TUYỀN LINH

TR̉ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

TẬP I - TR̉ ĐỜI VÀ CÔNG LƯ

PHẦN 14


10.11.2020 - Bạn hiền ơi, mấy ngày trước đây mưa băo tàn phá miền Trung nhiều quá, ḿnh xót xa vô cùng, nhưng ḿnh chẳng biết làm sao chung tay góp sức với những người thiện nguyện để cứu trợ bà con. Với tuổi cao sức yếu như ḿnh, trong túi lại trống rỗng, thôi th́ đành ngồi đây khẩn vái Trời Phật…Biết sao!


Vâng, khấn vái Trời Phật. Với ḿnh, đó là diệu sách. Diệu sách? Có thể bạn thắc mắc tại sao ḿnh lại tin vào những ǵ không “ mắt thấy tai nghe “ một cách tuyệt đối như vậy? Có đó chứ! Ḿnh có mắt thấy và tai vẫn nghe mà bạn…! Như ḿnh đă nói với bạn rồi, TÂM LINH đối với ḿnh là tất cả. TÂM LINH ở đâu đó rất xa, ḿnh ít thấy nhưng ḿnh lại chạm tay tới được. Ḿnh không khoác lác với bạn đâu, hăy tin ḿnh đi, ḿnh nói thật đó. Ḿnh không phải là nhà ngoại cảm, cũng không phải mù quáng cuồng tín tin vào triết lư của một triết gia thần học nào cả, nhưng ḿnh tin vào con người bằng xương bằng thịt của chính ḿnh, rất thực…rất thực…trong sinh hoạt đời thường mà bạn đang đối diện. Có thể bạn chưa tin ḿnh, ḿnh không trách bạn. Trách làm sao được khi cái thế giới bạn đang sống quá trong lành – trong lành cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen; trong khi thế giới của ḿnh th́ lại quá ô trọc. Ḿnh hiểu suy nghĩ của bạn. Nhưng mà bạn nè, trong thế giới của ḿnh, mỗi người đều mang một số phận riêng biệt, khác nhau. Cụ thể là số phận của ḿnh đây, ḿnh được sinh ra trong một gia đ́nh nghèo, cha mẹ là nông dân chất phác. Mẹ ḿnh mất khi ḿnh c̣n quá nhỏ nên ḿnh không biết được mặt mẹ. Ḿnh sống với cha và mấy chị gái. Cha lại khuất núi khi ḿnh đang lúc thi Yếu Lược. Rất may là năm ấy ḿnh thi đậu. Mấy chị ḿnh tiếp sức nuôi ḿnh cho đến khi ḿnh trưởng thành. Và…dĩ nhiên cũng y như những đứa trẻ khác, khi ḿnh ra đời, Thượng Đế đă gắn cho ḿnh một bản thể, cái bản thể riêng biệt của ḿnh, không giống ai cả. Cũng từ đó, không hiểu sao, qua những giao tiếp dân gian, với bà con cḥm xóm trong sinh hoạt hằng ngày, ḿnh lại ngẫu nhiên nhiễm vào một căn bịnh mà người ta thường gọi là DỊ ĐOAN, nhiễm từ lúc nào ḿnh cũng không biết nữa. Ḿnh chỉ nhớ mang máng từ lúc ḿnh chuyển về sinh sống tại xă Lạc Nghiệp, huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng vào năm 1976 th́ phải (?) Lúc bấy giờ, ḿnh quen thân với gia đ́nh vợ chồng anh H. ngựa, bà con thường gọi anh vậy v́ anh hay chạy xe ngựa. Ngoài nghề đánh xe ngựa, vợ chồng anh H. c̣n nuôi thêm ḅ, dê để lấy sữa tươi bán khắp bà con chợ Lạc Nghiệp. Nhà ḿnh là khách hàng thân thiết của vợ chồng anh. Vợ anh, chị H. thường lui tới nhà ḿnh để bán sữa nên rất thân t́nh. Có một lần, khi bàn về đất đai nhà cửa tại địa bàn Lạc Nghiệp, chị vui miệng kể cho cả nhà ḿnh nghe một hiện tượng lạ, khó tin, nhưng có thật. Câu chuyện xảy ra trước năm 1975. Ḿnh nghe mà nổi da gà. Ai nói th́ ḿnh không tin nhưng chị H. nói là ḿnh tin ngay. Đơn giản, tính chị rất thật…rất thật….! Chị kể, trước năm 75, khi anh H. c̣n đang phục vụ trong ngành cảnh sát chế độ cũ, trong vườn nhà chị có một cây dừa cao lớn, lá quả sum sê. Đêm đêm, chị thường thấy những cục lửa đỏ từ trên cây dừa rơi xuống đất kéo theo những tàn lửa. Dĩ nhiên lúc bấy giờ chị tin đó là MA, nhưng với chị, chị nghĩ đó là điều b́nh thường, bởi chị thường chứng kiến cảnh nầy trong vườn nhà chị những lúc về đêm. Cho đến một hôm giữa ban trưa, ban ngày sờ sờ, chị trố mắt ngạc nhiên khi nh́n thấy h́nh ảnh một người mẹ dẫn một đàn con nhỏ đi từ từ đến gốc cây dừa trong sân nhà chị, rồi bỗng nhiên biến mất dạng. Chị hoảng hồn, không tin vào mắt ḿnh nữa. Vài ngày sau, khi đă hoàn hồn lại, chị đem hiện tượng kỳ lạ này kể cho chồng chị nghe, anh không tin đó là sự thật. Anh c̣n la chị là nói tào lao. Có một điều đặc biệt mà chị cho tụi ḿnh biết, là các hiện tượng nầy, duy nhất chỉ một ḿnh chị thấy thôi. Cả nhà chị không ai thấy cả. V́ lẽ đó, anh H. không bao giờ tin chị. Tuy nhiên, cứ mỗi lần chị thấy như vậy, chị liền gọi anh H. ra xem th́ anh H. lập tức ôm cây súng M 16 ra bắn loạn xạ lên ngọn cây dừa. Ḿnh nghĩ, tâm lư chồng chị lúc bấy giờ không tin, nhưng có sợ. Vâng, sợ th́ mới phản ứng đáp trả chứ! Phải không bạn? Bạn nghĩ thế nào? Tin không? Sao bạn lại nh́n ḿnh với vẻ mặt hoài nghi như thế? Ḿnh tin đó! Ḿnh đă tin hiện tượng nầy lâu lắm rồi, trước ngày chi vợ anh H. ngựa kể kia. Ḿnh chưa từng gặp đám người MA hiện nguyên h́nh giữa ban ngày như chị H. nói, nhưng thỉnh thoảng ḿnh hay nh́n thấy cục lửa từ ngọn cây rơi xuống đó bạn. Ḿnh nghĩ, hiện tượng nầy rất nhiều người thấy mà bạn. Rất thông thường trong dân gian,nhất là nơi những vùng quê hẻo lánh. Nói đến đây, ḿnh lại nhớ có một lần thằng con trai ḿnh kể cho ḿnh nghe là chính nó cũng thấy như vậy vào lúc 12h khuya khi đang trên đường từ thị trấn Thạnh Mỹ đi về nhà ở D’ran. Đang chạy xe máy trên đường, bỗng đâu trên không có một cục lửa rơi xuống với rất nhiều tàn lửa rơi theo, cách lề đường về phía tay mặt chừng 10 mét. Nó sảng hồn rú ga chạy một mạch. Với bản tính ṭ ṃ, sáng hôm sau nó quay lại địa điểm có cục lửa rơi đêm hôm qua đó, th́ ngay chỗ ấy là một nấm mộ, một nấm mộ có vẻ cũ kỹ lâu đời.

