Quỳnh Chi

 

CHIẾC ĐĨA CHO MO ĂN

 

 

Ngy xưa c những người được gọi l hatashi sinh sống bằng nghề bun đồ cổ. Người hatashi đi khắp nơi lng mua cho được cc mn đồ cổ qu hiếm với gi rẻ rồi đem bn lại cho cc hiệu chuyn bn đồ cổ.

Một ngy nọ, c một người hatashi đang đi tm mua đồ cổ, nhưng chuyến đi lần ny khng được may mắn, d anh ta đ đi nhiều nơi nhưng vẫn chưa gặp được mn đồ no đng gi. Người hatashi vừa đi vừa than thở:

Đ bảy ngy trời rồi, m chẳng tm được mn no cả. Lc c, th tm được ngay, m hễ đ khng c, th tm đến đỏ mắt cũng chẳng c. Đi mỏi r cả chn, lại đang kht kh cả cổ, hay l ta gh vo qun tr kia nghỉ giải lao đ no.    

Nghĩ đoạn, người hatashi bước vo qun tr v gọi:

-ng chủ ơi, cho một chn tr nh. 

Chủ qun đp:

-Xin qu khch vui lng đợi, chng ti vừa mới chế thm nước nn phải chờ một lt nữa nước mới si ạ.

Người hatashi bảo:

-Ồ, khng hề g. Ti cũng khng c việc g phải vội, ng chủ qun cứ thủng thỉnh m chm tr nh.

Người hatashi ngồi đợi tr, m trong lng lo nghĩ vẩn vơ.

Cn bnh chn như vại m ngồi uống tr thế ny th cũng tốt thi, nhưng sắp tới phải lm sao đy Cứ ci điệu ny khng kho m về Edo với hai bn tay khng mất. Thời buổi ngy cng kh khăn thật. Đi khng biết bao nhiu đường đất rồi m chẳng tm thấy g cả. Ngy trước th chỉ dạo quanh một vng l thế no cũng tm được hai ba mn. Ch, khng biết c mn đồ qu no ở đu đy khng nhỉ

Đng lc ấy anh ta trng thấy một ch mo trong gc qun.   

Ơ, c con mo. Mo ăn cơm đựng trong ci đĩa th chắc l mo của chủ qun nui, chứ chẳng phải l mo hoang. Ơ, ci đĩa đựng cơm cho mo ăn nyXem ka !!! Đấy khng phải l đĩa Hoa mai Cao Ly l g! Nhất định l khng thể nhầm được. Cứ đem đến bất cứ hiệu đồ cổ no cũng bn được với gi ba trăm đồng tiền vng, nếu gặp được người thch loại ny th cn được gi năm trăm đồng tiền vng ấy nữa chứ. M nyChủ qun ny l hạng người thế no m lại đem lm đĩa cho mo ăn thế nhỉ. Thật khng g đng sợ hơn l hạng người khng biết được chn gi trị ở đờiNhưng mH h.. Thế l vận may đ đến với mnh. Thật khng ngờ l lại tm được đĩa Hoa mai Cao Ly ở một chỗ như thế ny. Được! Ta phải vớ ngay lấy mn ny mới được.

Đng lc ấy chủ qun bưng chn tr ra mời khch. Người hatashi đn lấy chn tr nng, thổi ph ph rồi uống cạn.

-Tr ngon qu, cảm ơn ng chủ.

-Thế . Tr vừa qu khch th khng g bằng.

-M ny ng chủ qun, ở dưới m hin kia c con mo, c phải l mo nh ta khng ạ?

-Vng, phải ạ.

-Thế , con mo trng khu qu.

Rồi anh ta đnh tiếng gọi mo lại gần.

-Ồ, con mo ny dễ tnh, khng sợ người lạ nhỉ. Mo c muốn được bế khng? No, lại đy no. Ơ, n tro ln đi ti ny.

Chủ qun vội xua con mo đi, bảo:

-Xuỵt, khng được! Xin lỗi qu khch, n lm bẩn o của qu khch mất! Xin lỗi qu khch, con mo ny c tật hễ thấy c người vo hiệu l cứ xn lại, muốn nhẩy ln đi khch

Người hatashi bảo:

-Khng hề g. Ti thch ci giống mo ny lắm. Xem ka, tiếng mo nghe yu lắm kia. Ơ, mo cn muốn chui vo trong ngực o nữa hả? Được, no!

