TUYỀN LINH

 



lục bát t́nh


nêm, nếm

hôm qua tôi đụng đồng tiền
mới hay mộng đă ngă nghiêng bến chờ

ngọt lời môi…nhẹ như thơ…
ai đem tấc lưỡi nối bờ Tương giang
khiến tôi mơ tưởng địa đàng
tỉnh ra mới biết chỉ làn gió đưa

t́nh yêu nêm nếm sao vừa
thiên biến vạn hóa đánh lừa giác quan
 



ngụy âm

từ ta soi mảnh trăng thề
từ ta vướng sợi t́nh thê thiết t́nh
rắp từng mảnh vỡ phù sinh
làm sao liền nỗi cuộc t́nh nhân gian

hăm hăm mơ chốn địa đàng
nh́n qua ngó lại hanh vàng lời ru
uống từng lời nói đầu môi
mới hay tỳ vị đắng lời t́nh nhân

rồi từng hạt lệ long lanh
rơi đầy mê lộ dỗ dành chiêm bao
thôi em, đừng rót lời nào
cho cơn mơ hết quánh vào ngụy âm

 


thế sự

cám ơn lời mật định h́nh
đă đem ra để tự t́nh cùng ta
một thời đẹp tựa tuyết pha
trắng trong xuyên suốt đậm đà chân ngôn

một thời đá cũng xiêu hồn
trước bao âm ngữ mát buồng tim đau
cho ta sống tiếp những ngày
ngỡ như đă chết nào hay sống c̣n

hỡi người má thắm môi son
chừng như đă bỏ lối ṃn… đi hoang ?
sao chừ người lại điểm trang
những luồng ngôn ngữ thếp vàng đầu môi

lắng sâu tận đáy, ôi thôi !
là tuồng dâu bể trơ cồn cát phơi
chừ ta biết khóc hay cười
ngẫm xem thế sự tiếc người trong tranh

tuyền linh
2015
 

 

art2all.net