TUYỀN LINH

 

 

T n   T h u

 


Thu đ tn...l a ngập hồn ta
Hạnh phc vẫn mong manh hơn tơ lụa
Ngọn gi thoảng vờn quanh hương đọng lại
Cht tnh hờ mờ mịt xt xa thay !

Liễu rũ tơ vương mơ mộng từng ngy
Bn tay nhỏ vun hoi khng đủ ấm
Hạnh phc no về những đm độc ẩm
Nghe yu thương cuộn x nt tim gan

Gối chiếc, chăn đơn, nguyệt lạnh tnh trường
Hơn nửa đời thuyền bập bềnh chm nổi
Một tiếng yu chẳng tm đu ra được
Ni chi đường ước hẹn đến trăm năm

Giấu niềm đau trong ruột rối tơ tằm
Cười xởi lởi ng hầu che thin hạ
Để sau đ trong đm thu nguyệt lặn
Hồn lại về thổn thức dưới sương khuya

Từng giọt buồn rơi rụng suốt năm canh
Hễ chợp mắt th bng Người hiện đến
Những nẻo hẹn trng mập mờ huyền ảo
Đường vo yu xa lắc tận chn my

Thu đ tn...lng a với cỏ cy
Nghe thể xc nhập hồn trn sa mạc
Nghe hơi thở yếu dần cơn chết kht
Mộng trăm năm gục ng dưới chn Người

Thi cũng đnh một số phận Người ơi !


Tuyền Linh