V thế l anh ta ủ con mo vo trong ngực o.

Chủ qun xua tay lia lịa bảo:

-Đừng.. xin qu khch đừng lm vậy. By giờ đng l lc mo rụng lng đấy ạ.    

-ng chủ qun đừng lo. Những người yu mo th thch ci tr ủ mo trong ngực o thế ny lắm cơ. Ơ, thế ng chủ qun c thch mo khng?

-Dạ..Dạ khng phải l thch lắm đu ạ. Số l vợ ti qua đời sớm, để ti ở lại sống một mnh cũng hiu quạnh, nn ti mới bn xin ở chỗ người quen một con mo về nui cho đỡ vắng vẻ. Con mo ấy lại dẫn về một con mo khc, rồi con mo ấy đẻ con...Cứ thế con ny rủ con kia về, sinh si nẩy nở mi...Nn by giờ trong nh ti c đến hai mươi con mo.

-Nhiều thế cơ ạ? Nhưng ti c thấy con no nữa đu?

-Dạ, nh ti ở mi tận đằng kia chứ khng phải l ở đy. Đến tối, đng cửa hiệu rồi mới về nh, tức th lũ mo a cả ra ku ầm ĩ cả ln ...Thế nhưng m lũ mo cũng đng yu lắm ạ. Mỗi sng ti lại dẫn theo một con trong lũ mo ấy đi ra qun.Thế l lũ mo cn lại nhn ti chằm chặp, m con no con nấy mặt mũi trng ra chiều ai on lắm cơ ạ.

ng chủ qun vừa cười vừa ni. Người hatashi cũng cười tiếp lời ng, bảo:

-, thế .

Đoạn anh ta quay sang con mo, bảo n:

- Vậy l hm nay my tốt số được chủ dẫn theo ra qun đấy nhỉ.

Người hatashi lại quay sang ng chủ qun:

-con mo ny cứ quấn lấy ti thế ny, hay l ng để n cho ti, được khng ạ?

Chủ qun ra chiều ngơ ngc, ni:

-ẤyXin ng thứ lỗi cho, khng được đu ạ. Đy l con mo m ti cũng thch lắm ạ.

-Vng, chắc l thế. Con mo xinh thế ny, bảo ai m khng yu chứ. Nhưng m ng c những hai mươi con cơ m. Khng giấu g ng, vợ ti thch mo lắm, lại thm chng ti khng c con, nn mới nui một con mo, th chẳng may l dạo gần đy con mo ấy lại chết mất rồi. Vợ ti buồn lắm v bảo ti hy đi xin ở đu một con mo về nui .. Ti cũng định bụng hễ thấy con mo no ưng th .. Nay gặp được con mo ny ở đy u cũng l một ci duyn, n lại quấn lấy ti thế ny ny.. Ti xin ng đấy, ng lm ơn để con mo ny lại cho ti.

Chủ qun lắc đầu:

-Cho d qu khch c ni g chăng nữa..

Người hatashi ni nẵng:

-Thi m, ti xin ng đấy. Ti cũng khng dm xin khng đu ạ. ng cho ti gửi lại tiền mua katsuobushi cho mo ăn nh. Xem no..

Người hatashi lần mở hầu bao rồi lấy tiền vng ra.

-Xin ng cho gửi ba đồng tiền vng, như vậy đ đủ chưa ạ?

Chủ qun giẫy nẩy:

-Chắc l qu khch ni đa ..? Mua một con mo con thế ny lm g phải cần tới mn tiền lớn đến ba đồng tiền vng

Người hatashi buột miệng ni:

-C l bao, rồi th sẽ lấy lại được gấp trăm lần ấy chứ.

Chủ qun ngơ ngc hỏi:

-G cơ ạ? 

Người hatashi vội khua tay đnh trống lảng:

-Khng khng c g! Xem ka, con mo xinh thế ny, ba đồng tiền vng l cn rẻ chn.

Chủ qun đỡ lời:

-Vng, th cũng c thể l thế...Nhưng ti thấy y ny qu ạ.

Người hatashi lại ni:

-ng chủ qun đừng ngại. Đem con mo ny về m vợ ti hết buồn th phải ni l mua được một mn hời ấy chứ.