 

Bạn à, chuyện DỊ ĐOAN th́ làm sao kể cho bạn nghe hết được trong một sớm một chiều? Mà những chuyện đă xảy ra như những chuyện vừa kể cho bạn nghe là những chuyện có THẬT trong đời thường. Có thật đến nỗi ḿnh tin là không có ǵ thật bằng. Sao bạn trố mắt nh́n ḿnh như thế? Ḿnh tin có cơ sở mà! Ngay cả bản thân ḿnh đây nè, cả vạn người đều có chung một nhận định là ḿnh mở hàng rất đắt khách. Bất cứ hàng quán nào, nếu ngày đó ḿnh mua mở hàng đều đắt khách. Lúc đầu ḿnh không tin, nhưng qua tháng qua năm, cả trăm cả ngàn người đều nói vậy, làm sao không tin được? Chẳng lẽ người ta cùng nhau dựng chuyện lên để nói? Mà cùng nhau “dựng” sao được khi người nầy ở tỉnh nầy, c̣n người nọ ở tỉnh nọ? Có một điều ngộ nghĩnh như thế nầy, lúc ḿnh sống ở Vũng Tàu, buổi sáng ḿnh hay đi bộ thể dục, lộ tŕnh ḿnh đi là từ nhà đến chợ, rồi từ chợ về nhà. Mỗi sáng đi thể dục như vậy, ḿnh thường kết hợp ghé hàng bánh ướt chả lụa đầu chợ mua một túm đem về nhà ăn điểm tâm. Ḿnh hay mua bánh ướt hàng cô bé nầy để giúp cô ấy v́ cô ấy bảo ḿnh mở hàng đắt khách. Sáng nào cũng vậy, sáng nào cũng như sáng nào, gần như một thói quen. Nhưng có một hôm, không hiểu v́ lư do ǵ, cô hàng bán bánh ướt nghỉ bán. Ḿnh chới với, chưa biết nên mua thứ ǵ khác để ăn thay thế bánh ướt? Trên đường về nhà, ḿnh ghé đại một quán bán hủ tiếu bên đường để ăn. Ḿnh thấy quán cũng khá sạch sẽ khang trang. Lúc ḿnh vào quán, h́nh như c̣n sớm quá nên cũng vắng khách, nh́n quanh chỉ có một ḿnh ḿnh thôi. Sau khi ăn xong, ḿnh gọi bà cụ chủ quán trả tiền rồi chào bà cụ ra về. Trên đường về nhà, ḿnh ngẫm nghĩ, hủ tiếu quán bà cụ cũng khá ngon, có cả gị heo, gan heo, mỡ rán hột lựu thật tuyệt. Ḿnh tự hỏi, sao thỉnh thoảng ḿnh không ăn hủ tiếu chỗ nầy để thay đổi khẩu vị? Nuôi ư nghĩ nầy, ngày hôm sau và hôm sau nữa ḿnh vẫn ghé đó để ăn. Trong khi ăn, bà cụ vui miệng hỏi xă giao ḿnh vài điều, bà nói: hôm đầu tiên ông vào quán, tôi nói thật ḷng, xin ông đừng buồn nhé, tôi lo lắm. Hôm ấy quán tôi mới khai trương, gặp một ông cụ như ông mở hàng, tôi thầm nghĩ hôm nay chắc ế quá. Ai ngờ, sau khi ông đi chừng 20 phút, khách vô ào ào đến độ cả nhà phụ bán cũng không kịp. Tôi nghĩ, cái vía ông nhẹ lắm, hên lắm…! Nghe bà cụ nói, ḿnh cười xởi lởi với bà cụ, cũng vui, nhưng không ngạc nhiên lắm. Ḿnh đă nghe điệp khúc nầy rất nhiều lần, từ các hàng quán ḿnh đă mua suốt bao nhiêu năm nay, nhất là các người bán vé số. Mỗi lần họ thấy bóng dáng ḿnh thấp thoáng ở sân chợ Vũng Liêm, họ thi nhau chạy nước rút tới để kịp bán cho ḿnh. Nghĩ cũng vui, cũng hạnh phúc! Dù lớn dù nhỏ, làm cho người khác vui là hạnh phúc rồi, phải không bạn? Vậy có phải là DỊ ĐOAN không bạn? DỊ ĐOAN có vô h́nh vạn trạng trong đời sống thường nhật mà ḿnh không thể kể hết cho bạn nghe được. DỊ ĐOAN biến hóa khôn lường theo từng cá thể khác nhau, nhưng luôn có cái chung là hướng THIỆN. Thế giới mà bạn đang sống có như vậy không? Đó, bạn thấy đó, ḿnh đă sờ tay vào được những hiện tượng gọi là DỊ ĐOAN rồi phải không? Vậy th́ DỊ ĐOAN là ǵ?

