PHAN MỘNG HOÀN

 

SÓNG GẦN NHỚ XA

Hồi kư viết nhân mùa rong chơi

 

 

 

Trong buổi sáng thinh lặng tôi nghe tiếng biển th́ thầm. Hé chút màn dày che kín phía mặt trời mọc, tôi thấy ngoài kia từ xa khơi sóng biển đang vẫy gọi ḿnh. Bầu trời mênh mông hửng nhẹ màu xanh nhàn nhạt. Bọt sóng ̣a vỡ ven bờ trắng xoá. Sóng từng lớp dồn dập rủ nhau chạy vào, rồi đùa vui trên băi cát trắng mịn. Biển Cancun nh́n qua bao giờ cũng xanh trong màu ngọc bích. Nhưng màu sắc ấy từng lúc biến đổi. Xa tít tắp màu biển tím phơn phớt hồng, dần loan ra sắc lục non, rồi ẩn hiện chút cam hồng vui. Tôi rời pḥng một ḿnh hành hương cho buổi đầu ngày. Những người thân ai giờ này cũng mắc ch́m trong giấc mộng, sáng hung mới chịu rời giường. Ngoài hành lang khách sạn tầng 6, khi t́nh cờ chờ thang máy lên, tôi ghé nh́n xuống đằng sau khách sạn nơi góc tường sơn xanh dương. Thoáng rực đốm lửa hạ hồng. Đó là những nụ hoa phượng vỹ của quê hương dấu yêu. Tôi chợt bàng hoàng thương nhớ tuổi hồn nhiên khi ḿnh c̣n xỏa tóc làm học tṛ ngày ấy. Phiá sau này, là một vùng nước lặng như tờ, băi cát chưa in dấu chân ai. Sáng nay thế là tôi sẽ không dạo chơi dọc theo băi cát bờ biển đằng trước khách sạn như thường lệ. Tôi c̣n phải t́m thăm màu nắng phượng của tôi.

Chênh vênh trên ngọn đồi cỏ mượt nhung một cây phượng non đứng xỏa mớ tóc xanh biếc, trên cài một vương miện kết bằng những nụ hoa rực thắm nắng hè. Gần kề bên là mấy cây bàng thấp lá x̣e cánh quạt trĩu những trái chín vàng hươm. Tôi mê mải lượm đầy túi để dành nhấm nháp. Tôi chợt thất vọng v́ khi khới hắn, ḿnh không sao t́m  thấy hương vị tuổi thơ. Ngày ấy, bầy trẻ nhỏ xóm Thượng Tứ chúng tôi thích kéo nhau đi nhặt trái bàng rụng ở xóm Hậu Bổ. Lượm được trái nào là phủi phủi sơ vào tay áo cho sạch đất cát vàø cứ thế cho vào mồm, trái bàng thời tuổi dại sao ng̣n ngọt lẫn vị chát chát dễ chịu. Trái bàng ở đây to màu hồng nhạt và rụng vương văi không ai thèm nhặt tới và nhấm nháp sao nghe gắt gao? Th́ ra thời gian đâu phải lúc nào cũng đem trở lại cho ḿnh chút t́nh quê mẹ. Vùng này khí hậu nhiệt đới giống Việt Nam. Cây cối trái trăn không khác chi ở bên nhà. Ở chơi có tuần lễ mà đến 3 buổi chúng tôi xuống phố. Xe bus chạy rần rần suốt ngày đêm tha hồ cho du khách lang thang khắp nơi. Từ Westin chúng tôi đón chuyến bus số 1, xe chạy chừng 20 phút là thấu Siêu thị lớn nhất. Trời lộng lẫy với nắng trong như hổ phách, xe chạy êm trên con đường trải nhựa đen bóng. Dọc hai bên lộ là những băi cỏ non xanh mơn mởn, tiếp nối đuổi nhau không hề đứt đoạn. Trên đám cỏ là những cây phượng vỹ thấp bé và cành nở rực những hoa đỏ chói chang nắng hè. Nhiều nơi phượng ra hoa nhiều quá không thấy cành hay lá đâu, và lác đác những trái phượng đeo lủng lẳng, đong đưa theo gió. Như thế đă là cuối mùa thi. Tôi mơ mộng tưởng nhớ Huế của tôi ngày ấy. Trái phượng già kết thúc kỳ nghỉ thần tiên sau 3 tháng hè cùng lũ bạn thân đạp xe dong chơi khắp nơi khắp chốn không hề chán... Thỉnh thoảng xe bus dù đă chật ních người vẫn dừng mỗi trạm vài giây để đón khách quá giang. Những cô gái tóc vàng mắt biếc dạo phố trong những mảnh áo nghèo hấp dẫn, ngó thiệt vui mắt. Mảnh trên nhỏ xiú mảnh dưới hững hờ, trước khi bước lên xe các cô cẩn thận quấn lên người cái khăn lông sặc sỡ. Đây là thành phố nghỉ mát tắm biển nên du khách tự nhiên tắm nắng xong cứ y phục giản đơn như thế ríu rít rủ nhau đi shopping. Xứ sở chi mà thoải mái, tôi ngắm hoài màu da nâu bóng nhờ nắng gió Cancun của các cô mà không thấy chi chướng mắt.  

