh nghim mặt, nhưng trong bụng vui vẻ hết sức. Chiếc xe c trớn lao đi, đổ xui xuống con lộ nhỏ rợp bng tre im mt.

Trưa hm ấy thật tuyệt vời đối với anh khi được gần gũi với cố nhn, nhưng v cng kh chịu về pha Thụy Mai. C ngồi khng yn, cứ trăn trở khiến cho Thanh cuối cng chịu thua v thấy tội nghiệp nng. C ta suốt một đời phng the lẻ bng, biểu lm sao quen nổi với cảnh thn mật ny. Thanh ni ch xch l gh v qun nhỏ anh vừa thấy hiện ra bn đường, nơi c mấy bộ bn ghế bằng gỗ tạp đặt giữa sn đất nện phẳng phiu.

Qun tranh np dưới bng một cy phượng vng cổ thụ, l xanh mơn mởn, những chm hoa gầy guộc rung rinh cười trong nắng. Thụy Mai nhn những nụ hoa vng mơ đang vươn cnh phượng m nắng trưa thu những đốm long lanh cho sắc vng rực rỡ hơn bao giờ. Thanh nhn theo hướng mắt nng. Anh ni, ở bn mnh, cả hai lọai hoa phượng, vng hay đỏ đều mất ht, chỉ c phượng tm đẹp nhưng buồn lắm. Nếu muốn ngắm phượng đỏ, th bay qua Honolulu. Miền biển ny ấm p nn phượng vỹ ra hoa đỏ thắm lộng lẫy,  đẹp như phượng vỹ ngy xưa của Huế. Mai chợt thắc mắc:

-Rứa anh thấy chừ Huế hoa phượng buồn lắm sao?

Thanh trầm ngm một lc rồi ni:

-Khng buồn nhưng khp kn hết sức. Ở xứ Hạ Uy Di, hoa phượng tươi cười cởi mở như tuổi đi mươi!

Thanh ni vừa đăm đăm nhn bạn. Thụy Mai đỏ bừng hai m. C ng lơ chỗ khc, ln tiếng gọi với vo trong xin cho nước uống. Một b lo tc bạc phơ, chắc l chủ qun, thủng thẳng đem ra hai chai nước khong. By giờ ở đu người ta cũng uống thứ nước ny. Thanh hỏi qun c bia khng? B gi đem ra một chai bia Larue , c vẽ hnh đầu cọp nhe nanh cười, đem thm hai chiếc ly cao với x nước đ. Anh xch l ngồi ở gc xa gp chuyện, uống bia cần c đồ nhắm. Thanh cười lớn với anh bạn trẻ, rồi gọi thm cho cậu ta chai bia con cọp, gọi thm mấy con kh mực nướng. Anh hỏi:

-Chạy xe c sợ uống bia khng?

-Da khng, ăn thua chi bc, phải hơn chục chai may ra!

Buổi trưa ngọai m đềm. Tiếng ve rang rang trn ngn cy, lm Thanh ngy ngy lng tr. Trong hơi men dng ln, anh th thầm ni:

-Bạn c buồn giận ti khng? Ngy xưa, ti gy ra lầm lỗi nhiều với Huế. Ti khiến cho thầy thất vọng... Thụy Mai, anh xin em tha thứ cho anh.

Thụy Mai im lặng, cau my, tri tim thắt lại. C tưởng vết thương cũ khp kn, thnh sẹo. Khng ngờ n cng lm c đau đớn, phiền muộn hơn. Thanh ci đầu tiếp tục ni như độc thoại:

-Tai sao hồi ấy ti đin khng đến thế, ngu muội như một lọai người km hiểu biết nhất. Ti tin ngay những lời lo khot bịa đặt của người ta. Tất cả gp sức ph hỏng đời ti. Khng, hủy hoại đời chng mnh!  nhất l với em! Nhưng tại sao hồi đ, khi ti tm về thăm thầy, thăm em, em tm mọi cch xa lnh ti? Bao năm bỏ Huế đi, ti khắc khoải buồn nhớ tuổi trẻ, ti ght hận chnh mnh. Về sau...

Thụy Mai nhn người yu cũ. Tội nghiệp anh, mi gần 40 năm sau anh mới xưng tội. C nhẹ nhng hỏi:

-Về sau anh đ lập gia đnh với người ta v sống cho đến by giờ?

Thanh chợt ngẩng đầu ln, nghim khắc nhn thẳng vo mặt nng:

-Lm sao c c thể tưởng rằng ti đin đến độ phải lấy họ?

