TUYỀN LINH

 

 

 

HAI BA THÁNG CHẠP

 

Tôi lầm lũi bước đi
dưới bầu trời 23 Tết
đan xen trong đầu bao chuyện buồn, vui
chuyện trước, chuyện sau
chuyện nghèo, chuyện giàu
chuyện phải, chuyện không
h́nh như đă h́nh thành trong tôi
một mảng buồn trầm tích

Dưới đáy sông cuộc đời
tôi chẳng thể nào nhúc nhích
dù muốn vươn…vươn thật xa
trong khả năng vốn có của ḿnh

Tôi nh́n lên bầu trời
thấy nhiều màu sắc lung linh
rồi nh́n xuống ḿnh
bỗng thương quá con tim không tuổi
Thượng Đế sinh tôi ra đă cho tôi một bản thể
Sao không làm con tim tôi khô cằn đi theo quy luật đất trời?
để chẳng bao giờ Tim lâm vào chuyện t́nh rơi
trong cung bậc tơ vương loạn nhịp

Con đường 907 sáng nay - lối vào chợ Tết
Phố xá đông vui, kẻ hỏi người chào
Ấy mà chân tôi chênh vênh những bước thấp bước cao
như kẻ mộng du giữa đêm trừ tịch
Tôi đi mua sắm ǵ? Tôi chẳng biết
cứ đi…như muốn đi để đến, mà đến đâu?
Tôi không biết nữa
Tôi quờ quạng t́m…
trong tâm thức ḿnh những dấu thương đau
Thật vô vọng - trước mặt tôi là một ngơ cụt không màu

Tôi rời chợ Vũng Liêm, vội đi về nhà
để kịp gặp Táo Quân, nhờ chuyển lên Thiên Đ́nh
những rối rắm của tôi về “ con tim không tuổi “
Tôi nghe tuổi đời ḿnh đi qua rất vội…
nhưng tuổi con tim th́ chẳng xê dịch chút nào
vẫn 20 như thời bắt gió hái sao
vẫn vụng dại thương tiếng ve râm ran tà áo trắng
Tại sao? Tại sao lại nghịch lư thế !
Hỡi Thiên Đ́nh !
Hỡi Trời Cao !
Làm sao, làm sao tôi thoát được
khi quả đất cứ quay, khi con tim vẫn đập
khi tôi vẫn là tôi bằng xương bằng thịt đời thường
Trên cơi đời, c̣n những ǵ ngoài “ thú đau thương “ ?
Xin hăy rót cho tôi một lần, một lần nữa đi
để tôi theo chu kỳ vào ṿng chuyển hóa
Hỡi Thiên Đ́nh !
Hỡi Trời Cao !
Tôi đang bị đày đọa…! ! !

Tuyền Linh
17.01.2020

 

 

art2all.net