Xe cuối cùng dừng lại. Các chàng trai Mễ nhào tới chào khách mua hàng kỷ niệm. Chú chàng nào cũng nhúc nhích hàng ria mép, và thấp người, da đen nhẽm y như nhau. Ai cũng tíu tít nói cười tiá lia. Ai cũng nghiêng vành nón rộng và diêm dúa trên đầu. Họ làm tôi nhớ cảnh những người bán hàng rong ở Sàig̣n. Họ vui vẻ chào mời, liến thoắng xổ tiếng Anh ngon lành. Trái lại mấy cô bán dạo, thấp lè tè, mặt mũi th́ buồn hiu tối ám, dù trên khắp người các cô giăng đầy giây nhợ đủ sắc xanh, đỏ, tím, vàng, cam, hồng, lục biếc, tôi ngó họ sao vẫn ảm đạm không vui. Ngày nào xuống phố chơi, tôi cũng thấy các cô mập tṛn đen đúa này lặng lẽ bước bên nhau, mớ hàng nặng trĩu trên vai, tôi thắc mắc không biết các cô có kiếm được tiền để sống qua ngày, v́ h́nh như ít thấy ai mua hàng của họ.

Siêu thị bày đầy hàng hoá như bên Mỹ. Tôi thích la cà ở khu vực chất ngất trái cây hấp dẫn. Hôm nào chúng tôi cũng mua bao nhiêu là đu đủ to mỗi bề 2 gang tay và nhất là ngọt, lại quá rẻ, mỗi trái chưa tới 1 đô la. Mê nhất là ổi. Cô sinh viên hiếu khách, nói tiếng Anh khá lưu loát giúp tôi t́m ra quầy ổi. Chúng tôi tham lam lần nào cũng mua nửa chục khay, mỗi khay như thế chứa hàng tá rưỡi quả ổi cỡ trái pingpong, giá chưa tới 10 pesos. Gần như ăn ổi thay cơm, bởi v́ khi lên máy bay vào đất Mỹ nếu không xơi hết, phải liệng những quả ổi thơm ngọt, nhai ḍn tan và thắm mùi vị quê hương vào... thùng rác, nếu không hải quan sẽ phạt nặng tiền! C̣n xoài nữa, xoài chất cao như ngọn đồi. Trái nào cũng rực chín màu cam, màu đỏ và tất nhiên là vừa rẻ lại vừa ngon, không thua chi xoài Hoà Lộc của miền tây bên nhà. Mua hàng ở siêu thị yên chí khỏi sợ hớ v́ được bán đúng với giá ghi. Nhưng khi vào những quán đẹp đẽ ngoài phố, phải coi chừng, ḿnh phải trả giá gắt gao, nếu không sẽ mua hớ có khi gấp đôi giá phải chăng. Tôi chọn vài món quà nhỏ cho mấy người bạn, riêng cho ḿnh, món đồ gốm điêu khắc chàng cowboy Jingo. Tôi nhớ h́nh ảnh “Chúa Lười Hữu Dụng”, khi xem phim ngày xưa. Anh chăn ḅ nằm dài sau chiếc xe, bị tụi ăn cướp trói chặt kéo lê bắt đi. Nhưng coi chừng nhé, nếu cần chàng sẽ vùng dậy và bắn hạ kẻ địch trong cái chớp mắt. Khi trở về nhà, tôi đem gắn Jingo lên gộp đá giả sơn, ngày ngày ra thăm vườn vẫn thấy chàng chăn ḅ lười biếng lim dim ngủ, mũ rộng vành sụp xuống che kín mặt mày, trước ngực hững hờ cây đàn ghi ta. Tôi chú ư nh́n thấy hàng ria mép ngạo mạn nhúc nhích.  