-Vng, th l thế. Đ vậy, ti xin ba đồng ạ. Xin cảm ơn qu khch. Từ nay xin gửi gấm n cho qu khch. Xin nhờ qy khch chăm bẫm nui nấng n hộ cho.

-ng chủ qun đừng lo. Khng đời no ti lại để n bị hắt hủi khổ sở đu.

Đoạn anh ta quay sang ni với con mo:

-Tốt! Tốt! Ta sẽ cn đi nhiều nơi rồi dẫn my về Edo. Nghe chưa.

Anh ta lại quay sang ni với chủ qun:

-, c phải con mo ny lc no cũng ăn bằng ci đĩa kia phải khng ạ?

-Vng. 

-Thế . Người ta vẫn ni rằng mo l giống vật chỉ ăn ci g đựng trong ci đĩa m n vẫn thường ăn. V vậy, ng hy để lun ci đĩa ấy cho ti nh.

-Ồ, lc nẫy con mo ny vừa ăn xong, nn ci đĩa ny bẩn rồi. Ở trong kia cn một ci bt sạch, để ti đưa cho ng ci bt ấy vậy.

Người hatashi vội gạt đi:

-Khng, khng. Cho ti ci ấy, ci đĩa ấy l được rồi.

-Nhưng m ci đĩa ấy bẩn rồi ạ.

-Khng sao, khng sao đu. Bẩn thế m tốt. Cứ cho ti ci đĩa bẩn ấy đi.

Chủ qun ngập ngừng:

-Ch, thế ny th hơi rắc rối ...

-Rắc rối l sao ạ?  

-Dạ, ci đĩa ấy th ti khng thể no để cho qu khch được ạ.

-Tại sao? 

-Số l C thể l qu khch khng biết đấy thi. Ci đĩa ny rất đắt gi, gọi l đĩa Hoa mai Cao Ly, đem đến bất cứ hiệu đồ cổ no cũng bn được với gi ba trăm đồng tiền vng, gặp chỗ người ta thch loại đĩa ny th cn được gi những năm trăm đồng cơ ạ.

Người hatashi ớ:

-Thế..Thế sao? Ci đĩa b t bẩn thỉu ny ư? ng chủ qun ni đa đấy chứ?

Chủ qun quả quyết:

-Khng, ti ni thật đấy ạ.

-Thế ư?

Người hatashi nhủ thầm trong bụng:

Ha ra l hắn cũng biết!

Nhưng anh ta lm ra vẻ ngơ ngc v trầm trồ:

-Ch, trng qua th khng biết đ l mn đồ đắt gi đến thế. Ra l thếĐắt thế đấy

-Vng, v vậy xin qu khch thứ lỗi cho, để ti đi lấy ci bt cho qu khch.

Người hatashi cụt hứng, ni:

-Bt ? Bt th lm được tr trống g!

-Thưa qu khch ni g ạ?

-Ồ khng, khng c g cả.

Chủ qun hỏi lại:

-Thế qu khch c cần bt khng ạ?

-Hả..? Thi, khng cần.

-Vậy , vậy th cn con mo ny, xin qu khch đem về chăm bẫm cho vậy. 

-Hả..? ỪỜ Chăm bẫm, chỉ cần chăm bẫm thi chứ g

Hatashi hạ giọng ni với con mo đang rn khẽ trong cổ họng.

-C im đi khng no? Ối, ci của nợ ny! N sn raƯớt hết cả ngực o của người ta rồi. Ct, ct đi mau! Cuốn xo đi đu th đi! X ..XỐi giời ơi, lại cn lng l rụng đầy cả ra nữa ny. Ta cha ght giống mo cũng v thế!

Đoạn anh ta quay sang người chủ qun:

-Mn đồ qu thế, sao ng khng cất kỹ trong nh, m lại đem ra lm đĩa đựng thức ăn cho mo, hả?

Chủ qun tủm tỉm cười ni:

-Vng, cũng nhờ dng ci đĩa ấy đựng thức ăn cho mo, m thỉnh thoảng ti lại bn được mo với gi ba đồng tiền vng đấy ạ.
 

(5/2/2023)

Quỳnh Chi phỏng dịch truyện Rakugo Neko no sara


 

art2all.net