TUYỀN LINH

 

 

Thu Vàng Rụng Kín Tương Tư

 

 

Chập chờn trong giấc chiêm bao

Nghe như t́nh lại đi vào hư không

Thu vàng lả ngọn phù vân

Ước mơ vừa chớm bỗng dần ra đi

 

Trời làm vân vụ từ khi

Cỏ nằm đợi nắng, sương th́ chưa tan

Ươm bao nhiêu giấc mơ vàng

Rồi ra cũng chỉ là làn gió bay

 

Nghiệp c̣n nặng nợ trả vay

Nên đường t́nh ái chất đầy gian nan

Gút t́nh mở măi chưa xong

Làm sao thuyền mộng thẳng đường ruổi rong

 

Lầu chiều vẫn luyến ánh hồng

Nhưng hồn mắc cạn giữa ḍng đời trôi

 

Thu vàng rụng kín tương tư

Biết bao giờ mới cho đời nở hoa ! ?

 

Tuyền Linh

 

 

art2all.net