Chúng tôi chào từ giă bầy thiếu niên mặc đồng phục đang lăng xăng giúp bán hàng ở siêu thị. Các em học sinh này mùa hè đến đây làm việc thiện nguyện. Các cô cậu cười toe dơ hai hàm răng trắng bóng, dí sát mặt mũi vào trước ống camera của tôi. Đất nước Mexico ngó nghèo ghê, nhưng đâu đâu tôi cũng gặp người vui vẻ đón tiếp ḿnh. Như ở phi trường, các chú hải quan nhanh nhẹn khám xét hàng hóa du khách với thái độ lịch thiệp, tươi tắn, khác xa với h́nh ảnh ở Tân Sơn Nhất, nhân viên ai cũng lầm ĺ, người nào mặt mày cũng khó đăm đăm e muốn ăn tươi nuốt sống ḿnh mới thỏa dạ.  

Từ giă Cancun mà ḷng măi nuối tiếc rừng dừa cao ngất lá xanh tươi, từ giă những cây phượng vỹ rực rỡ hoa đỏ thắm của tuổi học tṛ ngày xưa. Ngắm hoài không biết chán bờ biển cát trắng phau và nhất là bầu trời lồng lộng, sóng biển dập dồn xanh lơ. Nơi đây cho tôi sống lại khung trời quê hương, nắng, gió, biển, cây cối của thuở đất nước tôi thanh b́nh. Tôi thầm th́ tạ ơn Trên đă cho đại gia đ́nh chúng tôi b́nh an sau bao gian truân trắc trở. Tôi cầu nguyện cho thế giới hết chiến tranh, cho ḿnh được rong chơi, thăm thú con cháu ở xa. Tháng nghỉ này chúng tôi trước lúc qua tắm biển ở Cancun, đă ghé nhà con gái thứ 2 ở Burbank vài tuần lễ. Ông ngoại Mic -An Di chỉ ở vài hôm. V́ nhà tôi tức ông nội của cu Reo cần về nhà ở San Jose sớm để giúp giữ cháu cho vợ chồng Vượt Tuyến đi làm.

Những ngày lưu lại Burbank, tôi theo lời con gái giúp dịch thơ Mỹ ra tiếng Việt. Tôi nh́n theo h́nh vẽ trong cuốn sách, từng cặp mẹ-con thú đang âu yếm bên nhau mà dịch thoát ra lời ca dao:

Mẹ ơi, mẹ yêu ơi

Ngọt ấm không hề vơi

Con ấu thơ nhỏ bé

Ngọc vàng con của mẹ

 

Me yêu, me dịu hiền

Tơ mềm suối thần tiên

Con thơ tṛn thương mến

Me nguồn sữa triền miên

 

Me yêu, me tắm cho con

Pha vừa nước ấm vỗ thơm da mềm

Nước trong vờn nhẹ hương êm

Tóc tơ rẽ giữa con nghiêng mắt cười...