Thụy Mai nhướng my như muốn hiểu r hơn sự tnh. Thanh buồn rầu thở di:

-Về sau, ti xin chuyển vo Nam. V ti khng thể sống nổi với những con người cng nơi chốn tro trở, lừa lọc mnh. Mười năm sau ti gặp nh ti by giờ. C ấy người Bắc kỳ di cư, sống ở Nam từ thuở b, nn hiền ngoan, đơn giản. Chng ti c với nhau 3 đứa con, hai trai một gi. Đứa con gi tn Thụy Min lấy chồng hai năm trước, qua năm sau cho chng ti con b chu ngọai, n dễ thương lắm.

Kể đến đy Mai thấy mặt Thanh tươi tắn, anh nhn đăm đăm về pha xa, nụ cười đậu mi trn mi. Tim c nhi buốt. Anh ấy đ c một tổ ấm, mnh thật sự khng c chỗ đứng no trong lng Thanh.

Chặp sau, Thanh như tỉnh mộng, cơn mộng dữ của gần 40 năm qua. Anh ngồi thẳng người, rt v đưa cho cố nhn xem mấy tấm hnh nhỏ. Thụy Mai cầm lấy, c ngắm thấy trong tấm hnh, một c b con mũm mĩm, xinh như bp b, tc n loăn xoăn ngộ nghĩnh. Một chiếc hnh chụp con b trn quay được ng ngọai nng niu bế, bn Thanh, người phụ nữ tươi cười phc hậu. Trng họ đẹp đi lắm. Thụy Mai nn thở di. C ni nhẹ như hơi thở:

-Chc mừng anh hạnh phc.

Thanh nhn Thụy Mai tru mến, phn bua:

-C lẽ chng mnh khng c duyn phận. Nhưng Mai cứ tin rằng, trong ti khng bao giờ phai mờ kỷ niệm đẹp của Huế, của chng ta thuở ấy...

 

Buổi chiều hm đ đi bạn cn tm ln thăm phần mộ thầy Phạm, chn cất gần cha Từ Hiếu. Ngi mộ nằm dưới rặng thng xanh trn một ngọn đồi nhỏ. Trong khi Thụy Mai lo sắp hoa tri để cng, anh dạo một vng ngắm nhn phong cảnh chung quanh. Chiều nay Thanh thấy lng mnh thanh thản. Khi anh quay trở về, Mai đang s sụp lễ thầy. Anh đứng kề bn Mai, lng khng cht bợn nhơ. Họ l anh em kết nghĩa, từng thương mến qu trọng nhau. Nay anh tm về, chuyện buồn xưa dứt bỏ...Qua ln nhang khi nghi ngt bay ln, Thanh mơ hồ tưởng thấy hnh bng người thầy cũ hiện về. Anh thầm th cầu nguyện xin thầy lun ph hộ cho người con gi yu của thầy, giờ đơn chiếc sống một mnh nơi chốn qu hương yu dấu, lun được bnh an.

Trn đường quay về thnh phố, chiếc xch l băng băng chạy. Hai anh em ngồi gần nhau chuyện tr vui vẻ. Nhạc ve rm rang, gi chiều vi vu thổi, hong hn dần xuống đẹp hơn bao giờ. Hoa phượng mỉm cười lấp l trong đm l xanh tươi.

 

 

Phan Mộng Hon

Viết xong khi vừa thăm Huế về.  H 2001

 

 

____________________________________________

 

 

Đọc truyện ngắn Bng chiều của Phan Mộng Hon

 

Nh văn Phan Mộng Hon viết như vẽ tranh, gợi cho độc giả những hnh ảnh kiều diễm với mu sắc rực rỡ long lanh của thin nhin sinh động, tỉnh vật nổi bật đặc trưng. Đọc truyện nầy, ti c cảm tưởng như sống lại trn đất Huế, vo những ngy thng an bnh m ấm cũ, của nhiều thập nin xa xưa trước.

Chuyện tnh nhẹ nhng, e ấp, lng mạn mang nhiều chất Huế, đưa độc giả vo thương nhớ min man của thời tri tim non nớt vừa mới biết xao xuyến đập nhịp yu đương.

Chỉ cần đọc vi trang, độc giả cũng c thể đon trước nh văn nầy đ từng l gio sư dạy văn chương của một thời.

 

Trm C Mau

 

 

Hong hn thn Vỹ

Trang Phan Mộng Hon

 

art2all.net