 

Theo như trong sách vở ghi chép th́ rất dài ḍng văn tự, nhưng nôm na như thế nầy:
 

DỊ ĐOAN là nguồn tin cơ bản không đúng với sự thật, không hợp lư một cách cơ bản, hoàn toàn không có căn cứ, là một hàm nghĩa mới được đưa thêm vào, xưa kia hoàn toàn không mang ư nghĩa đó.

Hừm…! chữ nghĩa là như thế đó. Sách vở ghi chép vậy đó…! Thế th́ biết dựa vào đâu để sống cho tốt đây bạn?
 

Bạn th́ sao không biết, bởi bạn đang ở một thế giới riêng biệt trong lành của bạn, nên bạn khó trả lời, nhưng ḿnh th́ nhất quyết phải dựa vào chính bản thân ḿnh mới sống tốt được. Bởi có những điều ḿnh may mắn biết mà người khác không được biết, như chuyện DỊ ĐOAN chẳng hạn.


Lúc trước, ḿnh thường tâm sự với bạn nhiều về diễn biến trong vụ việc khởi kiện của ḿnh, nhưng gần đây ḿnh lại thích luận bàn với bạn về hướng TÂM LINH qua nhiều khía cạnh đời sống vô h́nh. Bạn cảm thấy thế nào? Không sao, có thể bạn không cần trả lời cũng được, v́ thế giới của bạn khác xa thế giới của ḿnh đang sống. Riêng ḿnh, ḿnh cũng xin nói để bạn biết, đời sống vô h́nh là phần không thể thiếu đối với ḿnh bạn à. V́ chỉ có M̀NH mới là M̀NH thôi, là Nguyễn Văn Thơ thôi. Đó là bản thể Nguyễn Văn Thơ. Không c̣n ai là Nguyễn Văn Thơ nữa trong cái thế giới đầy rẫy mưu toan và xảo quyệt nầy. Ngay cả nước Mỹ được cho là ngọn hải đăng của nền dân chủ vẫn c̣n đu đưa trong bầu cử Tổng Thống đó, bạn thấy không? Người đă chết hơn 10 năm, 20 năm vẫn bỏ phiếu được. Vậy đâu là sự thật, một sự thật hiển nhiên, một sự thật có thật, rất thật…? Có Trời cũng không lư giải nổi cái thế giới ma mănh nầy! Vụ kiện của ḿnh chưa đến hồi kết thúc, chắc phải chờ thôi – như chuyện Tổng Thống Donald Trump đang chờ kết quả pháp lư trong cuộc bầu cử vậy. Bạn thấy đó, đến cả Tổng Thống Mỹ c̣n phải chờ Ṭa án, công lư, huống ǵ thân phận con dế như ḿnh.
 

Tuyền Linh

 

Trở về phần 13

Xem tiếp phần 15
 

 

art2all.net