Cu Míc mắt đen láy tṛn to, cười hai bên má hiện ra hai lúm đồng tiền thật xinh. Con trai mà thích mơ mộng. Na kể, đưa nó đi chơi, nó ưa dừng lâu trước đoàn nhạc sĩ đang biểu diễn âm nhạc. Me đặt Mic ngồi yên một cục cho nó thưởng thức hằng giờ không chán. Thằng bé trong máu pha nhiều chất nghệ sĩ, bên nội Mic, người cô ruột là ca sĩ, thêm me Mina họa sĩ của Disney Animation, chắc chắn lớn lên nó sẽ... nghèo! Khi sinh Mic, Mina tuyên bố nó là tác phẩm vĩ đại nhất của một đời họa sĩ của Nhă Uyển. Hai me con lanh quanh luẩn quẩn với nhau suốt gần hai năm trời. V́ thế khi Anzi chào đời anh chàng Mic cảm thấy em bé dành hết mẹ của ḿnh. Mic hất hủi Anzi, cấu véo con bé và không muốn me cho em bé bú. Suốt thời gian nửa năm đầu tiên của công chúa xinh đẹp thường không được me bế và cho bú khi có mặt ông anh ưa ghen tị này. Mina khổ sở lo âu khiến tôi phải an ủi măi, rằng đó là chuyện b́nh thường xảy ra. Tôi kể cho Na nghe, ngày xưa, khi ngoại Mina sinh em Hảo, thằng em kế tôi, tôi nhất định la to, “vất em bé đi, không cho em bé bú!” Phải lâu thiệt lâu hai chị em mới sống chung ḥa b́nh. Lần này xuống chơi nhà Mina, trong nhà ồn ào đông đúc v́ bà con bên nội từ New York, từ các tiểu bang bay về Burbank. Là dân gốc Ư, Na nói họ “nhà quê” như người ḿnh, không lịch sự hay tế nhị kiểu Pháp me ơi. Tôi th́ nhận thấy họ tuy sang trọng, đẹp đẽ mà các bà chị, cô em của con rể tôi ai cũng chất phác dễ thương, hợp với dân Mít tôi lắm. Nhất là bà nội Mic, pha hai ḍng máu Âu Châu Mỹ châu, đẹp lăo và đôn hậu. Mái tóc bà loăn xoăn vàng óng ánh, đôi mắt trong như lam ngọc lúc nào cũng reo lên vẻ tươi cười. Tôi là đứa nghe điếc nói ngọng khi tiếp xúc với người bản xứ. Thế nhưng lần nào gặp chị sui này, tôi cũng líu lo kể cho bà chị nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Bà luôn mỉm cười khuyến khích tôi tâm sự... Vậy là tôi tha hồ dông dài kể cho bà nghe quăng thời gian làm mẹ mốc của ḿnh. Bà sui chăm chú nghe, nhiều khi rướm lệ và lúc nào cũng tṛn to mắt nh́n ḿnh. Bà ngạc nhiên v́ tại sao xứ sở tôi lại có lúc sản sinh những thứ người không có trái tim, như thời điểm sau 75.

Khi nhà tôi và con trai lớn vượt biển thoát đến bến bờ tự do, vào đầu năm 80, là lúc út Minhon vừa tṛn sinh nhật thứ tư. Từ sau 75, đại gia đ́nh chúng tôi t́m về Miền tây, cho anh ấy học nghề chài lưới ven bờ biển Rạch Giá. Bao nhiêu lần thất bại và cả tù tội. Lần cuối vốn liếng bạn bè dồn cho ḿnh cú chót, anh ấy và 4 ngư phủ đoàn ra khơi “ḿnh ên” v́ tất cả khách quá giang đều rớt lại do “cá nhỏ” bị công an biên pḥng rượt bắn chạy có cờ, may mà không ai chết v́ trúng đạn, và không ai bị ốp vô tù. Từ dạo đó, 6 me con tôi lếch thếch trở lên thành phố “Bác”. Không thân thích, không hộ khẩu, nên mẹ con lang thang khắp các xó xỉnh, ăn chực nằm chờ. Khi t́m hỏi thuê nhà, ở đâu tôi luôn bạo miệng nêu lá bài “chúng tôi sắp được phỏng vấn đi Mỹ đoàn tụ v́ diện ưu tiên chồng bảo lănh, chậm lắm là trong ṿng 3 tháng tới”. Nếu không nói láo như thế c̣n khuya thiên hạ mới cho ḿnh thuê. Chỗ trọ thường chỉ là một cái xó thảm hại, vừa đủ kê cái giường cho 6 mẹ con chung lưng ấm cật! Chuyện của tôi dài ḍng tóm gọn khoảng thời gian tăm tối tủi nhục trên chính quê hương ḿnh, đă khiến mủi ḷng người bạn kết nghĩa sui gia. Chị ấy cũng kể cho tôi nghe quăng đời lao nhọc của tổ tiên ḿnh những ngày mới trôi nổi qua miền đất hứa này để lập nghiệp… Nh́n chung cả hai chúng tôi bây giờ đến thế hệ con cháu đều đă ổn định, tạ ơn Chuá!

Giữa tháng 7-2004 con gái Mina mời ba me xuống Burbank dự sinh nhật 2 tuổi của cháu ngoại Micangelo, cùng dịp này ông ngoại sẽ làm Bố già đỡ đầu rửa tội cho bé gái An Di, tức Angelina vừa tṛn 4 tháng. Nhă Uyển lập nghiệp ở xa nhà ba me nên tôi đă không đỡ đần một tay, trông nom ẵm bế em bé khi Mina nằm nơi. Nhưng may Na được cái nết hay làm, quán xuyến mọi việc trong ngoài chu đáo nên chúng tôi cũng yên tâm. Chỉ thương con gái tài hoa cứ phải quần quật suốt ngày. Hết vào ra nơi khói lửa lo chuyện bếp núc, lại lăng xăng chăm nom cho con bú mớm. Trông nó đảm đang gọn gàng giống đúc bà ngoại nghệ sĩ của nó. Không nhởn nhơ như me, vụng về đủ thứ chuyện trên đời. Năm ngoái, xuống chơi với cu Mic, hai bà cháu bày tṛ cút bắt thiệt vui. Cu Mic cười khanh khách chạy đi t́m bà khắp các xó xỉnh trong nhà. Trên vách tủ lạnh, Mina gắn tấm h́nh phóng lớn của ba me, để mỗi tối cu Mic trước khi đi ngủ được me nó bồng tới hôn chào ông bà. Do thế dù ở xa lũ cháu vẫn quen mặt chúng tôi.

Hè 2005, tôi lại bay xuống Burbank. Năm nay Anzi đă lớn bổng lên nhưng gầy tong teo, trừ đôi chân và đôi cánh tay vẫn bụ bẩm. Cặp mắt to đen láy lúc nào cũng reo nét tinh nghịch. Em gái AnZi coi bộ thán phục anh hai Mic đủ thứ. Mic hát xong là nó vỗ tay khen ngợi. “kià con bướm vàng… x̣e đôi cánh…” nhưng hễ bà ngoại cất tiếng ca là nó nguây nguẩy lắc đầu và mồm la to, No No! Sau gần tuần lễ bà cháu đă thân thiện. Tôi dẫn đầu, miệng hô 1,2,3,4… theo đuôi là cu Mic rồi bé Anzi. Chúng tôi diễn hành quanh nhà ṿng ra sân sau, quành theo bờ hồ tắm nước trong leo lẻo, lượn theo mấy cây quưt trái tṛn xinh mà chua loét. Bà cháu hớn hở kéo nhau vừa hát vừa đếm từ 1 đến 20 bằng tiếng mẹ đẻ vui vẻ vô cùng.

Năm 2006 vợ chồng tôi cùng bay xuống Burbank vào dịp lễ rửa tội cu út của Na, tên nó là J.P kết hợp tên bố Joe và ông ngoại Paul. Tên thánh nhà tôi là Paul. Trước đó khi Nhă Uyển bể bầu em bé chỉ một ḿnh tôi về thăm Na. Bà con bạn bè chúng tôi vẫn cười đùa, Mina coi bộ sinh con dễ như vẽ vời, như me (6 đứa) và như bà ngoại (12 đứa). Sau “cú” vỡ kế hoạch này, chương tŕnh sản xuất dân số ngừng. Nhă Uyển tâm sự, sở làm muốn con làm full time, nhưng con chỉ có thể nhận job part time, nếu không làm sao c̣n đủ giờ chăm sóc con cái.

 Sinh con dễ nhưng nuôi dạy chúng cho nên người “cực kỳ” khó. Ngày nay tôi nghiệm thấy không chỉ ở Mỹ mà ngay ở quê nhà cũng thế.

 

Ghi lại Hè 2007

 

.

Hoàng hôn thôn Vỹ

Trang Phan Mộng Hoàn

 

art2all.net